Login Logout Admin Register

Harry Potter 6 in Vietnamese (Part 7)

Part: 1 - 2 - 3 - 4 - 5 - 6 - 7 - 8 - 9 - 10

Chương 19:
Elf Tails
Những Cái Đuôi Gia Tinh

“Xét cho cùng, đây chẳng phải là một sinh nhật vui vẻ của Ron phải không?” Fred nói.

Trời đã tối rồi, phòng bệnh rất yên tĩnh, cửa sổ được che rèm, những chiếc đèn được thắp lên. Giường của Ron là cái duy nhất có người nằm. Harry, Hermione, và Ginny đang ngồi xung quanh nó; chúng đã giành ra cả ngày để chờ ở ngoài cánh cửa đôi, cố gắng ngó vào bên trong mỗi khi có người ra vào. Bà Pomfrey chỉ cho chúng vào lúc 8 giờ. Fred và George đã đến vào mười giờ kém.

“Bọn anh chẳng tưởng tượng rằng sẽ phải tặng quà em trong hoàn cảnh này,” George cười to, đặt xuống một gói quà to đùng lên cái tủ bên cạnh giường của Ron và ngồi cạnh Ginny.

“Ừ, khi chúng ta thấy thì nó vẫn còn tỉnh táo,” Fred nói.

“Ở đó khi chúng ta còn ở Hogsmeade, chờ để làm nó bất ngờ…” George nói.

“Các anh đã ở Hogsmeade á?” Ginny nhìn lên.

“Các anh đang nghĩ đến việc mua lại tiệm Zonko,” Fred nói ủ rũ. “Một chi nhánh ở Hogsmeade, em biết đấy, nhưng mà chẳng hơn được nếu như các em không được ra ngoài mua đồ vào cuối tuần nữa… Thôi quên cái đó đi.”

Nó biến ra một cái ghế bên cạnh Harry và nhìn vào bộ mặt tái xám của Ron.

“Thế chính xác là nó xảy ra thế nào, Harry?”

Harry kể lại câu chuyện mà nó đã từng phải kể lại chi tiết, gần như là đến một trăm lần rồi, cho thày Dumbledore, cô McGonagall, Bà Pomfrey, Hermione, và cho Ginny.

“… rồi em cho mẩu đá vào họng nó và nó đã có vẻ thở dễ hơn một chút, ông Slughorn chạy đến giúp, cô McGonagall và Bà Pomfrey quay lại và họ mang Ron đến đây. Họ cho là Ron sẽ tốt cả thôi. Bà Pomfrey thì nói là nó sẽ phải ở lại đây khoảng một tuần… tiếp tục phải uống nước cây cửu lý hương…”
“Ôi trời, rất may là em nghĩ ra cái viên đá ruột dê đấy,” George nói thầm thì.

“Rất may là có một viên ở trong phòng,” Harry nói, vẫn còn lạnh sống lưng bởi cái ý nghĩ là chẳng biết điều gì sẽ xảy ra nếu như nó không đặt tay đúng vào viên đá nhỏ.

Hermione kêu lên một tiếng sụt sịt gần như không nghe thấy. Cô bé đã im lặng cả ngày một cách bất thường. Đã lao đi rất nhanh, mặt trắng bệch, đến chỗ Harry ở căn phòng bệnh viện và yêu cầu được biết điều gì đã xảy ra, cô bé đã không hề tham gia vào những lời bàn luận gây ám ảnh của Harry và Ginny về việc làm thế nào mà Ron bị bỏ độc, mà chỉ đơn thuần là ngồi bên cạnh hai đứa, ngậm chặt miệng và rất sợ hãi, cho đến khi bọn chúng được phép vào thăm.

“Thế ba mẹ có biết không?” Fred hỏi Ginny. “Họ đã thăm anh ấy rồi, họ vừa đến cách đây 1 giờ… họ đang ở trong văn phòng thày Dumbledore trong lúc này, nhưng họ sẽ quay lại ngay…”

Có một khoảnh khắc im lặng khi cả lũ đều nhìn Ron lầm bầm trong giấc ngủ của mình.

“Thế chất độc ở trong cốc nước à?” Fred nói khẽ.

“Vâng,” Harry nói ngay lập tức; nó không thể nghĩ ra thứ nào khác và rất vui khi có cơ hội được bàn luận tiếp. “Slughorn đã bỏ nó vào…”

“Làm thế nào mà lão ta có thể bỏ cái gì đó vào cốc của Ron mà em không thấy được?”

“Có thể chứ,” Harry nói, “nhưng tại sao Slughorn lại muốn đầu độc Ron?”

“Chả biết,” Fred nghiêm trang. “Em không nghĩ là ông ta bỏ nhầm cốc à? Muốn đầu độc em ý?”

“Tại sao mà ông Slughorn lại muốn đầu độc Harry chứ?” Ginny hỏi. “Anh chả biết,” Fred nói, “nhưng mà có rất nhiều người muốn đầu độc Harry phải không? ‘Kẻ Được Chọn’ và mọi thứ đó?” “Thế anh nghĩ Slughorn là Tử Thần Thực Tử à?” Ginny nói.

“Mọi thứ đều có thể,” Fred sa sầm. “Ông ta có thể bị dính Lời Nguyền Độc Đoán,” George nói. “Hoặc là ông ta vô tội,” Ginny nói. “Chất độc có thể đã ở trong lọ, trong trường hợp nó được giành cho chính ông Slughorn.”

“Ai mà muốn giết Slughorn chứ?”

“Thày Dumbledore nghĩ rằng Voldermort muốn có Slughorn ở phía của hắn,” Harry nói. “Slughorn đã lẩn trốn mất một năm trước khi ông đến Hogwarts. Và…” Nó nghĩ về ký ức mà thày Dumbledore đã không thể lấy ra được từ Slughorn. “Và có thể Voldermort muốn ông ta biến đi khỏi mắt mình, có thể ông ta nghĩ mình có giá trị trong mắt của thày Dumbledore.”

“Nhưng cậu đã nói là Slughorn đã dự định cho thày Dumbledore món Untie trong Giáng Sinh,” Ginny nhắc lại cho nó. “Nên kẻ bỏ thuốc độc có thể dễ dàng có mục tiêu là thày Dumbledore.”

“Nếu thế thì kẻ đó phải không biết rõ Slughorn,” Hermione nói, lần đầu tiên trong nhiều giờ và nghe như là cô bé đang bị cảm nặng vậy. “Nhưng ai biết Slughorn đều hiểu rằng có một khả năng rất lớn ông ta giữ cho mình một thứ đầy hương vị như vậy.”

“Ôi, đầu gối của tôi,” Ron kêu lên không báo trước ở giữa bọn trẻ.

Bọn nó đều lặng im nhìn nó lo lắng, nhưng sau khi phát ra những âm thanh không thể hiểu được mất một lúc, nó lại tiếp tục ngáy.

Cánh cửa phòng ngủ bật mở, làm cho bọn chúng đều giật nảy mình: Hagrid sải bước về phía bọn nó, mái tóc ướt mưa, cái áo khoác da gấu của ông bay phần phật bên mình, một mũi tên trong tay, ông để lại một vệt những vết chân bùn to bằng con cá heo nhỏ ở trên sàn.

“Ở trong rừng cả ngày hôm nay!” ông thở hổn hển. “Aragog ngày càng tồi hơn, ta đã đọc cho nó nghe… nó không thức dậy để ăn tối cho đến tận bây giờ và sau đó Giáo sư Sprout nói cho ta về Ron! Nó sao rồi?”

“Không tồi lắm,” Harry nói. “Họ nói là nó sẽ tốt thôi.”

“Một lúc không được có nhiều hơn 6 người thăm hỏi!” bà Pomfrey nói, vội ra khỏi văn phòng của bà.

“Hagrid thêm vào mới là sáu,” George chỉ ra.

“Ồ… đúng rồi…” Bà Pomfrey nói, xem chừng như đã đếm Hagrid thành mấy người vì sự to lớn của ông. Để che đậy sự nhầm lẫn của mình, bà vội vã đi lau những vết bùn trên sàn bằng đũa thần của mình.

“Ta không tin được,” Hagrid nói khàn khàn, lắc lắc cái đầu bù xù của ông khi ông nhìn xuống Ron. “Không thể tin được… Xem nó nằm đó kìa… Mà mà muốn làm hại nó chứ?”

“Đó là điều mà chúng cháu đang bàn,” Harry nói. “Chúng cháu không biết.”

“Cháu không nghĩ là ai đó lại cố gắng khử cả một đội Quidditch,” Fred nói thẳng thắn. “Anh Wood đã làm thế với đội Slytherins nếu anh có thể thoát được tội.”

“Hừm, cháu không nghĩ là Quidditch, nhưng cháu cho rằng có mối liên hệ giữa những vụ tấn công,” Hermione nói lặng lẽ.

“Tại sao em lại kết luận thế?” Fred nói.

“Vì một điều, họ đều đã có thể thiệt mạng và đều được cứu sống, mặc dù đều chỉ là may mắn mà thôi. Và một điều khác nữa, cả chất độc và cái vòng cổ đều có vẻ không đến đúng địa chỉ người đáng lẽ bị tấn công. Tất nhiên,” cô bé ủ ê, “điều này làm cho kẻ đứng sau những vụ này càng nguy hiểm hơn, vì có vẻ như họ không quan tâm đến việc họ phải giết bao nhiêu người, miễn là họ thực sự xoá sổ được nạn nhân của họ.”

Trước khi mọi người có thể phản ứng với lời nhận xét đáng ngại này, cánh cửa thiếc phòng khám lại mở ra và ông bà Weasley chạy vào trong giường. Họ chẳng còn có thể làm gì được ngoài việc sự bảo mình rằng Ron sẽ hồi phục hoàn toàn trong lần thăm cuối cùng của họ; bây giờ bà Weasley đã túm lấy Harry và ôm nó rất chặt.

“Cụ Dumbledore đã nói với ta con đã cứu nó thế nào bằng những viên sỏi,” bà nức nở. “Ôi Harry, chúng ta còn có thể nói gì nữa đây? Con cứu Ginny, con cứu Arthur, giờ đây con lại cứu cả Ron nữa…”

“Đừng làm… con không có…” Harry thì thào một cách ngượng nghịu. “Một nửa gia đình này đã nợ con nhiều mạng sống rồi, giờ ta phải dừng lại và nghĩ về điều đó thôi,” ông Weasley nói bằng một giọng ngại ngùng. “Ta phải nói rằng đó đúng là một điềm lành cho nhà Weasley khi Ron đã quyết định ngồi trong buồng tàu cùng với cháu trên chuyến tàu đến Hogwarts, Harry à.”

Harry không thể nghĩ được thứ gì để nói trong lúc này cả và nó gần như rất vui mừng khi bà Pomfrey nhắc nhở họ rằng chỉ được phép có 6 người thăm bệnh xung quanh giường của Ron mà thôi; nó và Hermione đứng dậy ngay lập tức, và bác Hagrid quyết định đi cùng bọn nó, để Ron lại với gia đình mình.

“Tồi tệ thật,” Hagrid càu nhàu trong bộ râu rậm rạp của mình, khi ba người đi bộ trở lại qua cái hành lang để đến cầu thang đá hoa. “Cả một hệ thống an ninh mới, vậy mà bọn nhỏ vẫn bị tấn công… Cụ Dumbledore đang rất lo lắng… Cụ chẳng nói nhiều, nhưng mà ta có thể nói vậy…”

“Thày không có ý kiến gì sao bác Hagrid?” Hermione nói tha thiết.

“Ta cho rằng cụ có rất nhiều ý kiến chứ, đầu óc như cụ thì,” Hagrid nói. “Nhưng mà cụ vẫn không biết ai đã gửi cái vòng cổ hay cho thuốc độc vào cốc rượu đó, nếu không thì bọn chúng sẽ bị bắt ngay phải không? Điều làm ta lo lắng,” Hagrid nói, hạ thấp giọng và nhìn quanh qua vai mình (Harry, cũng vì một lý do như vậy, ngước lên trần để xem có Peeves ở đó không), “là Hogwarts có thể hoạt động thêm được bao lâu nữa khi bọn trẻ cứ bị tấn công thế này. Lại giống như vụ Phòng Chứa Bí Mật phải không? Sẽ có rất nhiều vụ náo loạn, rồi sẽ có thêm phụ huynh lôi con họ ra khỏi trường, và điều tiếp đó, các con biết đấy, hội đồng những người điều hành…”

Hagrid không nói nữa khi một con ma nữ tóc dài trườn qua trong tĩnh lặng, rồi lại tiếp tục thầm thì bằng giọng khàn khàn, “… những người điều hành sẽ phải bàn đến chuyện đóng cửa để bảo đảm an toàn.”

“Chắc chắn là không thế đâu phải không?” Hermione nói, trông rất lo lắng.

“Phải nhìn trong quan điểm của họ cơ,” Hagrid nói nặng nề. “Ý ta là, lúc nào cũng có một chút liều lĩnh khi gửi con đến học ở Hogwarts có phải không? Các con đã chuẩn bị tinh thần cho những tai nạn phải không, với hàng trăm phù thuỷ dưới tuổi thành niên bị nhốt chung vào với nhau thế này, nhưng mà ám sát có kế hoạch, điều đó khác hoàn toàn. Vì thế nên chẳng trách cụ Dumbledore tức giận với Sn…”

Hagrid dừng lại đột ngột, một cảm xúc có lỗi quen thuộc đã xuất hiện trên bộ mặt của ông, phía trên bộ râu bù xù đen thui.

“Sao cơ ạ?” Harry nói nhanh. “Thày Dumbledore tức giận với Snape á?”

“Ta chưa bao giờ nói vậy,” Hagrid nói, mặc dù cái bộ mặt hoang mang của ông không thể nào rõ ràng hơn thế. “Xem đồng hồ kìa. Đã gần nửa đêm rồi. Ta phải…”

“Bác Hagrid, tại sao thày Dumbledore lại tức giận với thày Snape?” Harry hỏi lớn.

“Shhh!” Hagrid nói, vừa tức giận vừa lo lắng. “Đừng có hét lên như thế chứ Harry, con không muốn ta bị mất việc chứ. Đừng quan tâm, ta không cho rằng con lại quan tâm phải không, nhất là lúc này con đã không còn học môn Chăm Sóc Sinh…”

“Đừng làm cho con cảm thấy có lỗi nữa, không tác dụng gì đâu!” Harry nói mạnh mẽ. “Thày Snape đã làm gì thế?”

“Ta không biết Harry à, ta cũng chẳng nên nghe nó nữa kia! Ta… hừm… ta đang ra khỏi rừng vào một tối nọ và ta đã nghe thấy họ nói chuyện… hừm, cãi nhau. Không muốn bị chú ý, nên ta lánh đi và cố gắng để không nghe, nhưng đó là… hừm, một buổi tranh cãi nảy lửa và rất là khó để nó ngoài tai.”
“Thế sao?” Harry giục ông, khi Hagrid lê bàn chân nặng nề của ông một cách khó nhọc.

“Hừm… ta chỉ nghe thấy Snape nói cụ Dumbledore đã quá dựa dẫm và có thể ông ta – Snape – không muốn làm điều đó nữa…”

“Làm gì cơ?”

“Ta không biết Harry à, có vẻ như Snape đã cảm thấy làm việc quá sức, chỉ thế thôi… dù sao thì, cụ Dumbledore nói với ông ta rất nhanh rằng ông đã chấp nhận làm việc đó và đó là tất cả. Rất cứng rắn với ông ta. Và sau đó cụ nói rất nhiều về việc Snape thực hiện những vụ điều tra trong Nhà của ông ta, ở Slytherin. Hừm, chẳng có gì kỳ lạ trong việc này cả!” Hagrid thêm vào vội vã, khi Harry và Hermione ném cho nhau những cái nhìn đầy ý nghĩa. “Tất cả những Chủ Nhiệm Nhà đều được yêu cầu tham gia vào vụ cái vòng cổ đấy…”

“Vâng, nhưng mà thày Dumbledore cũng không trách mắng những người còn lại đúng không?” Harry nói.

“Nghe này,” Hagrid vặn cái cung tên một cách không thoải mái trong tay của ông; có một tiếng gãy lớn và nó bật làm đôi. “Ta biết con nghĩ gì về Snape, Harry, và ta không muốn con tìm hiểu sâu thêm về chuyện này nữa.”

“Nhìn kìa,” Hermione nói cụt lủn.

Họ quay sang vừa đúng lúc nhìn thấy bóng của Argus Filch lập lờ ở bức tường đằng sau họ trước khi ông rẽ sang, lưng gù, hàm ông run lẩy bẩy.

“Ô hô!” ông thở khò khè. “Ở ngoài phòng ngủ quá muộn, tức là bị cấm túc đây!”

“Không đâu Filch,” Hagrid nói ngắn gọn. “Bọn chúng đi với tôi phải không nào?”

“Và thế thì có khác gì nào?” Filch nói khinh khỉnh.

“Tôi là một thày giáo mạnh khoẻ, phải không, ông bạn Pháo Xịt lén lút!” Hagrid nói, bật lại ngay lập tức.

Có một tiếng hít hơi kinh tởm khi Filch căng lên vì tức giận; bà Noris đã đến, không bị nhìn thấy, và đang bước vòng quanh khúc khuỷu quanh mắt cá chân gầy guộc của Filch.

“Đi đi,” Hagrid nói ra trên khoé miệng.

Harry không chờ để được nhắc lần thứ hai; nó và Hermione cùng vụt đi; tiếng của Hagrid và Filch vẫn còn vang lên đằng sau khi chúng chạy. Chúng chạy qua Peeves ở gần chỗ rẽ vào Tháp Gryffindor; nhưng nó đang rẽ không khí một cách hạnh phúc đến nơi có tiếng quát tháo, cười khúc khích và gọi,
Khi nào có cãi nhau và ở đâu có vấn đề

Cứ gọi Peeves, nó sẽ nhân lên gấp đôi

Bà Béo đang ngáy và rất không bằng lòng để bị đánh thức, nhưng vẫn vươn lên trước một cách cục cằn để cho bọn nó trèo vào trong phòng sinh hoạt chung bình an và trống rỗng. Có vẻ như mọi người vẫn chưa biết gì về Ron cả; Harry rất bình tâm: Nó đã bị thẩm vấn đủ trong ngày hôm đó rồi. Hermione chúc nó ngủ ngon và vào phòng ngủ nữ. Harry, mặc dù vậy, vẫn ở lại, ngồi vào một cái ghế cạnh lò sưởi và nhìn xuống những cục than hồng đang tàn.

Thế là Dumbledore đã cãi nhau với Snape. Mặc kệ tất cả những điều mà ông đã nói với Harry, mặc kệ tất cả những lời khăng khăng rằng ông hoàn toàn tin tưởng Snape, ông đã mất tự chủ với thày rồi… Ông đã không nghĩ rằng Snape đã đủ cố gắng tìm hiểu trong nhà Slytherin… hoặc là, có thể, tìm hiểu một đứa Slytherin thôi: Malfoy.

Có phải là vì Dumbledore không muốn Harry làm điều gì ngu ngốc, nhận những rắc rối vào bàn tay mình, để thày đã khăng khăng cho rằng chẳng có gì trong sự nghi ngờ của Harry cả. Có vẻ đúng lắm. Thậm chí còn có khả năng thày Dumbledore không muốn một cái gì gây cho Harry bị phân tâm khỏi những bài học của họ, hay khỏi công việc lấy những ký ức của Slughorn. Có thể Dumbledore không nghĩ rằng sẽ hợp lý khi nói về những nghi ngờ đối với một giáo viên cho những đứa 16 tuổi…

“Cậu đây rồi Potter!”

Harry nhảy dựng lên trong bàng hoàng, đũa thần đã sẵn sàng. Nó đã hoàn toàn nghĩ rằng phòng sinh hoạt chung đã trống trơn; nó không hề chuẩn bị cho một khối hình nặng nề đột ngột bật dậy ở một cái ghế đằng xa. Nhìn rõ hơn, nó thấy đó là Cormac McLaggen.

“Tớ đã chờ cậu quay trở lại,” McLaggen nói, không quan tâm đến cây đũa thần giơ lên của Harry. “Tớ đã ngủ quên mất. Nghe này, tớ thấy họ đem Weasley đến phòng khám lúc trước. Có vẻ như nó không thể chơi trong trận đấu tuần tới.”

Phải mất một lúc Harry mới nhận ra McLaggen muốn nói về cái gì.

“Ờ… đúng rồi… Quidditch,” nó nói, đặt lại cái đũa thần vào trong thắt lưng quần bò và đưa tay lên vuốt tóc một cách mệt mỏi. “Ừ… có thể nó không chơi được.”

“Thế thì, tớ sẽ chơi ở vị trí Thủ Môn, phải không?” McLaggen nói.

“Ừ,” Harry nói. “Ừ, tớ cho là vậy…”

Nó không thể nghĩ đến một lời phản đối; sau cùng, McLaggen tất nhiên là người tốt thứ nhì sau những buổi thử.

“Tuyệt vời thật,” McLaggen nói bằng một giọng thoả mãn. “Thế tập lúc nào?”

“Cái gì? À… tối mai có một buổi tập.”

“Tốt lắm. Nghe này Potter, chúng ta phải nói chuyện trước đó một chút. Tớ có một số ý kiến về một số phương pháp mà cậu có thể sẽ thấy có ích.”
“Được,” Harry nói thiếu hoạt bát. “Hừm, tớ sẽ nghe vào ngày mai được không. Tớ mệt lắm rồi… gặp lại sau nhé…”

Tin tức về Ron bị đầu độc đã lan ra rất nhanh vào ngày hôm sau, nhưng điều này cũng không làm mất đi cái cảm giác vụ tấn công Katie đã qua. Mọi người có vẻ cho rằng đó chỉ là một tai nạn, cho rằng nó đã ở trong phòng của bậc thầy Độc Dược suốt ngày, và rằng nó đã được cho uống thuốc chữa ngay lập tức nên không nguy hại gì. Thực ra, những đứa Gryffindor phần lớn là quan tâm đến trận đấu Quidditch sắp tới với Hufflepuff, vì rất nhiều đứa muốn xem Zacharias Smith, Tấn Thủ của đội Hufflepuff, bị trừng phạt thế nào vì bài tường thuật của nó trong trận mở màn chống lại Slytherin.
Harry, mặc dù vậy, lại ít quan tâm đến Quidditch; nó đã nhanh chóng bị ám ảnh bởi Draco Malfoy. Liên tục kiểm tra cái Bản Đồ Đạo Tặc khi có cơ hội, thỉnh thoảng nó còn đi loanh quanh đến những nơi Malfoy xuất hiện, nhưng mà nó chẳng thể biết được thằng bé làm một việc gì khác thường cả. Và vẫn còn có những lúc không thể giải thích được tại sao Malfoy lại biến khỏi tấm bản đồ…

Nhưng Harry chẳng có nhiều thời gian để xem xét vấn đề đó, bởi vì những buổi tập Quidditch, bài tập về nhà, và sự thật là giờ nó đã bị bám dai dẳng ở bất cứ đâu bởi Cormac McLaggen và Lavender Brown.

Nó không thể quyết định ai trong hai đứa gây khó chịu hơn. McLaggen thì liên tục đưa đến một luồng những gợi ý mà thằng bé có thể trở thành một Thủ Môn chính cho đội tốt hơn Ron, và rằng giờ đây Harry đã được nhìn thấy thằng bé chơi thường xuyên, nó cũng chắc chắn có một suy nghĩ như vậy; nó cũng rất thích được chỉ trích những người còn lại trong đội và cung cấp cho Harry cả một chương trình luyện tập chi tiết, đến nỗi không kém một lần Harry phải nhắc nhở nó xem ai là Đội trưởng.

Trong lúc đó, Lavender cứ sán đến Harry để hỏi về Ron, mà Harry cũng cảm thấy gần như mệt mỏi hơn cả những bài thuyết trình về Quidditch của McLaggen. Đầu tiên, Lavender đã rất gây phiền hà khi nói rằng chẳng ai có ý tưởng muốn nói cho cô bé rằng Ron ở trong phòng bệnh – “Ý tớ là, tớ là bạn gái của cậu ấy cơ mà!” – nhưng không may hơn nữa, cô bé đã quyết định tha thứ cho việc lỡ quên mất đó của Harry và rất sốt sắng tán chuyện với Harry một cách rất sâu vào những suy nghĩ của Ron, một kinh nghiệm không hề thoải mái mà Harry đã cố gắng tránh nhắc đến.

“Nghe này, tại sao cậu lại không nói chuyện với Ron về những thứ này nhỉ?” Harry hỏi, sau một cuộc chất vấn đặc biệt dài của Lavender về những thứ từ chính xác những gì Ron nói về cái áo choàng mới của cô bé đến việc Harry có nghĩ hay không rằng Ron coi mối quan hệ với Lavender là “nghiêm túc.”
“Ừ, tớ sẽ đến, nhưng mà cậu ấy toàn ngủ mỗi khi tớ đến gặp thôi!” Lavender bực bội.

“Thế á?” Harry bất ngờ, vì nó đã thấy Ron hoàn toàn tỉnh táo mỗi khi nó thức dậy trong phòng bệnh, đều dành một sự quan tâm giống nhau đến những tin tức của thày Dumbledore và trận tranh cãi của Snape, cùng với việc chê bai McLaggen nhiều đến mức có thể.

“Thế Hermione Granger vẫn còn thăm cậu ấy chứ?” Lavender hỏi bất thình lình.

“Ừ, tớ nghĩ vậy, họ là bạn mà, phải không?” Harry thiếu thoải mái.

“Bạn à, đừng có làm tớ cười chứ,” Lavender nói vẻ khinh miệt. “Nó đã không nói chuyện với bạn ấy từ lâu rồi sau khi bạn ấy đi cùng tớ! Nhưng tớ cho là nó muốn hẹn hò với cậu ấy, và giờ cậu ấy lại hoàn toàn thú vị…”

“Cậu gọi việc bị bỏ thuốc độc là thú vị à?” Harry hỏi. “Dù sao thì… xin lỗi nhé, tớ phải đi đây… McLaggen đang đến nói chuyện về Quidditch đấy,” Harry nói vội vã, và nó lách sang một đường khác qua một cánh cửa mà trông như một bức tường vậy, và lướt đến con đường tắt đưa nó đến lớp Độc Dược, ơn trời, cả Lavender và McLaggen đều không thể theo chân nó được.

Vào buổi sáng có trận đấu Quidditch với Hufflepuff, Harry rẽ qua phòng bệnh trước khi đến sân đấu. Ron rất kích động; Bà Pomfrey không cho nó xuống xem trận đấu, bà cho rằng nó sẽ làm cậu bé bị quá khích.

“Thế McLaggen chơi thế nào?” nó hỏi Harry một cách lo lắng, rõ ràng đã quên rằng nó đã hỏi câu này hai lần rồi.

“Tớ đã nói rồi,” Harry nói bình tĩnh, “cậu ta là nhất thế giới và tớ không muốn giữ cậu ta làm gì cả. Cậu ta liên tục bảo bọn tớ phải làm gì, cậu ta nghĩ là cậu ta có thể chơi ở mọi vị trí tốt hơn tất cả bọn tớ. Tớ không thể chờ để cho cậu ta một cú. Và nói về việc cho ai đó một cú,” Harry thêm vào, cúi xuống nhặt cái chổi thần Firebolt, “cậu có thể dừng việc giả vờ ngủ mỗi khi Lavender đến thăm được không? Nó cũng làm tớ phát điên lên đấy.”

“Ô,” Ron nói, vẻ ngượng ngùng. “Ừ, được rồi.”

“Nếu cậu không muốn đi với nó nữa, cứ nói với nó như vậy,” Harry nói.

“Ừ… hừm… chẳng dễ thế đâu phải không?” Ron nói. Nó dừng lại. “Hermione định vào thăm trước trận đấu à?” nó thêm vào một cách tình cờ.

“Không, cậu ấy đã xuống sân cùng Ginny rồi.”

“Ờ,” Ron nói, có vẻ rầu rĩ. “Được rồi. Chúc may mắn nhé. Mong rằng cậu sẽ nện được McLag… ý tớ là Smith.”

“Tớ sẽ cố,” Harry đặt cây chổi lên vai. “Gặp lại cậu sau trận đấu nhé.”

Nó nhanh chóng đi xuống qua những hành lang vắng vẻ; cả trường đang ở ngoài sân, hoặc là đang ngồi trong sân vận động hay đang đi đến đó. Nó nhìn qua những cửa sổ khi đi qua, cố gắng định lượng xem gió mạnh đến mức nào, một âm thanh hiện ra ở đằng trước làm cho nó phải nhìn lên và nó thấy Malfoy đang đi về phía mình, cùng với hai cô bé, cả hai đều có vẻ bực bội và sưng sỉa.

Malfoy dừng lại ngay khi nhìn thấy Harry, rồi cười lên một tiếng ngắn gọn ít hài hước và đi tiếp.

“Mày đang đi đâu thế?” Harry dò hỏi.

“Ừ, tao thực sự đang muốn nói với mày đấy, vì đó là việc của mày Potter à,” Malfoy rít lên. “Mày phải nhanh lên đấy, chúng nó đang chờ thằng ‘Đội Trưởng Được Chọn’ – ‘Thằng Bé Ghi Bàn’ – bất cứ cái gì chúng nó gọi mày.”

Một trong hai cô bé cười khúc khích vẻ bất đắc dĩ. Harry nhìn chằm chằm vào cô bé. Cô bé đỏ mặt. Malfoy tiếp tục qua Harry và cô bé cùng bạn mình chạy theo, rẽ sang hướng khác và biến khỏi tầm mắt.

Harry đứng trân trân ở đó và nhìn bọn chúng biến mất. Đúng là điên tiết thật; nó đã cố gắng hết sức để đến trận đấu đúng giờ nhưng lại có Malfoy, lỉnh đi trong lúc toàn bộ trường học không có ở đó: cơ hội tốt nhất của Harry để tìm hiểu xem Malfoy đang làm gì. Những giây yên lặng trôi qua, và Harry vẫn còn ở nơi đó, đứng như phỗng, nhìn chằm chằm vào nơi mà Malfoy đã biến mất…

“Anh ở đâu thế?” Ginny hỏi khi Harry vọt vào trong phòng thay đồ. Cả đội đã thay đồ rồi và đã sẵn sàng; Coote và Peakes, những Tấn Thủ, đều đang gõ gõ cái gậy một cách lo lắng vào chân mình.

“Anh đã gặp Malfoy,” Harry nói khẽ với cô bé khi nó kéo cái áo choàng đỏ lên đầu.

“Nên anh muốn biết nó làm gì ở trên lâu đài cùng với hai đứa bạn gái của nó khi mọi người khác đang ở đây…”

“Điều đó có quan trọng trong lúc này không?”

“Hừm, anh đã không đi tìm hiểu điều đó phải không?” Harry nói, túm lấy cây Firebolt và kéo kính lên cho thẳng. “Đi thôi!”

Và không nói thêm một lời nào nữa, nó ra sân đấu trong tiếng hò reo đến điếc tai.

Hôm nay trời khá lặng gió; mây rất lẻ tẻ; thỉnh thoảng lại có một ánh sáng chói của mặt trời hiện lên.

“Điều kiện rất dễ lừa đây!” McLaggen khuyến khích cả đội. “Coote, Peakes, các cậu sẽ muốn bay khỏi ánh mặt trời đấy, làm thế thì bọn nó sẽ không nhìn thấy các cậu bay đến…”

“Tớ là Đội Trưởng, McLaggen, thôi ngay cái việc chỉ dẫn họ đi,” Harry tức giận. “Đứng ra dưới chân cột gôn đi!”

Khi McLaggen đi khỏi, Harry quay về phía Coote và Peakes.

“Hãy bảo đảm rằng các cậu sẽ tránh khỏi ánh mặt trời nhé,” nó bảo hai đứa một cách miễn cưỡng.

Nó bắt tay với đội trưởng Hufflepuff, và sau đó, trong tiếng còi của bà Hooch, bật lên và bay trong không khí, cao hơn toàn bộ những người khác, lượn lờ quanh sân để tìm trái Snitch. Nếu như nó bắt được trái banh nhanh gọn và sớm sủa, nó còn có cơ hội quay lại lâu đài, lấy Bản Đồ Đạo Tặc, và tìm hiểu xem Malfoy đang làm gì…

“Và đó là Smith của Hufflepuff với trái Quaffle,” một giọng mơ màng vang lên trên toàn sân đấu. “Anh ấy đã thuyết minh trong lần trước, tất nhiên rồi, và Ginny Weasley đang bay về phía anh, tôi nghĩ là hoàn toàn có mục đích, có vẻ như vậy. Smith đã rất bất lịch sự với đội Gryffindor, tôi ngờ rằng anh đang ân hận vì hôm nay phải chơi với họ… ồ nhìn kìa, anh đã mất trái Quaffle, Ginny lấy khỏi tay anh ta, tôi rất thích bạn ấy, bạn ấy tốt thật…”

Harry nhìn xuống cái cột dành cho người thuyết minh. Chắc chắn rằng chẳng ai còn tỉnh táo có thể để cho Luna thuyết minh. Nhưng thậm chí ở trên đó, không hề có một sự lầm lẫn nào, một mái tóc dài màu vàng, hay một cái vòng cổ có nút chai bia bơ… Bên cạnh Luna, Giáo sư McGonagall đang có vẻ thiếu thoải mái, tựa hồ như bà đang nghĩ lại việc cho cô bé làm việc này.

“… nhưng giờ một cầu thủ Hufflepuff to đùng đã lấy trái banh từ cô bé, tôi không thể nhớ được tên anh ta, cái gì đó giống như Bibble… không phải, Buggins…”

“Đó là Cadwallader!” Giáo sư McGonagall nói to từ bên cạnh cô bé. Đám đông cười phá lên.

Harry nhìn quanh tìm trái Snitch; chẳng hề có dấu hiệu nào về nó cả. Vài giây sau, Cadwallader ghi bàn. McLaggen đang mắng mỏ Ginny vì đã để trái Quaffle khỏi tầm kiểm soát của cô bé, với kết quả là nó không thể để ý thấy trái banh đỏ to đùng vụt qua tai phải mình.

“McLaggen, cậu có thể tập trung vào việc cậu phải làm và mặc kệ những người khác được không!” Harry gầm lên, bay vòng lại để đối mặt với Thủ Môn của mình.

“Cậu không phải là một ví dụ tốt đâu!” McLaggen gào lại, mặt đỏ gay và rất tức giận.

“Và giờ Harry Potter đang cãi nhau với Thủ Môn của anh ta,” Luna nói bình thản, trong khi cả nhà Hufflepuff và Slytherin đều giễu cợt và mừng rỡ. “Tôi không nghĩ điều này lại giúp anh ta tìm thấy trái Snitch, nhưng rất có thể đây lại là một mánh thông minh…”

Chửi thề một cách tức giận, Harry quay đi và bay xung quanh sân lần nữa, tìm trên bầu trời dấu hiệu của một quả bóng vàng nhỏ lấp lánh.

Ginny và Demelza ghi mỗi người một bàn, cho những người ủng hộ trong trang phục vàng đỏ một cái gì đó để ăn mừng. Rồi Cadwallader lại ghi bàn, cân bằng điểm số, nhưng Luna có vẻ như không để ý; cô bé dường như không quan tâm đến những thứ trần tục như là điểm số chẳng hạn, và đã cố gắng lấy sự chú ý của đám đông đến những thứ như những đám mây có hình kỳ lạ và khả năng của Zacharias Smith đã không thể kiểm soát được trái Quaffle lâu hơn một phút, mà lúc này đang phải chịu đựng cái tên “Kẻ Thua Cuộc Bệnh Tật.”

“70-40 cho nhà Hufflepuff!” Giáo sư McGonagall gầm lên vào cái loa của Luna.

“Thế rồi cơ ạ?” Luna nói lơ đãng. “Ồ nhìn kìa! Thủ Môn của Gryffindor đang cầm cái gậy của Tấn Thủ.”

Harry quay lại ở giữa không trung. Chắc chắn vậy, McLaggen, với lý do mà chỉ mình nó biết, đã kéo lấy cái gậy của Peakes từ nó và chỉ dẫn làm cách nào để đánh một trái Bludger về phía Cadwallader đang bay đến.

“Cậu có thể đưa cho nó cái gậy và quay trở về vị trí gôn được không hả!” Harry gào lên, lào vùn vụt xuống McLaggen ngay khi nó vung cái gậy lên một cách dữ tợn và đập một cái vụng về.

Một cơn đau kinh khủng, mờ mịt… một chút ánh sáng… những tiếng la hét ở xa xa… và cái cảm giác bị rơi xuống một đường ống dài…
Và điều tiếp sau Harry còn để ý được, nó đang nằm ở trong một cái giường cực kỳ ấm và thoải mái và nhìn lên một cái đèn đang ném ra những vệt sáng hình tròn lên trần nhà loang lổ. Nó nhấc đầu lên cực nhọc. Ở bên trái là một người quen thuộc, tóc đỏ, mặt tàn nhang.

“Cậu rất tốt khi vào đây cùng tớ đấy,” Ron nói, cười to.

Harry chớp mắt và nhìn quanh. Tất nhiên rồi: Nó đang ở trong bệnh thất. Bầu trời phía ngoài đã nhuộm màu chàm và đỏ. Trận đấu đã kết thúc từ trước đó lâu rồi… và cả những hy vọng về Malfoy nữa. Đầu của Harry nặng nề một cách kỳ lạ, nó nhấc tay lên và cảm thấy bị cuốn băng một cách nặng nề.
“Điều gì đã xảy ra thế?”

“Gãy xương sọ,” Bà Pomfrey nói, vội lao đến và ấn nó xuống gối. “Chẳng có gì phải lo cả, ta sẽ chữa ngay thôi, nhưng ta sẽ phải giữ con ở đây cả đêm. Con không nên quá sức trong vài giờ tới.”

“Con không muốn ở đây cả đêm,” Harry tức giận, ngồi dậy và ném cái chăn ra. “Con muốn tìm McLaggen và giết thằng đó.”

“Ta sợ rằng con đang đến ngưỡng cửa của ‘sự quá khích’ đấy,” bà Pomfrey nói, đẩy nó lại vào giường và nâng đũa thần lên bằng một động tác đe doạ. “Con phải ở đây cho đến khi ta cho con về, Potter, hoặc là ta sẽ gọi thày Hiệu trưởng đấy.”

Bà lại vụt vào trong văn phòng, để lại Harry giữa những cái gối của nó, tức giận.

“Cậu có biết mình bị thua bao nhiêu không?” nó hỏi Ron trong hàm răng nghiến chặt.

“Có, tớ biết,” Ron nói vẻ tiếc nuối. “Kết quả chung cuộc là ba trăm hai mươi và sáu mươi.”

“Tuyệt thật,” Harry nói một cách dữ tợn. “Rất tuyệt vời! Khi mà tớ tìm thấy McLaggen…”

“Cậu không cần phải tìm nó đâu, giờ nó to như thằng khổng lồ ý,” Ron nói. “Bản thân tớ thì nghĩ là có rất nhiều thứ đã được bàn luận về việc ám bùa nó bằng cái vật hình móng chân của Hoàng Tử. Dù sao thì, những người còn lại của đội đã phải xử lý nó trước khi cậu ra khỏi đây, họ không vui vẻ tí nào…”
Có một dấu ấn của một niềm vui không thể cưỡng lại được trong giọng Ron; Harry có thể nói rằng nó đã không thiếu sợ hãi về McLaggen có thể làm mọi thứ tan tác thế này. Harry nằm đó, nhìn chằm chằm vào những vệt sáng trên trần nhà, hộp sọ vừa mới được chữa của nó không đau mà thực ra, nó rất dễ chịu dưới lớp băng bó.

“Tớ có thể nghe được tiếng thuyết minh từ đây,” Ron nói, giọng nó giờ khục khặc bởi những tiếng cười. “Tớ mong rằng từ giờ trở đi Luna sẽ thuyết minh… Kẻ Thua Cuộc Bệnh Hoạn…”

Nhưng Harry đã quá tức giận để có thể cảm thấy buồn cười trong hoàn cảnh này, và sau một lúc thì những tiếng khục khặc của Ron đã bớt dần.
“Ginny đã đến thăm cậu lúc cậu còn đang bất tỉnh đấy,” nó nói sau một lúc lâu im lặng, và tâm trí của Harry dồn nén lại để tạo ra nhanh chóng một hình ảnh trong đó, Ginny khóc lóc tức tưởi trước cơ thể không cử động của nó, thú nhận rằng cô bé đã có thực sự có cảm tình với nó trong khi Ron cầu chúc chúng nó may mắn… “Nó cho rằng cậu đến vừa kịp trận đấu. Sao lại thế được? Lúc cậu rời đi vẫn còn sớm cơ mà.”

“Ồ…” Harry nói, khi cái viễn cảnh trong mắt nó vụt tan. “Ừ… tớ đã thấy Malfoy lỉnh khỏi cùng với mấy đứa con gái mà trông không có vẻ như họ muốn đi cùng nó, và đó là lần thứ hai nó đã không ở sân bóng cùng với toàn trường; nó cũng bỏ trận trước đó nữa, nhớ không?” Harry thở dài. “Ước gì tớ có thể theo nó trong lúc này, trận đấu đúng là thất bại thảm hại…”

“Đừng có điên chứ,” Ron nói cứng rắn. “Cậu không thể bỏ một trận đấu Quidditch chỉ vì Malfoy, cậu là đội trưởng đấy!”

“Tớ muốn biết nó đang làm gì,” Harry nói. “Và đừng nói rằng những thứ đó do tớ tưởng tượng ra, sau khi tớ đã nghe thấy những gì nó với Snape nói với nhau…”

“Tớ chưa bao giờ nói cậu tưởng tượng ra những thứ đó,” Ron nói, tự nhấc mình lên bằng khuỷu tay và nghiêm nghị với Harry, “nhưng mà chẳng có cái luật nào nói rằng chỉ có một người trong một thời điểm mới được phép lên bày mưu kế gì đó ở cái nơi này! Cậu đã hơi quá ám ảnh bởi Malfoy, Harry à. Ý tớ là, nghĩ đến việc bỏ một trận đấu chỉ để đi theo nó…”

“Tớ muốn bắt nó tại trận!” Harry nói trong bực tức. “Tớ muốn nói là, nó đã đi đâu trong những lúc mà nó biến mất khỏi bản đồ?”

“Tớ chả biết… Hogsmeade?” Ron gợi ý, ngáp dài.

“Tớ chưa bao giờ thấy nó đi lại trong những hành lang bí mật trên bản đồ cả. Tớ nghĩ rằng giờ những cái đó cũng đã bị giám sát rồi.”

“Ừ, mà tớ cũng chẳng biết,” Ron nói.

Sự im lặng tràn xuống giữa hai đứa. Harry nhìn chằm chằm lên những cái vòng đèn chiếu sáng trên trần, nghĩ ngợi…

Nếu như nó có được quyền như Rufus Scrimgeour, nó đã có thể cho ai đó theo đuôi Malfoy, nhưng rất không may Harry chẳng có một văn phòng nào đầy Thần Sáng nghe theo lệnh của nó cả… Nó nghĩ nhanh chóng đến việc sử dụng cách nào đó với đội DA, nhưng lại một lần nữa vấn đề nảy sinh là sẽ có người phải nghỉ học; phần lớn bọn nó, xét cho cùng, đều đã có kế hoạch chật ních rồi…

Có một tiếng ngáy đều đều, nhỏ nhẹ bên giường của Ron. Sau đó một lúc Bà Pomfrey ra khỏi văn phòng, lần này mặc một cái áo dài dày cộp. Rất là dễ để giả vờ ngủ; Harry quay người về phía nó và nghe tiếng những cái rèm tự đóng vào khi bà vẫy đũa thần. Ánh đèn mờ đi, và bà quay lại vào trong văn phòng; nó nghe thấy cánh cửa kêu lách cách đằng sau bà và biết rằng bà đã lên giường đi ngủ.

Đây đã là, Harry tự nghĩ lại trong bóng tối, lần thứ ba nó bị đưa vào phòng khám bởi chấn thương Quidditch. Lần trước đó nó đã bị rơi khỏi chổi thần vì sự xuất hiện của những giám ngục quanh sân đấu, và lần trước nữa, toàn bộ xương đã bị rút khỏi tay nó bởi Giáo sư Lockhart vớ vẩn không thể chịu được… Đó là lần bị thương nặng nhất của nó… nó vẫn còn nhớ sự đau đớn cực độ từ những cái xương mọc lại trên toàn cánh tay của nó trong một đêm, một sự thiếu thoải mái mà chẳng hề dễ chịu hơn tí nào khi những vị khách không mời cứ đến thăm vào giữa…

Harry ngồi bật dậy, tim đó đập thình thịch, cái băng cuốn trên đầu nó lệch đi. Cuối cùng nó đã có cách: Có một phương án để theo đuôi Malfoy… tại sao nó lại quên nhỉ, tại sao nó lại không nghĩ về điều đó từ trước nhỉ?

Nhưng câu hỏi ở đây là, làm thế nào để gọi nó? Mình phải làm gì nhỉ? Yên tĩnh, ngập ngừng, Harry nói vào trong bóng tối.

“Kreacher?”

Có một tiếng rắc rất lớn, và tiếng đập nhau và cãi nhau chí choé lấp đầy sự tĩnh lặng. Ron tỉnh dậy kêu lên.

“Cái gì đang…?”

Harry vội chĩa đũa thần về phía cửa văn phòng bà Pomfrey và thì thầm, “Muffliato!” để bà không thể ra ngay được. Rồi nó trườn xuống cuối giường để nhìn rõ hơn cái gì đang xảy ra.

Hai gia tinh đang lăn lộn trên sàn ở giữa phòng bệnh, một con thì đang mặc một cái áo choàng phụ nữ teo tóp màu mận và một vài cái mũ len, con kia thì có một cái khăn cũ bẩn buộc quanh sườn như một cái thắt lưng. Rồi có một tiếng đập lớn, và con yêu tinh Peeves vụt hiện ra trong không trung giữa hai con gia tinh đang đánh nhau.

“Ta đã xem bọn chúng đánh nhau, Potty!” nó nói Harry vẻ bực bội, chỉ vào vụ đánh nhau bên dưới, trước khi phát ra một tiếng khúc khích rất to. “Xem những sinh vật bé nhỏ kia đánh nhau kìa, cắn nào cắn nào, đấm đi đấm đi…”

“Kreacher sẽ không sỉ nhục Harry Potter trước mặt Dobby nữa đâu, nó không làm thế nữa đâu, nếu không Dobby sẽ làm nó phải câm miệng cho cậu ta!” Dobby ré lên với một giọng cao vút.

“… đá đi, cào đi!” Peeves cũng ré lên sung sướng, lúc này đang trút những mẩu phấn xuống hai con gia tinh để làm cho chúng bực tức thêm nữa. “Vặn nhau đi, chọc nhau đi!”

“Kreacher sẽ nói bất cứ thứ gì nó thích về chủ của nó, ồ đúng rồi, và loại chủ nào lại thế, đồng bọn bẩn thỉu của bọn Máu Bùn, ôi, bà chủ tội nghiệp của Kreacher sẽ nói gì đây…”

Chính xác điều gì mà bà chủ của Kreacher nói bọn chúng đã không tìm hiểu được, vì tại thời điểm đó Dobby đã thọc cái khuỷu tay xương xẩu nhỏ bé của nó vào họng Kreacher và đánh bật ra đến một nửa số răng của nó. Harry và Ron phải nhảy ra khỏi giường của chúng để kéo rời hai con gia tinh ra khỏi nhau, mặc dù chúng vẫn còn tiếp tục cố gắng đấm đá nhau, trộn thêm cả Peeves nữa, lúc này đang nhào xuống quanh cái đèn và ré lên, “Thọc tay vào mũi nó đi, đánh cho hộc máu mũi và kéo tai nó đi nào…”

Harry nhắm đũa thần về phía Peeves và nói, “Langlock!” Peeves túm lấy họng nó, nuốt nước bọt, rồi nhào ra khỏi phòng với điệu bộ rất kinh tởm nhưng không thể nói được, với sự thật là lưỡi của nó đã bị dính vào hàm trên của miệng.

“Tốt đấy,” Ron nói vẻ khâm phục, giơ Dobby lên trên không trung cốt để cho cái tay đang đập của nó không thể chạm vào Kreacher được. “Đó phải là một bùa chú khác của Hoàng Tử phải không?”

“Ừ,” Harry nói, vặn đôi tay gầy gò của Kreacher ra sau. “Đúng rồi… tôi không cho phép hai cậu đánh nhau! Hừm, Kreacher, cậu không được phép đánh Dobby. Dobby, tôi biết là tôi không được phép ra mệnh lệnh cho cậu…”

“Dobby là một gia tinh tự do và nó sẽ nghe lời bất cứ ai nó thích và Dobby sẽ làm bất cứ thứ gì Harry Potter muốn nó làm!” Dobby nói, nước mắt lúc này đã chảy dài trên bộ mặt xương xẩu nhỏ bé của nó xuống cái áo chui đầu.

“Tốt rôi,” Harry nói, rồi nó và Ron đều thả hai con gia tinh ra, bọn chúng rơi xuống sàn nhưng không còn đánh nhau nữa.

“Cậu chủ gọi tôi?” Kreacher kêu lên, chìm xuống trong một cái cúi chào khi nó cho Harry một cái nhìn như thể nó muốn Harry chết trong đau đớn tột cùng.

“Đúng, tôi đã gọi,” Harry nói, ngước mắt về phía cửa phòng bà Pomfrey để xem xem phép Muffliato vẫn còn hoạt động hay không; có vẻ như bà không hề có ấn tượng gì về cuộc chấn động này cả. “Tôi có một công việc cho cậu.”

“Kreacher sẽ làm bất cứ thứ gì mà cậu chủ muốn,” Kreacher nói, cúi xuống thấp đến nỗi môi của nó gần chạm vào những ngón chân gầy guộc, “vì Kreacher chẳng có lựa chọn nào khác, nhưng Kreacher rất xấu hổ khi có một cậu chủ như vậy, vâng…”

“Dobby sẽ làm, Harry Potter!” Dobby kêu lên, đôi mắt to như trái bóng bàn của nó vẫn còn chìm trong nước mắt. “Dobby rất vinh dự được giúp Harry Potter!”

“Nghĩ về điều này, rất tốt khi có cả hai cậu,” Harry nói. “Được rồi… ta muốn các cậu theo đuôi Draco Malfoy.”

Mặc kệ cái cảm xúc trộn lẫn giữa bất ngờ và cáu tiết trên mặt Ron, Harry tiếp tục, “Tôi muốn biết nó đang đi đâu, nó đã gặp ai, và nó đang làm gì. Tôi muốn các cậu theo nó suốt ngày đêm.”

“Vâng Harry Potter!” Dobby nói ngay lập tức, đôi mắt to của nó sáng lên thích thú. “Và nếu Dobby làm hỏng việc, Dobby sẽ tự ném nó khỏi toà tháp cao nhất, Harry Potter!”

“Không cần phải làm thế đâu,” Harry nói vội vàng.

“Cậu chủ muốn tôi theo người trẻ tuổi nhất của nhà Malfoy?” Kreacher the thé. “Cậu chủ muốn tôi thám thính chắt trai cùng dòng máu sạch của bà chủ cũ của tôi?”

“Đúng nó đấy,” Harry nói, đang tưởng tượng ra những nguy hiểm lớn và cố gắng ngăn cản ngay lập tức. “Và cậu không được phép mách lẻo cho nó biết, Kreacher, hoặc cho nó biết cậu đang làm gì, hoặc nói chuyện với nó, hoặc gửi nó những lời nhắn, hoặc… hoặc liên lạc với nó bằng bất cứ cách nào. Hiểu chưa?”

Nó nghĩ nó đã có thể thấy Kreacher vật lộn để tìm ra một lỗ hổng trong lời chỉ bảo mà nó đã đưa ra và chờ đợi. Sau một hai giây, và với sự thoả mãn rất lớn của Harry, Kreacher cúi xuống rất sâu một lần nữa và nói, với sự oán giận cay đắng, “Cậu chủ đã nghĩ tới tất cả mọi thứ, và Kreacher phải tuân theo cậu mặc dù Kreacher vẫn mong được hầu hạ cậu bé Malfoy hơn nhiều, ồ vâng…”

“Mọi thứ ổn rồi,” Harry nói. “Tôi muốn những bản báo cáo thường xuyên, và hãy cố gắng sao cho tôi không bị ai vây quanh khi các cậu hiện ra. Ron và Hermione thì được. Và không được nói cho ai biết việc các cậu đang làm. Cứ theo đuôi Malfoy như mấy cái vảy mụn cơm trên nó vậy.”

Chương 20:
Lord Voldemort’s Request
Yêu Cầu Của Chúa Tể Voldermort

Harry và Ron rời phòng bệnh ngay buổi sáng hôm sau, hồi phục sức khoẻ hoàn toàn bằng sự chăm sóc của Bà Pomfrey và giờ đã có thể hưởng thụ mặt có lợi của việc bị đánh và bỏ độc, mà điều tốt nhất là Hermione đã làm hoà với Ron. Hermione đã theo bọn chúng đến ăn sáng, đem theo một tin tức là Ginny đã cãi nhau với Dean. Con quỷ đang ngủ gật trong ngực Harry bỗng nhiên nhỏm dậy, hít hít không khí một cách hy vọng.

“Bọn nó cãi nhau vì cái gì thế?” nó hỏi, cố gắng tỏ ra bình thường khi bọn chúng rẽ sang hành lang tầng bảy vắng vẻ, ngoại trừ một cô gái nhỏ bé đang ngắm cái thảm thêu những người khổng lồ trong váy ngắn. Cô bé đã rất sợ hãi trước sự có mặt của những đứa năm sáu và làm rơi cái cân đồng cô đang cầm.

“Không có gì đâu?” Hermione nói dịu dàng, chạy vội lên giúp cô bé. “Đây…”

Cô gõ nhẹ lên cái cân vỡ bằng đũa thần và nói, “Reparo.” Cô bé không nói lời cảm ơn, mà chỉ đứng sững ra ở đó khi bọn chúng đi qua và nhìn theo đến khi chúng ra khỏi tầm mắt; Ron quay lại nhìn về phía cô bé.

“Tớ cược là bọn chúng càng ngày càng bé,” nó nói.

“Đừng quan tâm đến nó,” Harry nói, hơi thiếu kiên nhẫn. “Thế Ginny và Dean cãi nhau về cái gì hả Hermione?”

“À, Dean đã cười vì McLaggen đập trái Bludgu vào cậu,” Hermione nói.

“Nó có thể trông buồn cười lắm chứ,” Ron gật đầu. “Nó không hề vui chút nào!” Hermione nóng nảy. “Nó rất là tồi tệ và nếu Coote và Peakes không giữ Harry thì cậu ta sẽ còn đau nữa đấy!”

“Ừ, mà, chẳng cần thiết để cho Ginny và Dean phải chia tay vì điều đó,” Harry nói, vẫn cố gắng giữ vẻ bình thường. “Hay là bọn chúng vẫn còn đi với nhau?”

“Ừ, hai đứa vẫn còn… Mà tại sao cậu lại quan tâm quá thế?” Hermione hỏi, nhìn Harry một cách sắc sảo.

“Tớ chỉ không muốn đội bóng Quidditch của tớ bị loạn lên một lần nữa thôi!” nó nói vội vàng, nhưng Hermione vẫn còn rất nghi ngờ, và nó đã thở phào nhẹ nhõm khi một giọng nói đằng sau vang lên “Harry!” khiến cho nó có lý do để quay lưng về phía cô bé. “Ồ, chào, Luna.”

“Em đã đến phòng bệnh để tìm anh đấy,” Luna nói, lục lọi trong túi của cô bé. “Nhưng người ta nói anh đã rời đi…”

Cô bé lôi mạnh ra một cái gì đó có vẻ như là một củ hành màu xanh, một cái nấm lốm đốm to đùng, và một lượng lớn cái gì đó trông giống phân mèo lên tay Ron, cuối cùng kéo ra một cuộn giấy da bẩn thỉu cho Harry.

“… Em được dặn đem cái này cho anh.”

Đó là một cuộc giấy da nhỏ, mà Harry nhận ra ngay đó là lời mời cho buổi học tiếp theo với Dumbledore.

“Tối nay,” nó nói với Ron và Hermione, khi nó mở cuộn giấy ra.

“Bài tường thuật trận vừa rồi hay lắm!” Ron nói với Luna khi cô bé lấy lại củ hành màu xanh, cây nấm và lũ phân mèo. Luna cười ngờ ngợ.

“Anh đang trêu em đấy phải không?” nó nói. “Tất cả mọi người đều nói em dở tệ.”

“Không, anh nghiêm túc đấy!” Ron sốt sắng. “Anh không thể nhớ anh đã bao giờ thích nghe tường thuật hơn lúc đó chưa! Mà, cái gì đây?” nó thêm vào, giơ cái vật giống củ hành lên ngang mắt.

“Ồ, đây là một Gurdyroot,” cô bé nói, nhét những cái phân mèo và cây nấm vào trong túi. “Anh có thể giữ cái đó nếu anh thích, em có mấy cái liền. Bọn chúng rất tuyệt để bảo vệ mình khỏi Gulping Plimpies đấy.” Và cô bé đi khỏi, để Ron lại cười như nắc nẻ, tay vẫn nắm cái Gurdyroot.

“Cậu biết không, nó đã vượt qua tớ rồi đấy, Luna,” nó nói, khi bọn chúng lại rời khỏi đó để đến Đại Sảnh Đường. “Tớ biết nó bị hâm hâm, nhưng điều đó lại tốt…” Nó dừng lại bất thình lình. Lavender Brown đang đứng ở chân cầu thang cẩm thạch, trông rất hung dữ. “Chào,” Ron nói lo lắng.

“Đi nào,” Harry thì thầm với Hermione, và bọn chúng vượt lên, mặc dù trước đó chúng vẫn nghe Lavender nói, “Tại sao cậu không nói cho tớ biết là cậu ra ngày hôm nay hả? Mà tại sao con bé kia lại đi cùng cậu?”

Ron trông vừa sưng sỉa vừa bực mình khi nó xuất hiện trong bữa sáng nửa tiếng sau, và mặc dù nó ngồi cùng Lavender, Harry không thấy bọn chúng nói một lời nào cả. Hermione đang tỏ vẻ không hề quan tâm đến việc này một tí nào, nhưng mà một hay lần gì đó Harry thấy một nụ cười thoả mãn ẩn chứa trên mặt cô bé. Cả ngày hôm đó cô có vẻ ở trong một tâm trạng đặc biệt tốt, và tối hôm đó cô còn ưng thuận xem lại (hay nói cách khác, hoàn thành) bài luận Thảo Dược của Harry, điều mà cô bé đã cương quyết từ chối cho đến thời điểm này, vì cô bé biết rằng Harry sẽ để Ron chép bài của nó.

“Cám ơn nhiều Hermione,” Harry nói, vỗ nhẹ vào lưng cô bé khi nó kiểm tra đồng hồ và thấy rằng đã gần đến 8 giờ. “Nghe này, tớ sẽ phải nhanh chân thôi nếu không thì muộn bài học với thày Dumbledore mất…”

Cô bé không trả lời, mà chỉ đơn thuần gạch đi vài câu thiếu rõ ràng của nó bằng một động tác chán nản. Cười to, Harry chạy nhanh qua cái lỗ chân dung và đến phòng thày hiệu trưởng. Cái đầu máng xối trượt sang một bên khi món kẹo bơ cứng được nhắc đến, và Harry lao vụt lên trên cầu thang cuốn hai bậc một nhịp, gõ cửa đúng lúc chuông đồng hồ chỉ tám giờ.

“Vào đi,” Dumbledore gọi, nhưng khi Harry đưa tay ra mở cửa, nó đã bật ra từ bên trong. Ở đó Giáo sư Trelawney hiện ra.

“Aha!” bà kêu lên, chỉ tay đầy kịch tính vào Harry khi bà chớp chớp mắt với nó qua cái kính phóng đại của bà.

“Thế ra đây là lý do tôi bị đuổi một cách không tử tế khỏi văn phòng của ông đấy hả Dumbledore!”

“Sybill thân mến của ta,” Dumbledore nói với giọng hơi cáu giận, “chẳng có một lời đề nghị bà rời đi một cách không tử tế nào cả, nhưng Harry đã có hẹn trước rồi, và tôi thực sự không nghĩ sẽ cần phải nói…”

“Tốt thôi,” Giáo sư Trelawney nói, trong một giọng bị tổn thương sâu sắc. “Nếu như ông không trục xuất ngay cái con ngựa khệnh khạng đó, thì tốt thôi…”

Có thể tôi sẽ tìm một ngôi trường khác, nơi mà tài năng của tôi thực sự được trọng vọng…”

Bà vọt khỏi Harry và biến mất sau cái cầu thang xoắn; họ nghe thấy tiếng bà vấp ngã khi xuống được nửa đường, và Harry cho rằng bà đã vướng vào một trong những cái khăn choàng dài loằng ngoằng của bà.

“Hãy đóng cửa vào và ngồi xuống đi, Harry,” Dumbledore nói, nghe hơi mệt mỏi.

Harry tuân theo, để ý khi nó ngồi xuống vị trí quen thuộc trước bàn của thày Dumbledore rằng cái Tưởng Ký lại nằm giữa hai người, và có cả hai lọ thuỷ tinh nhỏ chứa đầy những ký ức bạc nữa.

“Giáo sư Trelawney vẫn còn không vui vẻ vì thày Firenze vào dạy phải không ạ?” Harry hỏi.

“Ừ,” Dumbledore nói, “Tiên tri hoá ra lại lắm vấn đề hơn ta tưởng, ta chưa bao giờ học môn này cả. Ta không thể bảo Firenze về rừng được vì giờ anh ta đã là người ngoài luồng rồi, mà ta cũng không thể bảo Sybill Trelawney rời khỏi đây. Giữa hai chúng ta, cô ta không thể hiểu được cô sẽ nguy hiểm thế nào nếu rời khỏi lâu đài. Cô không thể biết – mà ta nghĩ sẽ là thiếu thận trọng nếu nói cho cô biết – rằng cô ta đã có lời tiên tri về con và Voldemort, con biết đấy.”

Dumbledore buông một cái thở dài, và nói, “Nhưng đừng quan tâm đến vấn đề giáo viên của ta. Chúng ta còn có nhiều thứ quan trọng hơn nhiều đề bàn tới. Đầu tiên… con đã thực hiện nhiệm vụ đó chưa. Điều mà ta bảo con làm cuối buổi học trước ý?”

“À,” Harry bật dậy ngay lập tức. Với những bài học Độn Thổ và Quidditch, rồi Ron bị bỏ độc và nó bị gãy xương sọ và sự cố gắng tìm hiểu xem Malfoy làm gì, Harry là hầu như quên khuấy đi cái ký ức mà thày Dumbledore đã muốn nó lấy ra từ Giáo sư Slughorn. “Vâng, con đã hỏi Giáo sư Slughorn về điều này vào cuối tiết học Độc Dược, thưa thày, nhưng, er, thày đã không muốn nói ra cho con biết.” Có một thoáng im lặng.

“Ta hiểu,” Dumbledore cuối cùng lên tiếng, nhìn Harry qua đỉnh cái kính nửa vầng trăng của ông và cho Harry cái cảm giác quen thuộc rằng nó đang bị soi X quang. “Và con cảm thấy rằng con đã cố hết sức trong việc này phải không? Rằng con đã thử mọi khả năng nói chuyện khéo léo của mình phải không? Rằng con không thể còn một sự tinh ranh nào ẩn chứa trong việc điều tra và lấy ký ức đó phải không?”

“Thưa thày,” Harry ngừng lại, chẳng biết sẽ phải nói gì nữa. Cố gắng duy nhất của nó để có được ký ức tự dưng trở nên kém cỏi một cách đáng xấu hổ. “Hmm… cái ngày Ron chẳng may uống phải Tình Dược con đã đưa nó đến Giáo sư Slughorn. Con nghĩ rằng nếu con gặp giáo sư Slughorn trong một tâm trạng tốt hơn…” “…mà, một cách hiển nhiên, đã làm cho con quên sạch về việc lấy ký ức đó; ta đã không trông đợi điều gì cả trong khi bạn thân nhất của con đang ở trong nguy hiểm. Ngay khi mọi thứ đã rõ ràng rằng Weasley đã có thể hồi phục hoàn toàn, mặc dù vậy, ta đã hy vọng rằng con sẽ quay lại với nhiệm vụ ta giao cho. Ta nghĩ rằng ta đã nói rõ với con rằng ký ức đó quan trọng thế nào. Thật ra, ta đã làm hết sức để gây ấn tượng cho con rằng đó là ký ức chủ chốt nhất và rằng chúng ta sẽ phí thời gian ở đây nếu không có nó.”

Một cảm giác xấu hổ bừng bừng và đau nhói tràn xuống toàn bộ cơ thể từ đỉnh đầu của Harry. Thày Dumbledore không hề lên giọng, thậm chí thày không hề có cảm xúc tức giận, nhưng Harry thà nghe thày la mắng còn hơn; sự không bằng lòng một cách lạnh lùng này tồi tệ hơn bất kỳ điều gì khác.

“Thưa thày,” nó nói, hơi có vẻ tuyệt vọng, “đó không phải là điều con không quan tâm hay gì khác, chỉ là con có những thứ… thứ khác…”

“Những thứ khác trong tâm trí con,” Dumbledore kết thúc câu nói hộ nó. “Ta hiểu rồi.”

Im lặng lại rơi vào giữa hai người, sự im lặng thiếu thoải mái nhất mà Harry đã từng cảm thấy giữa nó với Dumbledore; nó dường như là càng lúc càng tồi tệ, chỉ bị chọc thủng bởi tiếng ngáy lục cục từ bức chân dung của Armado Dippet trên đầu Dumbledore. Harry tự dưng cảm thấy nhỏ bé một cách kỳ lạ, tựa hồ như nó đã co ngắn lại từ khi nó bước vào phòng. Khi nó không thể chịu được nữa, nó nói, “Thưa giáo sư Dumbledore, con thực sự xin lỗi. Con đã có thể làm hơn thế… Con đã có thể nhận ra rằng thày sẽ không đề nghị con làm việc này nếu nó không thực sự quan trọng.”

“Cám ơn con vì đã nói vậy, Harry,” Dumbledore nói lặng lẽ. “Ta hy vọng rằng con sẽ đặt nhiệm vụ này lên hàng đầu từ lúc này được không? Sẽ có ít thứ trong lần gặp sau tối nay trừ khi chúng ta có được ký ức đó.”

“Con sẽ làm thưa thày, con sẽ lấy nó từ ông ấy,” nó nói nghiêm túc.

“Thế chúng ta không nói gì về điều này nữa nhé,” Dumbledore nói ân cần hơn, “để tiếp tục những gì chúng ta đã dừng lại. Con có nhớ mình dừng ở đâu không?”

“Có thưa thày,” Harry nói nhanh. “Voldemort đã giết cha và ông hắn và làm cho nó có vẻ như là do chú Morfin của hắn làm. Rồi hắn trở lại Hogwarts và hắn hỏi… hắn đã hỏi giáo sư Slughorn về Horcruxes,” nó lầm bầm một cách bẽn lẽn.

“Tốt lắm,” Dumbledore nói. “Bây giờ, con sẽ nhớ, ta hy vọng, rằng ta đã nói với con ngay thời gian đầu của những buổi học này rằng chúng ta sẽ phải đi vào lĩnh vực của sự dò xét và suy đoán.”

“Vâng thưa thày.”

“Nên đến lúc này, ta hy vọng rằng con sẽ đồng ý, rằng ta đã chỉ cho con thấy những nguồn thông tin rất chính xác cho những suy luận của ta về những gì Voldemort đã làm dưới tuổi 17 của hắn.”

Harry gật đầu.

“Nhưng bây giờ, Harry,” Dumbledore nói, “bây giờ mọi thứ đã tối tăm và kỳ lạ hơn. Nếu như khó có thể tìm những chứng cứ về đứa bé Riddle, thì việc tìm ra những người vẫn còn nhớ về người đàn ông Voldemort là gần như không thể. Thực ra, ta ngờ rằng có khả năng có một linh hồn còn sống, bên cạnh hắn, người có thể cho ta một cái nhìn tổng quát về cuộc sống của hắn sau khi hắn rời Hogwarts. Tuy nhiên, ta có hai ký ức cuối cùng mà ta muốn cho con xem.” Dumbledore chỉ vào hai chai thuỷ tinh nhỏ sáng loáng ở bên cạnh cái Tưởng Ký. “Ta sẽ rất vui khi có ý kiến của con về những kết luận mà ta có từ đó có vẻ đúng hay không.”

Cái ý tưởng rằng Dumbledore coi trọng ý kiến của nó cao như vậy càng làm cho Harry thêm xấu hổ rằng nó đã không hoàn thành nhiệm vụ lấy ra ký ức Horcrux, và nó nhấp nhổm vẻ có lỗi trong ghế của mình khi Dumbledore giơ cái chai thứ nhất trong hai cái lên ánh sáng và kiểm tra nó.

“Ta hy vọng rằng con sẽ không chán nản về việc nhào vào ký ức của người khác, vì đây sẽ là những hồi ức khá gây tò mò, hai cái này,” ông nói. “Cái đầu tiên đến từ một con gia tinh rất già tên là Hokey. Trước khi chúng ta xem những gì Hokey chứng kiến, ta phải thuật lại nhanh chóng về Voldemort đã rời Hogwarts như thế nào.

“Nó lên năm thứ bảy của khoá học với, như con đã có thể nghĩ đến, những điểm cao nhất trong tất cả những bài thi nó đã làm. Xung quanh nó, những đứa bạn cùng lớp đều đã quyết định về công việc họ sẽ làm khi họ rời Hogwarts. Gần như tất cả mọi người đều trông đợi những thứ tuyệt vời từ Tom Riddle, Huynh trưởng, Đứng đầu nhóm con trai, người thắng cuộc của Giải thưởng dành cho những Giúp ích Đặc biệt cho trường. Ta biết rằng một vài giáo viên, Giáo sư Slughorn ở trong đó, gợi ý là nó nên gia nhập Bộ Pháp Thuật, đề nghị có những buổi hẹn gặp, đưa nó vào trong những mối liên hệ có lợi. Nó từ chối tất cả những lời đề nghị, Voldemort đã làm việc ở quán Borgin và Burkes.”

“Ở Borgin và Burkes ý ạ?” Harry lặp lại, bất ngờ.

“Ở Borgin và Burkes,” Dumbledore nhắc lại nhẹ nhàng. “Ta nghĩ rằng con sẽ thấy những điều thích thú đã lôi cuốn nó khi con vào ký ức của Hokey. Nhưng đây không phải là lựa chọn đầu tiên về nghề nghiệp của chúa tể Voldemort. Khó có ai có thể biết về nó – ta đã là một trong một số những người mà vị hiệu trưởng hồi đó tin tưởng – nhưng Voldemort đầu tiên đã đến Giáo sư Dippet và hỏi xem nó có thể ở lại Hogwarts để làm một giáo viên được không.”

“Hắn muốn ở lại đây à? Tại sao chứ?” Harry hỏi, thậm chí còn bất ngờ hơn nữa.

“Ta tin rằng nó có vài lý do, mặc dù nó chẳng nói cái nào cho Giáo sư Dippet nghe cả,” Dumbledore nói. “Đầu tiên, và rất quan trọng, Voldemort đã, ta tin vậy, gắn bó với ngôi trường này hơn cả nó gắn bó với một người. Hogwarts đã là nơi nó hạnh phúc nhất; nơi đầu tiên và duy nhất nó cảm thấy như ở nhà.”

Harry hơi thiếu tự nhiên khi nghe những lời này, vì đó cũng là chính xác những gì nó cảm thấy về Hogwarts.

“Thứ hai, lâu đài là một thành trì của những phép thuật cổ xưa. Không thể cãi được rằng Voldemort đã xuyên thủng nhiều bí mật của nó hơn phần lớn học sinh khác đi qua nơi này, nhưng nó có thể cảm thấy rằng vẫn còn những điều kỳ lạ để khám phá, chứa đựng những phép thuật chờ được biết đến.

“Và thứ ba, là một giáo viên, nó có thể có một quyền lực và tầm ảnh hưởng lớn đến những phù thuỷ nhỏ tuổi. Có thể nó đã lấy cái tư tưởng đó từ Giáo sư Slughorn, người thày giáo mà nó đã có quan hệ mật thiết nhất, người đã chỉ ra vai trò của một người giáo viên có thể gây ảnh hưởng thế nào. Ta không thể tưởng tượng ra một ví dụ nào mà Voldemort đã cố gắng dành toàn bộ thời gian còn lại của cuộc đời nó tại Hogwarts, nhưng ta nghĩ rằng nó đã xem đó như một nơi tuyển dụng, và một nơi nó có thể bắt đầu xây dựng cho nó một đội quân.”

“Nhưng hắn đã không được nhận, phải không thày?”

“Không, nó không được. Giáo sư Dippet nói với nó rằng nó quá trẻ ở tuổi 18, nhưng mời nó quay lại sau một vài năm, nếu nó vẫn còn muốn giảng dạy.”

“Thế hắn cảm thấy gì về điều đó thưa thày?” Harry hỏi, lưỡng lự. “Bực bội cực kỳ,” Dumbledore nói. “Ta đã khuyên Armando từ chối lời đề nghị - ta đã không có những lý do mà ta cho con biết, vì Giáo sư Dippet đã rất ưa thích Voldemort và tin rằng nó trung thực. Nhưng ta không muốn chúa tể Voldemort ở lại trường, và đặc biệt không ở một vị trí có quyền lực.”

“Thế hắn muốn làm việc gì thưa thày? Hắn muốn dạy môn nào thế?”

Mặc dù vậy, Harry đã biết câu trả lời thậm chí trước khi thày Dumbledore nói ra.

“Phòng chống Nghệ Thuật Hắc Ám. Nó đang được dạy trong lúc đó bởi một giáo sư đã già tên là Galatea Merrythought, người đã làm việc ở Hogwarts gần 50 năm.

“Vậy Voldemort rời đến tiệm Borgin và Burkes, và tất cả những giáo viên ngưỡng mộ nó đều cho rằng thật là phí hoài, một phù thuỷ trẻ tuổi tài năng như vậy, làm việc trong một cửa hiệu. Tuy nhiên, Voldemort không chỉ đơn thuần là một nhân viên. Lịch sự và đẹp trai và thông minh, nó đã nhanh chóng được giao những công việc đặc thù mà chỉ có ở những nơi như Borgin và Burkes, mà đặc trưng là, như con biết đấy Harry, những vật dụng với những tính chất không bình thường và đầy năng lực. Voldemort đã được gửi đi để thuyết phục người ta cho đi những đồ quý giá để được bán trong tiệm, và nó đã, trong mọi khía cạnh, thực sự làm tốt công việc một cách thiếu bình thường.”

“Con cược rằng hắn đã như vậy,” Harry nói, không thể kìm mình lại được.

“Ừ, rất đúng,” Dumbledore nói, với một nụ cười kín đáo. “Và giờ đã đến lúc nghe câu chuyện từ con gia tinh Hokey, người đã làm việc cho một phù thuỷ già nua và rất giàu có tên là Hepzibah Smith.”

Dumbledore gõ lên cái chai bằng đũa thần của mình, cái nút chai bật ra, và ông đổ phần ký ức quay tròn vào trong cái Tưởng ký, ông nói trong khi đang làm, “Con đi trước đi Harry.”

Harry đứng dậy và một lần nữa cúi đầu xuống cái hợp chất bàng bạc lăn tăn trong cái chậu đá cho đến khi mặt của nó chạm vào đó. Nó đổ nhào qua một khoảng không đen thui và rơi xuống một phòng khách trước một bà già vô cùng béo, mang một bộ tóc giả màu nghệ tinh xảo và một cái áo choàng màu hồng tuyệt vời chùm kín người bà, khiến cho bà trông như một cái bánh đang chảy ra. Bà đang nhìn mình trong một cái gương dát ngọc nhỏ và đánh phấn hồng lên trên hai gò má đã đỏ sẵn của bà với một lượng lớn, trong khi con gia tinh nhỏ bé nhất và già cỗi nhất mà Harry từng thấy đưa đôi chân gày gò vào trong đôi dép sa tanh chật chội.

“Nhanh lên Hokey!” bà Hepzibah nói hống hách. “Nó nói nó sẽ đến vào 4 giờ, chỉ còn vài phút nữa thôi và nó thì chưa bao giờ đến muộn.”

Bà gấp cái hộp phấn của bà lại khi con gia tinh đứng thẳng dậy. Đỉnh đầu của con gia tinh hơi chạm vào chỗ ngồi trong cái ghế của bà Hepzibah, và làn da mỏng dính của nó treo trên bộ xương như thể một mảnh vải lanh cứng mà nó mặc như một cái áo chùm.

“Trông ta thế nào?” Hepzibah hỏi, quay quay cái đầu để chiêm ngưỡng những góc khác nhau trên bộ mặt của bà ở trong gương.

“Rất đẹp thưa bà chủ,” Hokey kêu rít lên.

Harry có thể cho rằng đó đã là bổn phận của Hokey phải nói dối qua kẽ răng của mình khi được hỏi những câu hỏi như vậy, vì Hepzibah Smith trông còn lâu mới đến được “đẹp” theo ý kiến của nó.

Cái chuông cửa leng keng kêu lên và cả bà chủ cùng gia tinh bật nhổm dậy.

“Nhanh lên, nhanh lên, nó đến rồi, Hokey!” Hepzibah cuống cuồng và con gia tinh chạy vội vã ra khỏi căn phòng chật chội toàn những vật dụng mà rất là khó có ai có thể lách qua mà không làm rơi ít nhất một tá thứ: Có những cái tủ chứa toàn những chiếc hộp bé nhỏ bóng loáng, những cái kệ đầu những quyển sách nạm vàng, những cái giá có những quả thiên cầu, và rất nhiều những cây hoa bay bướm trồng trong những bình chứa bằng đồng. Thực ra, căn phòng trông giống như một sự kết hợp giữa một cửa hiệu đồ cổ ma thuật và một nhà kính.

Con gia tinh trở lại trong vài phút và đi theo nó là một người đàn ông cao lớn mà Harry không hề có một khó khăn gì khi nhận ra đó là Voldemort. Hắn chỉ đơn giản mặc một bộ lễ phục màu đen; tóc của hắn đã dài hơn khi hắn còn ở trong trường và gò má của hắn đã gầy gò hơn, nhưng tất cả những thứ này rất hợp với hắn; hắn trông đẹp trai hơn bao giờ hết. Hắn lách qua căn phòng chật chội với cái vẻ đã đến đây rất nhiều lần rồi và cúi xuống thấp trước bàn tay mập mạp bé nhỏ của bà Hepzibah, hôn nhẹ lên đó bằng môi của mình.

“Tôi mang cho bà những bông hoa này,” hắn nói nhẹ nhàng, biến ra một chùm hoa hồng từ không trung.

“Cậu bé tinh nghịch này, cậu đừng có làm thế chứ!” bà già Hepzibah ré lên, mặc dù Harry để ý rằng bà đã có một cái lọ rỗng sẵn sàng ở cái bàn nhỏ gần nhất. “Cậu đang làm hư bà già này đấy hả, Tom… ngồi xuống, ngồi xuống đi… Hokey đâu rồi? À…”

Con gia tinh đã vụt vào trong phòng mang theo một đĩa bánh nhỏ, mà nó đang đặt ở dưới đầu gối bà chủ.

“Tự nhiên đi Tom,” Hepzibah nói, “ta biết cậu thích bánh của ta. Nào, cậu có khoẻ không? Cậu trông rất tái đấy. Họ đã bắt cậu làm việc quá sức ở cái cửa hiệu đó hả, ta đã nói đến hàng trăm lần rồi…”

Voldemort cười một cách máy móc và bà Hepzibah cười điệu đà.

“Thế, mục đích của cậu đến đây lần này là gì?” bà hỏi, chớp chớp đôi mi mắt.

“Ông Burke muốn có một đề xuất nữa về cái áo giáp làm bởi yêu tinh,” Voldemort nói. “Năm trăm Galleon, ông nghĩ rằng đó thực sự công bằng…”

“Nào nào, đừng có nhanh quá thế chứ, nếu không ta lại nghĩ là cậu đến đây chỉ vì trang sức của ta thôi!” bà Hepzibah chề môi.

“Tôi được giao nhiệm vụ đến đây chỉ vì cái đó thôi,” Voldemort nói khẽ. “Tôi chỉ là một nhân viên quèn thưa bà, người mà sẽ phải làm những gì ông bảo. Ông Burke muốn tôi hỏi xem…”

“Ôi dào, cái ông Burke này!” Hepzibah nói, vẫy bàn tay nhỏ bé của bà. “Ta có cái này cho cậu xem mà ta chưa bao giờ chỉ cho ông Burke thấy! Cậu giữ bí mật nhé Tom? Cậu có hứa cậu không nói cho ông Burke biết ta có nó được không? Ông ta sẽ không cho ta yên nếu như ông biết ta chỉ cho cậu cái này đâu, và ta sẽ không bán, không phải cho Burke, không cho ai hết! Nhưng còn cậu, Tom, cậu sẽ rất trân trọng nó vì lịch sử của bản thân nó, không phải là vì cậu có thể có nó với bao nhiêu Galleon.”

“Tôi sẽ rất hân hạnh được xem thứ mà bà Hepzibah cho tôi xem” Voldemort nói khẽ, và bà Hepzibah khúc khích cười rất ngây thơ.

“Ta đã bảo Hokey mang đến đây cho ta… Hokey, mày đâu rồi? Ta muốn cho ông Riddle đây xem tài sản quý nhất của tao… Thực ra thì, mang cả hai ra đây, trong khi mày còn ở đấy…”

“Đây thưa bà,” con gia tinh rít lên, và Harry nhìn thấy hai cái hộp da, cái này đặt lên trên cái kia, chuyển động qua căn phòng dường như chính bằng khả năng đặc biệt của chúng, mặc dù nó biết là con gia tinh bé tí xíu đang đặt chúng lên trên đầu mình khi nó tìm đường đi qua những chiếc bàn, nệm và ghế để chân.

“Bây giờ,” bà Hepzibah nói vui vẻ, lấy những cái hộp từ con gia tinh, đặt lên đùi mình, và chuẩn bị mở cái ở trên ra, “Ta nghĩ cậu sẽ thích cái này, Tom… ồ, nếu như gia đình ta mà biết được ta cho cậu xem nhỉ… họ không thể chờ để được đụng tới cái này đâu!”

Bà mở cái nắp hộp. Harry nhướn lên trước một chút để nhìn rõ hơn và thấy một cái gì đó giống một cái cốc vàng nhỏ với hai cái quai được chạm trổ tinh vi.

“Ta phân vân tự hỏi cậu có biết đây là cái gì không Tom? Cầm nó lên đi, xem cho kỹ vào!” bà Hepzibah thì thầm, và Voldemort giơ bàn tay dài của hắn ra và cầm lấy cái cốc bằng một bên quai ra khỏi tổ ấm bọc bằng lụa của nó. Harry nghĩ rằng nó đã nhìn thấy một tia sáng đỏ loé lên trong đôi mắt đen của hắn. Cảm giác ham muốn của hắn đã gần như tương xứng một cách kỳ lạ với vẻ mặt của bà Hepzibah, trừ việc đôi mắt nhỏ tí của bà đang dán vào nét đẹp trai của Voldemort.

“Một con lửng ở đây,” Voldemort lầm bầm, xem xét nét chạm trổ trên chiếc cốc. “Vậy đây là…?”

“Của Helga Hufflepuff, giống như cậu đã biết rõ, cậu bé thông minh!” Hepzibah nói, vươn lên trước với một tiếng cọt kẹt rõ to của áo nịt và sự thực là bà đang véo đôi má gầy gò của hắn. Ta chưa nói với cậu là ta có họ hàng xa phải không? Cái này đã được truyền lại trong nhà ta từ nhiều năm rồi. Rất đẹp phải không? Và tất cả những quyền năng mà nó thể hiện được, nhưng ta đã không thử tìm hiểu hết chúng, ta chỉ giữ nó an toàn và đẹp đẽ ở đây thôi…”

Bà tóm lấy cái cốc từ ngón tay trỏ dài của Voldemort và đưa nó nhẹ nhàng trở về trong hộp, rất tập trung vào việc đặt nó vững vàng vào vị trí và để ý cái bóng hiện ra trên mặt Voldemort lúc cái cốc được đưa đi.

“Bây giờ thì,” bà Hapzibah nói vui vẻ, “Hokey đâu rồi? Ồ, mày đây rồi… đem cái này đi Hokey.”

Con gia tinh tuân lệnh cầm lấy cái hộp cốc, và Hepzibah quay sang cái hộp đẹp hơn nhiều trên đùi bà ta.

“Ta nghĩ cậu sẽ còn thích cái này hơn nữa, Tom à,” bà thì thầm. “Cúi xuống tí nữa đi cậu bé, để có thể nhìn thấy… Tất nhiên rồi, Burke biết ta có cái này, ta mua nó từ ông ta, và dám nói rằng ông ta rất muốn được có lại nó khi ta rời khỏi…”

Bà tháo cái móc bạc chạm đồng ra và mở cái hộp. Ở đó trên một lớp nhung đỏ thẫm là một cái mề đay nặng bằng vàng.

Voldemort giơ tay ra, không cần mời, và giơ nó lên ánh sáng, nhìn chằm chằm vào nó.

“Dấu hiệu của Slytherin,” hắn nói khẽ, khi ánh sáng làm hiện rõ một chữ S tinh vi, cách điệu hình con rắn.

“Đúng đấy!” Hepzibah nói, hài lòng, và rõ ràng là, với cái nhìn của Voldemort vào cái mề đay, bị sững sờ. “Ta đã phải trả giá bằng một cánh tay và một cái chân cho nó, nhưng ta không thể bỏ lỡ được, một vật báu thực sự như thế, ta phải có nó trong bộ sưu tập của ta. Burke đã mua nó, rõ ràng là, từ một người đàn bà rách rưới có vẻ như đã ăn trộm nó ở đâu, mà đã không hề biết được giá trị thực của nó…”

Lần này không chệch đi đâu được: mắt của Voldemort đã lấp láy đỏ khi nghe những lời đó, và Harry có thể nhìn thấy những đốt ngón tay của hắn trắng bệch ra ở trên cái dây đeo mề đay.

“… Ta dám nói rằng Burke đã trả rất rẻ cho cái này nhưng nó lại ở đây… Rất đẹp phải không? Và một lần nữa, có rất nhiều năng lực ẩn chứa trong này, mặc dầu ta chỉ giữ nó an toàn ở đây thôi…”

Bà vươn ra để lấy lại cái mề đay. Lúc đó, Harry nghĩ rằng Voldemort sẽ không bỏ tay ra khỏi nó, nhưng rồi nó trượt khỏi tay Voldemort và trở lại vào trong cái nệm nhung đỏ.

“Được rồi, Tom, được chưa, ta hy vọng cậu thích cái đó!”

Bà nhìn hoàn toàn vào mặt của hắn và không phải lần đầu tiên, Harry thấy nụ cười vụng về ngu xuẩn của bà ta.

“Cậu có sao không thế cậu bé?”

“Ồ,” Voldemort nói khẽ. “Vâng, tôi rất tốt…”

“Ta nghĩ rằng… nhưng đó chỉ là một sự lừa dối của ánh sáng mà thôi, ta cho là vậy…” Hepzibah nói, trông có vẻ suy nhược, và Harry ngờ rằng bà cũng đã nhìn thấy cái tia sáng đỏ lập loà từ trong mắt của Voldemort. “Đây, Hokey, đem những cái này đi và khoá lại nhé… Những bùa chú như thường lệ…”

“Đến lúc phải đi rồi, Harry,” thày Dumbledore khẽ nói, và khi con gia tinh lóc cóc cầm mấy cái hộp chạy đi, Dumbledore lại nắm lấy Harry một lần nữa ở trên khuỷu tay và họ cùng bay lên qua sự lãng quên và trở lại văn phòng thày Dumbledore.

“Hepzibah Smith đã chết hai ngày sau cái cảnh vừa rồi,” Dumbledore nói, trở về ghế ngồi và ra hiệu rằng Harry cũng làm như vậy. “Con gia tinh Hokey đã bị kết án bởi Bộ vì tội đầu độc cốc ca cao buổi tối của bà chủ một cách không cố ý.”

“Không thể như thế được!” Harry tức giận.

“Ta thấy là chúng ta cùng có một suy nghĩ,” Dumbledore nói. “Tất nhiên rồi, có rất nhiều sự tương đồng giữa cái chết này và cái chết của nhà Riddle. Trong cả hai trường hợp, một ai đó đã bị đổ tội, một ai đó đã có một ký ức rất rõ ràng là đã gây ra tội ác…” “Hokey đã tự thú ạ?”

“Nó đã nhớ lại rằng đã bỏ một cái gì đó vào cốc ca cao của bà chủ mà hoá ra lại không phải là đường, mà là một chất độc chết người ít được biết đến,” Dumbledore nói. “Người ta đã kết luận là nó không muốn làm vậy, mà chỉ vì già nua và lầm lẫn…”

“Voldemort đã sửa đổi ký ức của nó, giống như hắn đã làm với ông Morfin!” “Đúng, đó cũng là kết luận của ta,” Dumbledore nói. “Và, giống hệt như trường hợp của Morfin, Bộ đã hiển nhiên nghi ngờ Hokey…”

“… vì nó chỉ là con gia tinh,” Harry nói. Nó đã hiếm khi cảm thấy thông cảm hơn với cái tổ chức SPEW mà Hermione là thành lập. “Rất chính xác,” Dumbledore nói. “Nó đã già rồi, và nó đã công nhận việc dính líu đến cốc nước, và không một ai trong Bộ muốn nghiên cứu thêm trường hợp này. Giống như trong trường hợp của Morfin, vào thời gian mà ta gặp nó và cố gắng lấy được trí nhớ này từ nó, cuộc sống của nó đã gần như kết thúc… nhưng ký ức của nó, tất nhiên rồi, đã chẳng chứng minh một điều gì khác ngoài việc Voldemort biết về sự tồn tại của cái cốc và cái mề đay.

“Vào thời gian Hokey bị kết án, gia đình Hepzibah đã nhận ra rằng hai tài sản quý nhất đã mất. Phải mất một thời gian lâu họ mới nhận ra điều đó, vì bà ta đã có quá nhiều nơi cất giấu, luôn bảo vệ bộ sưu tập của bà trong sự ganh tị. Nhưng khi họ có thể chắc chắn không chút nghi ngờ nào rằng cái cốc và mề đay đã biến mất, người nhân viên làm việc tại cửa hiệu Borgin và Burkes, người đàn ông trẻ đã gặp Hepzibah rất thường xuyên và đã bỏ bùa bà rất khéo léo, đã xin thôi việc và biến mất. Những người thuê nó không hề biết nó biến đi đâu; họ cũng bất ngờ như những người khác vì sự mất tích này. Và đó là lần cuối mà người ta còn nghe thấy hoặc nhìn thấy Tom Riddle trong một thời gian rất dài.

“Giờ,” Dumbledore nói, “nếu như con không phiền, Harry, ta muốn dừng lại một lần nữa để cho con chú ý vào một số điểm trong câu chuyện của chúng ta. Voldemort đã thực hiện thêm một tội ác nữa, có phải là vụ đầu tiên sau khi nó giết nhà Riddle không, ta không được biết, nhưng ta nghĩ có lẽ vậy. Lần này, như con sẽ thấy ngay, là nó không giết vì trả thù mà vì lợi ích. Nó muốn có cái chiến lợi phẩm kỳ diệu mà người đàn bà tội nghiệp già nua ngu ngốc kia đã cho nó xem. Giống như hồi nó đã ăn cướp từ những đứa trẻ khác trong trại mồ côi, giống như nó đã ăn trộm cái nhẫn của chú Morfin của nó, nên nó đã chạy trốn với chiếc cốc và cái mề đay của Hepzibah.”

“Nhưng,” Harry nói, bực tức, “có vẻ như là điên rồ ý… Bất chấp mọi thứ, vứt đi công việc của hắn, chỉ vì những thứ đó…”

“Điên rồ với con, có thể lắm, nhưng không đối với Voldemort,” Dumbledore nói. “Ta hy vọng rằng con sẽ hiểu trong thời gian tới chính xác những vật dụng đó có ý nghĩa với nó thế nào, Harry, nhưng con cũng phải công nhận rằng thật không khó gì để suy ra rằng nó đã xem cái mề đay, ít ra là, đúng ra phải là của nó.” “Cái mề đay thì có thể,” Harry nói, “nhưng tại sao lại lấy cả cái cốc nữa?”

“Nó đã thuộc về một trong những người sáng lập ra Hogwarts,” Dumbledore nói. “Ta nghĩ là nó vẫn còn cảm thấy rất gắn bó với trường và nó không thể cưỡng lại một vật dụng rất quan trọng trong lịch sử của trường như vậy. Cũng có những nguyên nhân khác nữa, ta nghĩ vậy… Ta hy vọng rằng sẽ có thể cho con thấy những điều đó vào thời gian hợp lý.

“Và giờ là ký ức cuối cùng ta muốn cho con xem, ít ra cho đến khi con cố gắng lấy được ký ức của Giáo sư Slughorn về cho chúng ta. Mười năm dài đã trôi qua từ ký ức của Hokey cho đến cái này, mười năm mà chúng ta chỉ có thể đoán xem Chúa tể Voldemort đang làm gì…” Harry lại nhổm dậy một lần nữa khi thày Dumbledore đổ hết ký ức cuối cùng vào trong cái Tưởng Ký.

“Ký ức của ai đấy ạ?” nó hỏi. “Của ta,” Dumbledore trả lời.

Và Harry nhào xuống sau thày Dumbledore qua những khối bạc rung rinh, đáp xuống đúng cái văn phòng mà nó vừa rời khỏi. Có con Fawkes đang ngủ thoải mái trên cái nhành cây của nó, và có cả ở đằng sau cái bàn thày Dumbledore, trông rất giống với thày Dumbledore đang ở bên cạnh Harry, mặc dù hai cánh tay vẫn còn nguyên vẹn không bị thương và mặt của thày, có vẻ vậy, ít nếp nhăn hơn. Điều khác nhau duy nhất giữa văn phòng hiện tại và phòng ở đây là lúc đó đang có tuyết; nhưng đốm tuyết xanh xanh đang rơi qua khung cửa sổ trong bóng tôi và đóng đầy ở rìa phía ngoài.

Thày Dumbledore trẻ có vẻ đang chờ cái gì đó, và chắc chắn vậy, một lúc sau khi họ đến, có một tiếng gõ cửa và ông nói, “Vào đi.”

Harry thở ra một cái nặng nhọc. Voldemort đã vào phòng. Những nét mặt của hắn không phải là những gì giống như Harry đã nhìn thấy chồi lên từ cái vạc đá lớn gần hai năm về trước: Hắn không hề giống hắn, đôi mắt chưa đỏ, bộ mặt chưa giống như đeo mặt nạ, và tuy vậy hắn không còn là Tom Riddle đẹp trai nữa. Điều đó tựa hồ như những vẻ đẹp của hắn đã bị cháy và mờ đi; chúng đã như bị đóng sáp và méo mó một cách kỳ lạ, và giờ phần lòng trắng của mắt đã vĩnh viễn trông như máu, mặc dù đồng tử vẫn chưa co chặt lại như Harry biết rằng chúng sẽ trở nên như vậy. Hắn đang mặc một cái áo choàng dài, và mặt của hắn cũng tím tái như những bông tuyết trên vai hắn.

Thày Dumbledore ngồi đằng sau bàn không hề có một biểu hiện bất ngờ nào. Rõ ràng là cuộc gặp này đã được hẹn trước.

“Chào buổi tối, Tom,” thày Dumbledore nói rõ ràng. “Con không ngồi xuống à?”

“Cám ơn,” Voldemort nói, và hắn ngồi xuống cái ghế mà Dumbledore chỉ vào – chính là cái ghế mà, theo cái vẻ của nó, Harry đã ngồi ở hiện tại. “Con nghe rằng thày đã lên làm hiệu trưởng,” hắn nói, và giọng của hắn hơi cao hơn và lạnh lùng hơn trước đó. “Một sự lựa chọn rất đáng đấy.”

“Ta rất vui con chấp nhận điều này,” Dumbledore cười. “Ta mời con một đồ uống nhé?”

“Điều đó sẽ được hoan nghênh đấy,” Voldemort nói. “Con đã đi một chặng đường dài.”

Dumbledore đứng dậy và quay sang cái tủ mà ông để cái Tưởng Ký trong hiện tại, nhưng lúc đó lại chứa đầy những lọ. Đưa cho Voldemort một cốc rượu và tự rót cho mình một cốc, ông trở lại ghế ngồi của mình. “Thế, Tom… ta có được hân hạnh gì nào?”

Voldemort không trả lời ngay, mà chỉ nhấp nháp cốc rượu của mình.

“Người ta không gọi con là ‘Tom’ nữa,” hắn nói. “Những ngày gần đây, con được biết đến bởi…”

“Ta biết con được biết đến bởi cái tên gì,” Dumbledore nói, cười thoải mái. “Nhưng với ta, ta sợ rằng, con vẫn luôn luôn là Tom Riddle. Đó là một trong những điều khó chịu của những giáo viên già cỗi. Ta sợ rằng họ không thể quên được những sự bắt đầu đầy nhiệt huyết dưới trách nhiệm của họ.”

Ông đưa cốc lên như thể đang chúc mừng Voldemort, lúc này mặt vẫn không tỏ một thái độ nào cả. Tuy vậy, Harry cảm thấy không khí trong phòng thay đổi một cách khó tả: Việc từ chối sử dụng cái tên mà Voldemort đã chọn của Dumbledore đã là một sự từ chối cho Voldemort cái quyền được nêu những điều khoản của cuộc gặp, và Harry có thể nói rằng Voldemort cũng đã hiểu như vậy.

“Con rất bất ngờ rằng thày đã ở lại đây lâu như vậy,” Voldemort nói sau một thời gian ngắn. “Con luôn luôn tự hỏi rằng một phù thuỷ như thày tại sao lại không bao giờ muốn rời trường.”

“Ừ,” Dumbledore nói, vẫn tiếp tục cười, “với một phù thuỷ như ta, chẳng có gì quan trọng hơn việc tiếp tục dạy những kỹ năng cổ xưa, giúp mài giũa những tâm hồn trẻ tuổi. Nếu như ta nhớ chính xác, con một lần cũng đã thích thú với việc dạy học.”

“Con vẫn còn thấy điều đó,” Voldemort nói. “Con chỉ đơn thuần không hiểu tại sao thày… người mà rất thường xuyên được hỏi ý kiến từ Bộ, và người đã hai lần, con nghĩ vậy, được đề nghị một vị trí chủ chốt của Bộ…”

“Thực ra là ba lần tính cả lần cuối cùng nữa,” Dumbledore nói. “Nhưng mà Bộ chưa bao giờ hấp dẫn ta dưới danh nghĩa một công việc. Một lần nữa, một số thứ chúng ta có chung suy nghĩ, ta cho là vậy.”

Voldemort cúi đầu xuống, không cười, và uống thêm một ngụm rượu nữa. Dumbledore không phá vỡ sự im lặng đang tràn ra giữa họ trong lúc này, mà chờ đợi, với một sự mong đợi rất bình thản, rằng Voldemort sẽ nói trước.

“Con đã trở lại,” hắn nói, sau một lúc, “lâu hơn, có thể vậy, so với Giáo sư Dippet có thể tưởng tượng… nhưng con đã trở lại, mặc dù vậy, để đề nghị một lần nữa về điều mà thày ấy đã một lần nói với con rằng con quá trẻ để làm. Con đã tới thày để hỏi xem thày có chấp nhận cho con trở lại lâu đài, để dạy không. Con nghĩ rằng thày phải biết rằng con đã chứng kiến và thực hiện được rất nhiều thứ kể từ khi con rời nơi này. Con có thể chỉ bảo và hướng dẫn những học sinh của thày những thứ mà bọn chúng không thể có được từ những phù thuỷ khác.”

Dumbledore quan sát Voldemort từ cái đỉnh cốc rượu của mình một lúc trước khi nói.

“Đúng, ta chắc chắn có biết rằng con đã chứng kiến và làm được nhiều điều kể từ khi con rời chúng ta,” ông nói khẽ. “Những lời đồn về những việc con làm đã vang đến trường cũ của con rồi đấy Tom à. Ta rất hối tiếc để tin vào một nửa trong số đó.”

Vẻ mặt của Voldemort vẫn còn dửng dưng khi hắn nói, “Sự vĩ đại gây ra lòng đố kỵ, lòng đố kỵ đem lại thù hằn, thù hằn thì sinh ra dối trá. Thày phải biết điều này chứ thày Dumbledore.”

“Con gọi nó là ‘sự vĩ đại,’ cho những gì con đã làm phải không?” Dumbledore hỏi sắc sảo.

“Chắc chắn vậy,” Voldemort nói, và mắt của hắn dường như cháy bùng lên. “Con đã thử nghiệm; con đã đẩy cái giới hạn của phép thuật ra xa hơn, có thể, hơn tất cả những gì người ta có thể làm…”

“Đối với một vài loại phép thuật,” Dumbledore chữa câu nói của hắn một cách nhẹ nhàng. “Một vài loại. Còn đối với những loại khác, con vẫn còn… tha thứ cho ta… ngu ngốc một cách đáng thương.”

Lần đầu tiên, Voldemort cười. Đó là một cái lườm đểu cáng, một thứ xấu xa, đáng sợ hơn cả một cái nhìn giận dữ.

“Một sự tranh cãi từ lâu rồi,” hắn nói êm ái. “Nhưng chẳng có gì trên thế giới này con đã từng chứng kiến có vẻ chứng minh cho câu nói nổi tiếng của thày về tình yêu mạnh hơn cả những phép thuât của con, Dumbledore ạ.”

“Có thể con đã tìm sai nơi rồi đấy,” Dumbledore gợi ý.

“Hừm, vậy thì, nơi nào tốt cho con có thể bắt đầu những nghiên cứu mới của mình hơn nơi này, Hogwarts?” Voldemort nói. “Thày có cho con trở lại không? Thày có cho con chia sẻ những hiểu biết của mình với những học sinh của thày không? Con đặt bản thân mình và tài năng của mình dưới quyền của thày. Con ở dưới quyền kiểm soát của thày.”

Dumbledore nhướn lông mày. “Thế những đứa dưới quyền kiếm soát của con thì thành cái gì? Cái gì sẽ xảy ra cho những đứa mà tự gọi là – mà chỉ là tin đồn thôi phải không – những Tử Thần Thực Tử?”

Harry có thể nói Voldemort không nghĩ rằng thày Dumbledore có thể biết đến cái tên này; nó nhìn thấy ánh mắt đỏ rực của Voldemort một lần nữa và khe lỗ mũi bùng lên.

“Những người bạn của con,” hắn nói, sau một thời gian im lặng, “sẽ tiếp tục mà không cần con, con chắc chắn là vậy.”

“Ta rất vui khi nghe thấy con gọi họ là bạn,” Dumbledore nói. “Ta đã có cảm giác rằng họ giống như những nô lệ phục tùng mệnh lệnh hơn.”

“Thày đã sai rồi,” Voldermort nói.

“Thế thì nếu như ta đến Quán Đầu Heo ngày tối nay, ta sẽ không thể tìm thấy họ phải không – Nott, Rosier, Muldber, Dolohov – đang chờ con quay lại? Những người bạn rất cống hiến, ta phải nói vậy, đi cùng con một quãng đường xa như vậy trong một đêm đầy tuyết, chỉ đơn thuần là chúc con may mắn trong khi con đang cố gắng để có một vị trí tốt trong việc dạy học.”

Không gì chối cãi được việc Dumbledore biết chi tiết về những ai hắn đi cùng đã làm cho hắn đón nhận kém vui thích hơn; mặc dù vậy, hắn hồi lại ngay lập tức.

“Thày vẫn tinh tường như hồi nào, Dumbledore à.”

“Ồ không, chỉ đơn thuần là bạn của người bồi bàn thôi,” Dumbledore nói nhẹ nhàng. “Bây giờ, Tom…”

Dumbledore cất cái cốc trống rỗng của mình đi và ngồi lên ghế, đầu những ngón tay của ông đan vào nhau như một cử chỉ quen thuộc vốn có.

“Hãy nói chuyện thẳng thắn cởi mở. Tại sao con lại đến đây hôm nay, bao quanh bởi những kẻ thân tín, để đề nghị một công việc mà cả hai chúng ta đều rõ là con không muốn?”

Voldemort trông hơi bất ngờ một cách lạnh lùng. “Một công việc con không muốn ư? Ngược lại, Dumbledore, con rất muốn có nó đấy.”

“Ồ, con muốn quay lại Hogwarts, nhưng con không muốn dạy học như hồi con còn 18 tuổi. Thế mục đích của con là gì thế Tom? Tại sao con lại không nói thẳng lời đề nghị ra ngay lúc này?”

Voldemort rít lên. “Nếu thày không muốn cho con một công việc…”

“Tất nhiên ta không muốn,” Dumbledore nói. “Và ta không nghĩ rằng vào lúc này con cho rằng ta muốn. Tuy vậy, con đã đến đây, con đã hỏi, con phải có một mục đích.”

Voldemort đứng dậy. Hắn trông không hề giống Tom Riddle hơn bất cứ lúc nào, cả bộ dạng của nó tràn ngập tức giận. “Đó là lời cuối cùng của ông phải không?”

“Đúng đấy,” Dumbledore nói, cũng đứng dậy.

“Vậy thì chúng ta không còn gì để nói với nhau nữa.”

“Không, chẳng còn gì,” Dumbledore nói, và một nỗi buồn lớn buông trên mặt của ông. “Thời gian đó đã qua đi khi ta còn có thể làm con hoảng sợ bởi một cái tủ áo bị cháy và bắt con phải trả giá những tội ác của mình. Nhưng ta mong rằng ta đã có thể, Tom… ta mong rằng ta đã có thể…”

Trong một giây, Harry đã đến ngưỡng cửa của việc hét lên một lời cảnh báo vô giá trị: Nó đã chắc chắn rằng tay của Voldemort đã lần đến cái túi của hắn và trong đó có đũa thần; nhưng khoảnh khắc đã qua, Voldemort đã quay đi, cánh cửa đã đóng lại, và hắn đã rời khỏi đây.

Harry thấy tay của Dumbledore nắm chặt cánh tay nó một lần nữa và vài giây sau, họ lại đứng cùng nhau gần như cùng một vị trí, nhưng mà lần này thì không có tuyết đóng ở trên mép cửa sổ, và tay của Dumbledore lại đen thui và trông như chết.

“Tại sao chứ?” Harry nói ngay, nhìn vào mặt thày Dumbledore. “Tại sao hắn lại quay lại? Thày có bao giờ biết không?”

“Ta có những ý tưởng,” Dumbledore nói, “nhưng không còn gì khác.”

“Ý tưởng gì thưa thày?”

“Ta sẽ nói cho con, Harry, khi con lấy được ký ức của Giáo sư Slughorn,” Dumbledore nói.

“Khi con có được mẩu cuối cùng đó của bức tranh ghép hình, mọi thứ sẽ, như ta hy vọng, rõ ràng cả thôi… cho cả hai chúng ta.”

Harry vẫn còn sôi sục tò mò và mặc dù thày Dumbledore đã đi đến cửa và giữ cánh cửa mở ra, nó vẫn còn đứng trơ ra đấy.

“Thế hắn có theo đuổi công việc Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám nữa không thưa thày? Hắn đã không nói…”

“Ồ, hắn rõ ràng là muốn công việc Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám,” Dumbledore nói. “Kết quả của buổi gặp ngắn ngủi của chúng ta đã chứng minh điều này. Con thấy không, chúng ta đã chưa bao giờ giữ được giáo viên Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám lâu hơn một năm kể từ khi ta từ chối vị trí của Voldemort.”

Chương 21:
The Unknowable Room
Căn Phòng Không Thể Biết Được

Harry suy nghĩ muốn nát óc mấy tuần liền sau đó làm thế nào mà nó có thể thuyết phục được Slughorn đưa ra ký ức thật, nhưng chẳng một cái gì có tính chất của một ý tưởng nảy ra cả, thành ra nó buộc phải làm điều nó đang làm mỗi lúc một nhiều dạo này mỗi khi chán nản, đó là: nghiền ngẫm cuốn độc dược của nó, hi vọng “Hoàng tử” đã nguệch ngoạc vài điều gì đó hữu ích bên rìa sách, như cậu ta đã làm rất nhiều lần trước đó.

“bồ ko kiếm được gì trong đó đâu”, Hermione nói một cách chắn chắn, vào buổi chiều Chủ Nhật muộn.

“đừng có lại bắt đầu, Hermione”. Harry nói “nếu ko nhờ “Hoàng tử”, Ron ko còn ngồi ở đây được như thế này đâu”

“nó sẽ còn chỉ cần bồ đã nghe lời Snape vào năm học đầu tiên.”_Hermione thô bạo trả lời. Harry mặc kệ cô bé. Nó vừa tìm được một câu thần chú, “sectum-sempra”, được viết tháu bên dưới một dòng chữ rất gợi tò mò. “Dành cho kẻ thù!”. Cực kỳ muốn được thử , nhưng nó nghĩ tốt nhất là ko làm trước mặt Hemione. Thay vào đó, nó lén đánh dấu trang giấy. Tụi nó đang ngồi bên lò sưởi trong phòng sinh hoạt chung, những người duy nhất còn thức ngoài tụi nó đều làbọn bạn năm 6. Trước đó đã có một sự náo nhiệt nhất định nổ ra khi bọn chúng trở về từ bữa ăn tối và trông thấy một mẩu giấy mới trên bảng tin thông báo ngày giờ kì kiểm tra Năng lực Độn thổ của tụi nó. Những người bước sang tuổi 17 vào trước hay đúng ngày đầu tiên của kỳ kiểm tra, ngày 21 tháng 4, sẽ có quyền ghi danh cho những buổi luyện tập thêm sẽ được tổ chức (được giám sát kỹ càng) ở Hogsmead.

Ron phát hoảng khi đọc tờ thông báo này; nó vẫn chưa độn thổ được và lo rằng mình vẫn chưa sẵn sàng cho kỳ kiểm tra; Hermione, tới lúc này đã độn thổ được 2 lần, có vẻ tự tin hơn được một chút; nhưng Harry, đứa chưa tròn 17 tuổi cho tới 4 tháng nữa, thì ko thể tham dự cuộc kiểm tra cho dù có sẵn sàng hay ko.

“dù vậy, ít nhất bồ có khả năng độn thổ”, Ron căng thẳng nói, “bồ sẽ ko gặp khó khăn gì vào tháng 7 tới”

“mình mới làm được có 1 lần à” Harry nhắc Ron nhớ; Nó cuối cùng mới xoay xở được biến mất và hiện hình trở lại bên trong cái vòng của nó vào buổi học trước đó. Do tiêu phí quá nhiều thời gian để lớn tiếng lo lắng về vụ Độn thổ của mình, Ron bây giờ đang phải chiến đấu để hoàn thành bài luận văn xấu xa cực kỳ khó của lão Snape mà Harry và Hermione đều đã làm xong. Harry hoàn toàn hiểu nó sẽ nhận được điểm số tệ hại cho bài làm này, bởi nó đã tranh cãi với Snape về cách tốt nhất để giải quyết bọn Giám ngục; nhưng nó cóc thèm quan tâm, điều quan trọng nhất đối với nó bây giờ là ký ức của lão Slughorn.

“mình nói bồ nghe, Harry, cái tên hoàng tử ngu ngốc đó ko giúp gì được bồ giải quyết chuyện này đâu” Hermione nói, to tiếng hơn. “Chỉ có một cách duy nhất để bắt người khác làm theo cái mà bồ muốn, đó là xài lời nguyền Điều khiển, mà điều đó thì phạm pháp…”

“yeah, mình biết cái đó rồi, cảm ơn” Harry nói, ko nhìn lên từ quyển sách. “đó là lý do mình đang tìm một cái gì đó khác hơn, thầy Dumbledore nói phép Veritaserum cũng ko được, nhưng hẳn là có một cái gì khác, một loại độc dược hay một câu thần chú.”

“bồ đang bắt đầu công việc một cách lầm đường” Hermione nói “Thầy Dumbledore bảo chỉ có bồ lấy được đoạn ký ức đó, có nghĩa là chỉ có bồ mới thuyết phục được lão ấy trong khi mọi người khác đều ko thể. Ko có chuyện dụ lão uống thuốc độc đâu, điều đó ai mà chẳng làm được…”

“bồ đánh vần chữ ‘belligerent’ như thế nào?” Ron hỏi, lắc mạnh cây bút lông ngỗng và nhìn chằm chằm vào tờ giấy da của nó; “ko thể là B—U—M …”

“ko, ko phải” Hermione nói, kéo mảnh giấy của Ron về phía mình. “Và “augury” ko phải bắt đầu bằng o—r—g luôn. Bồ đang dùng bút lông loại gì vậy?”

“một trong những cây “Kiểm tra chính tả” của Fred và George, nhưng mình nghĩ phép thuật của nó rơi rụng rồi”

“ừ, chắc chắn vậy” Hermione nói, chĩa cây đũa phép của mình vào phần tiêu đề của bài viết. “bởi vì chúng ta được yêu cầu trả lời làm cách nào để đối phó với Demontors (giám ngục) chứ ko phải ‘Dug-bogs’, và mình cũng ko nhớ bồ đổi tên bồ thành ‘Roonil Wazlib từ hồi nào”

“A, ko.” Ron nói, kinh hãi nhìn bài làm của nó “ Đừng có nói là mình phải viết mọi thứ lại từ đầu nhé!”

“ko sao đâu, tụi mình có thể sửa nó lai.” Hermione nói, kéo bài viết về phía cô bé và rút cây đũa phép ra.

“ôi, tôi yêu bồ, Hermione”. Ron nói, thụt trở lại trong chiếc ghế bành, mệt mỏi dụi đôi mắt của nó. Mặt Hermione chuyển thành màu hồng nhạt, nhưng cô bé chỉ nói “đừng có để Lavender nghe thấy bồ nói vậy”

“ko đâu” Ron nói trong 2 bàn tay của nó. “hoặc có lẽ mình sẽ nói, rồi cô ta sẽ chịu tha cho mình”

“tại sao bồ ko bỏ cô ấy nếu bồ muốn kết thúc?”-Harry hỏi

“bồ chưa bao giờ bỏ ai, phải ko Harry?” Ron nói “Bồ và Cho chỉ…”

“kiểu như cùng rời xa nhau, đúng vậy” Harry nói.

“ước gì đó là điều sẽ xảy ra giữa mình và Lavender”, Ron rầu rĩ nói, ngắm Hermione đang lặng lẽ cạo từng chữ sai chính tả của nó ra bằng đuôi cây đũa phép của cô bé, để chúng sẽ tự sửa chữa trên giấy. “nhưng mình càng nói bóng gió là mình muốn kết thúc thì cô nàng càng bám chặt lấy mình. Giống như mình đang hẹn hò với một khẩu súng khổng lồ vậy(?).”

“Rồi đó” Hermione nói, khoảng 20 phút sau đó, đưa trả lại Ron mảnh giấy da.

“Cảm hơn hàng ngàn lần” Ron nói “Cho mình mượn cây bút của bồ để viết kết luận đi?”. Harry, chưa tìm ra cái gì hữu ích trong cuốn độc dược của “Hoàng tử lai” cho đến lúc này, nhìn quanh; bây giờ 3 đứa nó là những kẻ duy nhất còn lại trong phòng sinh hoạt chung, Seamus vừa mới đi ngủ sau khi nguyền rủa Snape và bài luận văn dở hơi của chả. Những âm thanh duy nhất là tiếng lách cách của ngọn lửa trong lò sưởi và tiếng sột soạt của ngòi bút Hermione do Ron xài viết đoạn cuối bài làm về Giám ngục cạ vào giấy. Harry vừa mới đóng cuốn sách của Hoàng tử máu lai lại, ngáp dài, thì—:

Crack!

Hermione thốt ra một tiếng hét nho nhỏ. Ron làm đổ mực lên bài làm vừa mới hoàn thành của nó, và Harry kêu lên, “Kreacher!”

Con gia tinh cúi thấp đầu và nói với những ngón chân xương xẩu của nó: “Ong chủ muốn tôi mang tin tức đều đặn về cậu Malfoy về và Kreacher đến để đưa tin—”

“Crack!” Dobby hiện ra bên cạnh Kreacher, cái nón ấm ủ trà của nó lệch sang một bên. “Dobby cũng đã giúp đỡ, Harry Potter!” nó the thé nói, ném cho Kreacher một cái nhìn căm phẫn, “và Kreacher lẽ ra nên nói với Dobby khi nào hắn ta đi tìm Harry Potter để bọn tôi có thể cùng báo cáo với cậu”

“Chuyện gì đây?” Hermione hỏi, trông vẫn rất sốc trước những sự xuất hiện bất ngờ này. “cái gì đang xảy ra vậy, Harry?”. Harry ngần ngừ trước khi trả lời, bởi vì nó vẫn chưa kể với Hermione về chuyện nhờ Kreacher và Dobby theo đuôi Malfoy; nhữngcon gia tinh luôn là một đề tài dễ làm đụng chạm đối với cô bé.

“ơ, tụi nó đã theo dõi Malfoy giùm mình..” Harry nói

“cả ngày lẫn đêm” Kreacher nói

“Dobby đã ko ngủ suốt cả tuần, thưa Harry Potter!” Dobby tự hào nói, lắc lư ở chỗ nó đứng. Hermione coi căm phẫn hết sức. “Cậu ko ngủ hả, Dobby. Nhưng chắc chắn là, Harry, bồ ko có bắt…”

“dĩ nhiên là mình ko có” Harry vội nói. “Dobby, bồ có thể ngủ, được chứ? Nhưng có ai trong 2 người đã tìm ra được điều gì chưa?” Nó hấp tấp hỏi, trước khi Hermione xen vào một lần nữa.

“cậu chủ Malfoy di chuyển với một sự cao quí phù hợp với dòng máu thuần chủng của cậu” –ngay lập tức Kreacher càu nhàu nói. “dáng người cậu ấy gợi nhớ đến bộ xương đẹp đẽ của bà chủ tôi và phong thái của cậu ấy là của….”

“Draco Malfoy là một đứa xấu xa!” Dobby rít lên giận dữ “một đứa xấu xa đã..đã…”

Rồi nó run rẩy từ cái tua của chiếc nón ấm ủ trà đến đầu những ngón chân trong vớ của nó, và chạy đến ngọn lửa như thể sắp bổ nhào vào đó. Harry (đối với nó chuyện này hoàn toàn ko bất ngờ một chút nào) ôm ngang bụng Dobby lại và giữ nó thật chặt. Dobby vùng vẫy, rồi rũ ra.

“Cảm ơn, Harry Potter!”_Dobby hổn hển nói. “Dobby vẫn cảm thấy khó khăn khi nói xấu về chủ cũ của nó”. Harry thả Dobby ra, nó sửa lại cái mũ ấm ủ trà cho thẳng rồi nói với Kreacher một cách bướng bỉnh. “Nhưng Kreacher nên biết là Draco Malfoy ko phải là một ông chủ tốt đối với gia tinh”

“Nè, bọn ta ko cần nghe về chuyện mi yêu đương Malfoy. Nhanh chóng kể ta nghe Malfoy thực sự đã đi đâu” Harry nói với Kreacher. Kreacher lại cúi đầu, trông điên tiết, rồi nói “Cậu chủ Malfoy ăn trong Đại sảnh đường, cậu ngủ ở ký túc xá trong tầng hầm, cậu tới học ở một đống lớ…”

“Dobby, bồ nói!” Harry nói, cắt ngang Kreacher. “Hắn có tới bất kỳ nơi nào hắn ko nên tới ko?”

“Thưa cậu Harry Potter”, Dobby rít lên, 2 con mắt to khủng bố như 2 quả cầu lấp lánh trong ánh lửa, “thằng con nhà Malfoy ko hề phá vỡ bất kỳ luật lệ nào theo như Dobby thấy, nhưng hắn vẫn lo ngại bị phát hiện. Hắn thường hay lui tới tầng lầu thứ 7 với một đống những học sinh khác, tụi nó đứng canh chừng khi hắn đã vào…”

“Phòng Cần thiết!”- Harry nói, vỗ mạnh vào trán bằng cuốn Pha chế độc dược cao cấp của nó. Ron và Hermione nhìn nó chằm chằm. “Đó là nơi hắn đã lẻn tới! Đó là nơi hắn đang hành động…bất cứ là hành động gì! Và mình cá đó là lý do vì sao hắn đã biến mất trên bản đồ. Nghĩ coi, mình chưa từng thấy Phòng cần thiết trên đó.”

“có lẽ tấm bản đồ ko hề biết căn phòng có ở đó” Ron nói.

“mình nghĩ đó là một phần ma lực của căn phòng” Hermione nói “Nếu bồ muốn nó ko hiển thị trên bản đồ được, nó sẽ ko hiển thị.”

“Dobby, bồ có xoay xở vô được bên trong và biết được Malfoy đang làm gì hay ko?”_Harry tha thiết hỏi.

“ko, Harry Potter, chuyện đó ko thể được” Dobby nói

“ko”Harry nói ngay lập tức “Malfoy vào trụ sở của chúng ta bằng đường đó vào năm ngoái, nên mình cũng có thể vào đó và do thám nó, ko vấn đề gì”

“nhưng mình ko nghĩ cậu sẽ làm vậy, Harry à” Hermione chậm rãi nói. “Malfoy đã biết chính xác cách mình vận hành căn phòng rồi, vì con nhỏ Marietta ngu si ấy đã ba hoa. Năm ngoái bồ cần căn phòng trở thành trụ sở để luyện tập Phòng chống Hắc ám nên nó biến thành vậy. Nhưng bồ ko biết căn phòng sẽ trở thành cái gì khi Malfoy vào trong đó, nên bồ đâu biết kêu nó biến đổi ra cái gì chứ!”

“sẽ có cách thôi” Harry thô bạo nói. “bồ đã hoàn thành công việc tuyệt vời, Dobby!”

“Kreacher cũng làm giỏi lắm”,Hermione tử tế nói; nhưng ko những ko tỏ vẻ biết ơn, Kreacher còn quay đôi mắt to tướng, đầy vết hằn đỏ như máu của nó đi chỗ khác và cằn nhằn với cái trần nhà, “tên máu bùn đang nói chuyện với Kreacher kìa, Kreacher sẽ giả vờ như nó ko thể nghe…”

“dẹp cái kiểu đó đi!” Harry táp lại nó, và Kracher cúi đầu lần cuối rõ thấp rồi độn thổ mất. “bồ cũng nên đi ngủ một chút đi, Dobby”-Harry nói

“cảm ơn, cậu Harry Potter” Dobby nói hạnh phúc. Và nó cũng biến mất.

“Thấy tuyệt ko?” Harry phấn khởi hỏi, lập tức quay lại nhìn Ron và Hermione khi căn phòng ko còn bóng gia tinh một lần nữa. “Tụi mình biết Malfoy đang đi đâu! bây giờ tụi mình sẽ dồn hắn vào chân tường!”

“ừ, hay thật,” Ron nói rầu rĩ, cố sức lau chùi một đống mực ướt nhẹp mà trước đó ko bao lâu đã là bài tập về nhà gần hoàn tất của nó. Hermione kéo đống đó về phía cô bé và bắt đầu chà rửa vết mực bằng cây đũa phép của cô.

“Nhưng chuyện hắn tới đó với nhiều đứa khác là như thế nào?” Hermionenói. “Bao nhiêu người đang tham gia chuyện này? Bồ ko cho rằng hắn lại đi tin tưởng bọn kia và cho chúng biết hắn đang âm mưu chuyện gì chứ?” “ừ, điều đó lạ thật,” Harry nói, cau mày. “Mình nghe hắn bảo Crabbe việc hắn đang làm ko liên quan gì đến nó…vậy hắn đã nói gì với bọn đó chứ…bọn đó” giọng Harry nhỏ dần; nó chăm chú nhìn ngọn lửa. “Trời đất, mình ngốc thật”, nó lặng lẽ nói. “điều đó hiển nhiên quá mà. Có cả một chum lớn thứ đó trong hầm…hắn có thể chôm một ít vào bất kỳ lúc nào trong suốt buổi học…”

“chôm cái gì cơ?”

“Độc dược Polyjuice. Hắn đã ăn trộm một ít Polyjuice thầy Slughorn cho tụi mình xem trong buổi học Độc dược đầu tiên…đâu có một đống học sinh đứng bảo vệ cho Malfoy đâu…chỉ là Crabbe và Goyle như mọi khi vậy… đó, mọi thứ đều ăn khớp!” Harry nói, nhảy cẫng lên và bắt đầu bước nhanh đến bên lò sưởi. “Bọn chúng đủ ngốc để làm bất kỳ việc gì được giao cho dù Malfoy ko tiết lộ hắn đang mưu tính cái gì, nhưng hắn đâu muốn chúng bị trông thấy đang lẩn lút bên ngoài Phòng Cần Thiết, nên hắn bắt chúng uống Polyjuice để trông như những người nào khác. 2 đứa con gái mình thấy Malfoy đi với…ha, đó là Crabbe và Goyle!”

“ý bồ là,” Hermione nói bằng một giọng nín lặng, “em gái mà mình sửa cái cân cho chính là…” “Dĩ nhiên rồi” Harry nói to, chằm chằm nhìn cô bé “Dĩ nhiên! Malfoy chắc chắn đang ở bên trong căn phòng lúc đó, nên cô ta- mình nói gì vầy nè trời- nên hắn ta làm rớt cái cân để báo động cho Malfoy biết là đừng có ra, bởi vì có ngư