Login Logout Admin Register

Harry Potter 6 in Vietnamese (Part 8)

Part: 1 - 2 - 3 - 4 - 5 - 6 - 7 - 8 - 9 - 10

Chương 22:
After Burial
Sau Buổi Chôn Cất

Những mảng trời màu xanh rực rỡ đã bắt đầu hiện ra bên trên toà tháp, thế nhưng những dấu hiệu sắp đến của mùa hè này cũng không làm tâm trạng Harry khá hơn. Nó đã bị cản trở, cả trong sự cố gắng tìm hiểu xem Malfoy đang làm cái gì, và cả trong nỗ lực nói chuyện với slughorn để cố gắng tìm được kí ức của ông ta….

“Theo tôi (??-Lỗi font-wasabi), cậu chỉ cần quên Malfoy đi” Hermione nói kiên quyết.

Bây giờ tụi nó đang ngồi với Ron trong góc sân đầy nắng sau bữa ăn trưa. Hermione và Ron đang nắm chặt tờ giấy tuyên truyền của Bộ Pháp Thuật - Những Lỗi Xuất Hiện Thông Thường và Làm Cách Nào Để Tránh Chúng - để nói về bài kiểm tra.

Bổng Ron giật mình và cố gắng núp phía sau Hermione khi có một cô bé đi vòng qua phía tụi nó.

“Không phải Lavender đâu.” Hermione mệt mỏi.

“Ôi, may quá” Ron noi’, bải hoải.

“Bạn là Harry Potter?” Cô bé nói,” Tôi được yêu cầu để đưa cho bạn cái này.”

“cám ơn.”

Tim Harry chùn xuống khi nó cầm cuộn giấy da nhỏ. Khi cô bé đã ở ngoài tầm nghe, nó nói, “Cụ Dumbldore nói chúng ta sẽ không nhận thêm bài học nào nữa cho tới khi mình tìm ra được kí ức.”

“Có thể cụ ấy muốn kiểm tra xem chúng ta đang làmg gì?” Hermione nhận xét, Harry mở cuộn giấy da; vớI kiểu viết dài ngắn lộn xộn ngoằn ngoèo không gọn gàn tí nào, rất khó đọc cho đúng bởi những vết mực lớn cứ tìm cách chạy trốn hoài.

Harry. Ron và Hermione yêu quý!

Aragog đã chết tối qua. Harry và Ron, các cháu đã gặp nó và biết nó đặc biệt thế nào.

Hermione, Bác biết cháu không thích nó.

Sẽ rất có ý nghĩa với ta nếu các cháu chịu khó xuống đây trong buổi chôn cất chậm trễ vào tối nay.

Ta đang lên kế hoạch để làm nó trong buổi tối, đó là thời gian yêu thích của nó trong ngày.

Ta biết cháu không được phép ra ngoài ban đêm, nhưng cháu có thể sử dụng tấm áo khoác tàng hình.

Đừng hỏi gì, nhưng ta sẽ không làm nó một mình đâu.

Hagrid.

“Nhìn này.” Harry nói, trao bức thư cho Hermione.” Oh, chúa ơi!” cô bé nói, đọc lướt qua nó và nhìn Ron, đang đọc nó với sự ngờ vực ngày càng tăng dần.”Bác ấy điên rồi.” Nó giận dữ.” Nói là Bảo tụi nó tự giúp chúng đi! Và giờ bác Hagrid lại mong chờ chúng ta đi xuống đó và khóc lóc trên cái xác đầy lông lá đó!”

“Không chỉ vậy đâu.” Hermione nói. “Bác ấy bảo chúng ta rời khỏi lâu đài vào ban đêm và bác ấy biết an ninh đang được thắt chặt và sẽ rắc rối như thế nào nếu chúng ta bị bắt.”

“Chúng ta sẽ xuống gặp bác ấy trước đêm nay,” Harry nói.

“Được thôi, nhưng vì điều gì chứ?” Hermione nói. “Chúng ta đã mạo hiểm để giúp bác Hagrid, nhưng sau tất cả - cái chết của con Aragog. Nếu đó là câu hỏi của việc cứu sống nó -”

“-Mình không muốn đi,” Ron kiên quyết.”Bồ không được gặp bác ấy, Hermione. Tin mình đi, chết sẽ tốt hơn với nó.”

Harry cầm là thư đầy mực lấm lem và trải xuống. Những miếng bị rách rõ ràng, mập và nhanh trôi lên phía trên tấm giấy…

“Harry, cậu không thể nghĩ việc đi được?” Hermione nói. “Không đáng để bị cấm túc đâu.”

Harry thở dài.” Ừ, mình biết,” nó nói.”Bác ấy sẽ tự chôn Aragog mà không có chúng ta.”

“Đúng, bác ấy sẽ làm.” Hermione nói, vẻ mặt thanh thản. “Nhìn này, môn Độc Dược hầu như rảnh chiều nay, với bài kiểm tra của chúng ta… Cố gắng làm cho lão Slughorn dịu xuống một tí đi.”

“Thuốc may mắn, nghĩ sao hả?” Hary nói.

“May mắn,” Ron nói bất thình lình.” Harry, đúng rồi !”

“Ý bồ muốn gì?”

“Sữ dụng độc dược may mắn”

“Ôi Ron, Đúng!” Hermione nói, nghe sững sờ.”Dĩ nhiên rồi! Tại sao mình không nghĩ ra nhỉ?”

“Felix Felicis” Harry nói.” Mình không biết…Mình không phải người để xài nó…:

“Nghĩa là sao?” Ron hỏi một cách ngờ vực.

“Còn cái gì trên đờI này mà quan trọng hơn kí ức của lão Slughorn, hả Harry?” Hermione hỏi.

Harry không trả lời. Hình ảnh mái tóc đỏ bồng bềnh cứ lởn quởn trong đầu, nó bị dính vào những kế hoạch mơ hồ và không sao bày tỏ được, là Ginny chia tay với Dean, và Ron sẽ vui vẽ chấp nhận Ginny với thằng bạn trai mới đó, đã sôi sục tận sâu trong não nó, luôn chống lại nó trong suốt những giấc mơ lúc trời sắp sáng hoặc lúc nửa tỉnh nửa mơ….

“Harry? Bồ vẫn còn ngồi với tụi mình đấy chứ?” Hermione hỏi

“Ha.. ả - A, dĩ nhiên,” nó lấy lại bình tĩnh.”Thôi được…Ok. Nếu mình không thể kéo Slughorn ra nói chuyện chiều nay, thì có lẽ mình xài Felix và mình sẽ đi đến một nơi khác tối nay.”

“Điều đó rõ ràng rồi” Hermione nói mạnh mẽ và múa múa cái chân.”Nơi gởi tới…Xác định…Suy nghĩ…” Cô bé thì thầm.

“Oh, Dừng lại” Ron năn nỉ,” Mình cảm thấy đủ mệt mỏi rồi - Nhanh, giấu mình!”

“Không phảI Lavender đâu!!” Hermione nói một cách sốt ruột, khi có 2 cô gái xuất hiện sân và Ron nhảy ra phía sau Hermione.

“Tuyệt!” Ron nhìn qua vai Hermione nói.” Ồ, bọn họ không được vui vẽ lắm, nhỉ?”

“Họ là chị em Montgomery và dĩ nhiên là bọn họ không vui vẽ tí nào, bộ bồ không nghe chuyện gì đã xảy ra với em trai bọn họ hả?” Hermione nói.
“Mình đang muốn biết chuyện gì đang xảy đến với người bà con của bọn họ đâ y, rất chân thành đấy,” Ron nói.

“Ừm, em bọn họ đã bị người sói tấn công. Người ta đồn rằng mẹ họ đã từ chối giúp đỡ bọn Tử Thần Thực Tử. Dù sao, cậu bé cũng chỉ mới 5 tuổi và đã chết trong bệnh viện Thánh Mungos, họ không thể cứu sống cậu bé.”

“Nó chết à?” Harry lặp lại giọng căm phẫn. “Nhưng rõ ràng là người sói không giết, họ chỉ biến người khác thành bọn họ?”

“Thỉnh thoảng họ có giết,” Ron nói, bây giờ trông cực kì nghiêm nghị khác thường.” Mình đã nghe nói chuyện đó đã đã xảy ra khi người sói bị người khác lôi kéo.”

“Người sói đó tên gì?” Harry hỏi nhanh.

“Thế đấy, theo tin đồn thì, là Fenrir Greyback,” Hermione nói.

“Mình biết hắn - tên điên thích cắn trẻ con,thầy Lupin đã nói với mình!” Harry giận dữ.

Hermione nhìn nó chán chường.

“Harry, bồ phải lấy được kí ức đó,” cô bé nói. “Đó là tất cả để ngăn chặn Voldemort lại, đúng không? Những điều khủng khiếp mà đang xảy ra này đánh gục đựoc hắn…

Tiếng chuông reo trên toà lâu đài làm cả Hermione và Ron nhảy dựng, nhìn rất khủng khiếp.

“Hai bồ sẽ làm tốt thôi,” Hary nói với tụi nó, khi chúng đi về toà tháp để gặp những người còn lại trong hội trường đang nói về bài kiểm tra bùa Hiện Hình. “Chúc may mắn.”

“Bồ cũng vậy!” Hermione nói một cách đầy ý nghĩa, khi Harry đi về toà tháp canh.

Chiều nay chỉ có 3 người trong tiết Độc Dược: Harry, Ernie và Draco Malfoy.

“Ah tốt lắm,” Slughorn phấn khởi, “Vì lớp học của chúng ta khá là ít, chúng ta sẽ làm vài thứ cho vui. Tôi muốn các trò bày cho tôi vài trò vui nào!”

“Nghe hay đó, thưa giáo sư,” Ernie nịnh hót, hai ngón tay xoa vào nhau. Malfoy, không thèm nhếch mép. “Ý thầy là gì, ‘vài trò vui’ à?” Nó cáu kỉnh. “Ồ, trò làm tôi ngạc nhiên đấy,” Slughorn nhẹ nhàng.

Malfoy mở cuốn Pha Chế-Độc Dược Cao Cấp với nét mặt ảm đạm. Không đơn giản chỉ là nó nghĩ rằng bài học này thật phí thời gian. Một cách chắc chắn, Harry nghĩ, khi đang quan sát nó qua đầu cuốn sách, Malfoy đã thèm muốn khoảng thời gian mà hắn không trải qua ở Phòng Cần Thiết.

Theo suy nghĩ của nó, giống như cô Tonks, là Malfoy, nhìn có vẽ gầy đi. Dĩ nhiên là Malfoy nhìn trông gầy đi nhiều; da nó đã nhuốm sang màu tro, mà trong khi thường thì hầu như nó rất ít khi bị nhìn thấy dưới nắng; không huyênh hoang, nghênh ngáo như nó thường làm trên mọi chuyến tàu Tốc Hành Hogwarts, hoặc khi mà nó công khai khoe khoang cái nhiệm vụ mà Voldemort giao cho hắn… Những điều này chỉ có một kết luận duy nhứt, mà theo quan điểm của Harry: cái nhiệm vụ, dù bất cứ lí do gì đi nữa, cũng đang diễn ramột cách rất là tệ.

Được khích lệ bởi cái suy nghĩ đó, Harry đọc lướt qua cuốn Pha Chế Độc Dược Cao Cấp và tìm một sự giải thích nào đó của Hoàng Tử lai về món “Thuốc gây mất trí,” mà dường như không những không tuân theo lời chỉ dẫn của thầy Slughorn, mà với cái sức mạnh ( Tim Harry nhảy lên khi suy nghĩ đó đập vào đầu nó) sẽ làm cho Slughorn có tâm trạng khá hơn và ông sẽ sẳng sàng để trao kí ức của ông cho Harry nếu như Harry có thể thuyết phục ông ta nếm thử một tí…

“Tốt lắm, bây giờ, chúng nhìn có vẽ rất tuyệt,” Slughorn nói sau một tiếng rưỡi đồng hồ, vỗ hai tay khi ông ta trải xuống dung dịch vàng trong vạc của Harry dưới ánh nắng. ” Thuốc gây mất trí, Đưa ta coi nào? Và để xem ta ngữi thấy mùi gì nào? Mmmm…Trò cho thêm nhánh cây bạc hà, phải không? Không chính xác lắm, nhưng với những gì trò cố gắng, Harry, dĩ nhiên, nó sẽ không có tác dụng phụ quá mức và không véo-mũi người nào cố gắng ngữi nó…

“Ta thực sự không biết trò có được bộ não tuyệt vời này ở đâu, con trai!… trừ phi - ”

Harry lấy chân kéo cuốn sách của Hoàng Tử Lai giấu vô trong cặp.

“- đó là do gen của mẹ trò truyền cho trò!”

“Ồ…Vâng, có thể lắm,” Harry nói, cảm thấy hết căng thẳng.

Ernie đang trông có vẽ khá là gắt gỏng: dung dịch của nó bị đông lại thành một cục giống như cái bánh bao màu tía nằm ngay giữa cái vạc. Malfoy thì đã sẳng sàng để gói đồ lại. Slughorn tuyên bố rằng dung dịch Nấc-cục của nó chỉ đượ c gọi là “tạm chấp nhận.”

…’;

Chuông reo, cả Ernie và Malfoy rời khỏi đó cùng một lúc. “Thưa Giáo sư!” Harry bắt đầu, nhưng Slughorn ngay lập tức liếc qua vai nó; khi ông ta thấy c ăn phòng không còn ai trừ ông và Harry, ông ta vội biến đi một cách lẹ nhất mà ông ta có thể.

“Giáo sư - Giáo sư! bộ thầy không muốn nếm thử -” Harry liều mạng gọi.

Nhưng Slughorn đã đi khỏi. Thất vọng, Harry đổ hết chúng vô cái vạc, gói lại và rời khỏi tháp, và xuống cầu thang về phòng giáo viên một cách chậm chạp.

Ron và Hermione đã trở lại đó từ buổi chiều.

“Harry!” Hermoine gào khi cô bé chui qua cái lỗ chân dung.” Harry, mình đậu rồi!”

“Giỏi lắm!” nó noi. ” Và Ron đâu?”

“Cậu ấy - cậu ấy trượt,” Hermione thì thầm, khi Ron thừ thừ đi xuống phòng với vẻ mặt trông rầu rĩ hết sức.”Thiệt là xui xẻo, chỉ vì một điều nhỏ xíu thôi, tay chấm thi đã phát hiện ra hắn đã bỏ sót cái lông mày sau mông đít…Còn chuyện của cậu với Slughorn thế nào?”

“Không vui vẽ lắm,” Harry nói khi Ron chen vào. “Xui xẻo thôi mà, nhưng lần sau cậu sẽ đậu - chúng ta có thể cùng làm nó.”

“Ừ, mình nghĩ vậy,” Ron gắt gỏng,” Nhưng một nữa cái lông mày - chẳng có vấn đề gì cả!”

“Mình biết,” Hermione dịu dàng,” Quả là bực mình…”

Tụi nó dành cả buổi tối để nói xấu người chấm thi môn Biến Hình, làm Ron cũng phấn chấn lên nhiều và bây giờ tụi nó lại tiếp tục bàn về vấn đề kí ức của Slughorn.

Thế là, Harry - cậu sẽ sữ dụng Felix Felicis hay thứ gì khác?” Ron gặng hỏi.

“Đúng, mình cho là mình sẽ làm tốt,” Harry nói.”Mình không nghĩ là mình cần cả chúng, không tới ‘hai-mươi-bốn giờ’, không thể dùng cả đ êm được…Mình chỉ uống một ngụm thôi. Hai hoặc ba giờ sau sẽ dùng nó.”

“Đó là một cảm giác rất tuyệt vời khi cậu dùng nó,” Ron hồi tưởng. “Giống như là câu không thể nào làm điều gì sai được”

“Bồ đang nói gì vậy?” Hermione cười.” Bồ chưa bao giờ xài nó mà!”

“Ừ, nhưng minhg nghĩ mình đã xài rồi, phải không?” Ron cố gắng giải thích.” Thật sự rất khác biệt…”

Tụi nó vừa thấy Slughorn bước vào Đại Sảnh Đường và biết ông ta sẽ ngồi đó cho tới hết bữa ăn, cho nên tụi nó đành nán lại một lúc tại phòng sinh hoạt chung, và cái kế hoạch là Harry sẽ đi tới phòng của Slughorn một lần nữa cho tớI khi ổng có thời gian trở lại đây. Khi mặt xuống tới trên đầu những ngọn cây trong khu rừng cấm, tụi nó quyết định đi, và sau khi kiểm tra một cách cẩn thận là Neville, Dean và Seamus đều ở cả trong phòng giáo viên, tụi nó lặng lẽ đến kí túc xá dành cho con trai.

Harry rút mấy chiếc vớ được cuộn lạ nằm giữa cái vali và lôi ra một cái bình nhỏ xíu, phát ra những tia lửa yếu ớt.

“Được rồi, lại đây,” Harry nói, nó giơ cái bình nhỏ lên và sau khi đo kĩ nực thuốc trong bình, nó nuốt cái ực.

“Bồ cảm thấy thế nào” Hermione thì thầm.

Harry không trả lời trong một lúc. Sau đó, một cách chậm chạp nhưng rất rõ ràng, cái cảm giác phấn khởi vô bờ bến đã xuyên xuốt nó; nó cảm thấy nó có thể làm được mọi thứ, tất cả mọi thứ…và việc lấy kí ức của Slughorn dường như không không những có thể thực hiện được mà còn rất dễ dàng…

Nó bắt đầu nhịp chân, cười và đầy tự tin.

“Xuất sắc,” nó nói. “Thật sự xuất sắc. Phải…mình sẽ đi xuống gặp bác Hagrid”.

“Cái gì?”. Ron và hermione kêu lên kinh ngạc.

“Không, Harry - cậu phảI đi gặp Slughorn, nhớ không?” Hermione nói.

“Không,” Harry tự tin.” Minhg sẽ đến nhà Hagrid, mình có một cảm giác rất tuyệt để đi đến gặp bác ấy.”

“Bồ thấy việc chôn một con nhền nhện khổng lồ là tuyệt vời hả?” Ron kinh ngạc.

“Phải” Harry nói, kéo tấm áo khoác tàng hình ra khỏi túi xách của nó.”Mình cảm thấy chính là nơi đó, cậu biết điều đó nghĩa là gì không?”

“Không,” Ron và Hermione đồng thanh, bây giờ trông tụi nó cực kì hoảng sợ.

“Đây là Felix Felicis , mình nghĩ thế?” Hermione lo lắng, giơ cái bình ra ngoài sáng.” Cậu không còn cái bình nào nữa đầy những - Mình không biết -”

“- Chất gây mất trí?” Ron đề nghị, khi Harry vác cái áo choàng qua vai nó.

Harry cười to, và Ron và Hermione trông càng hoảng sợ hơn.

“Tin mình đi” nó nói” Mình biết mình đang làm gì… hoặc ít nhất là như vậy” Nó tự tin bước ra cửa -

Nó kéo tấm áo tàng hình trùm lên đầu và bắt đầu đi ra cầu thang, Ron và Hermione nhanh chóng tiến về phía trước nó. đến cuối cầu thang, Harry nhẹ nhàng luồn ua cánh của mở.

“Này Các cậu đang làm cái trò gì ở trên này với cô ta thế!” Lavender Brown cười ngặt ngẽo, nhìn chằm chằm vào Harry lúc Ron và Hermione cùng nhau hiện ra trong phòng kí túc xá nam. Harry nghe thấy Ron lắp bắp phía sau nó trong khi nó lao nhanh ra khỏi phòng.

Chui qua cái lỗ chân dung trở thành việc dễ dàng, khi nó lại gần đó, Ginny và Dean đã đi qua đó, và Harry chạy lẫn qua tụi nó. Khi nó chạy qua, nó đụng phải Ginny.

“Đừng có xô em, làm ơn. Dean,” cô bé nói, nghe như bị quấy rầy ;” Anh lúc nào cũng làm như vây…”

Bức chân dung đã đóng lạI phía sau Harry, nhưng nó cũng nghe thấy Dean bắt bẻ lại… Cảm giác phấn chấn của nó càng tă ng dần, Harry sãi bước về phía lâu đài. Nó không phảI đi rón rén, và cũng không gặp ai trên đường, nhưng điều đó không làm nó ngạc nhiên tí xíu nào cả. Buổi tối này, nó là người may măn nhất ở Hogwarts.

nó không có ý kiến về việc vì sao nó biết rằng việc đi gặp Hagrid là một điều đúng đắn, Đó là mặc dù thuốc đã chiếu sáng vài bước nó đi lúc này. Nó không thể thấy được đích đến cuốI cùng, nó không thể thấy thấy nơi nào Slughorn đến, nhưng nó biết nó đang đi theo hướng đúng để lấy được kí ức. Khi nó đến đạI sảnh, nó thấy là thầy Flich đã quên khoá cửa trước. Tươi cườI, Harry mở của và hít thở trong cái mùi sạch sẽ của không khí, và # một lúc trước khi đi xuống bậc thang đi vào bóng đêm mờ mịt.

Đó là khi nó đi tới tận những bậc thang cuối cùng bổng chợt nảy lên trong óc nó là sẽ thật là dễ thương nếu nó sẽ mang vài miếng rau trên đường đi của nó tới cho Hagrid. Nó lập tức hướng tới chổ có miếng rau, mà nó đã hài lòng, nhưng cũng không ngạc nhiên lắm, khi tìm thấy giáo sư Slughorn trong một cuộc nói chuyện với giáo sư Sprout. Harry núp sau bức tường bằng đá thấp, cảm thấy như hoà bình với cả thế giới và nó lắng nghe cuộc nói chuyện của họ.

“Tôi cảm ơn bà đã dành thời giờ, Pomona,”slughorn nhã nhặn,” Nhiều chuyên gia đồng ý rằng chúng rất hiệu quả nếu được hái vào lúc chạng vạng tối,”

“Ồ, tôi hoàn toàn đồng ý,” Giáo sư Sprout nói một cách ấm áp.” Như thế này đã đủ chưa?”

“Quá đủ, quá đủ,” Slughorn nói, mà Harry thấy, đang ôm một đống cây đầy lá. ” Nó sẽ cho vài lá cho mỗI năm thứ ba của ta, và dư một ít nêu ai đó chịu khó hầm thịt chúng…Tốt lắm, chào bà, một lần nữa cảm ơn bà rất nhiều”

Giáo sư Sprout đi vào bóng tốI mịt mờ trên đường về phía nhà kính của mình, và slughorn tiến về nơi mà harry đ ang đứng, tàng hình.

:

Chộp lấy cơ hộI đang hiện ra ngay trước mắt nó, Harry vung tay cởI tấm áo khoác.

“Chào buổI tốI, thưa giáo sư.”

“Thề có bộ râu của Merlin, Harry, trò làm tôi giật cả mình,” Slughorn nói, # ” Làm thế nào trò ra đựoc khỏI lâu đài?”

“Con nghĩ là thầy Filch quên khoá cửa,” Harry vui vẽ, và cảm thấy hài lòng khi thấy Slughorn giận dữ,

“Ta sẽ phải báo cáo lại rằng tên này, hắn quan tâm về rác rưỡi nhiều hơn là an ninh cho đúng đắn nếu trò hỏi ta …Nhưng tạI sao trò lạI ra ngoài này, Harry?”

“Vâng, thưa giáo sư, đó là vì bác Hagrid.” Harry nói, mà nó biết rằng điều duy nhất nó phải làm lúc này là nói ra sự thật. “Bác ấy đang bị khủng hoảng… Nhưng thầy sẽ không nói ai, phảI không giáo sư? Con không muốn bác ấy gặp rắc rối…”

Sự tò mò của Slughorn rõ ràng đã bị đánh thức, “Ừm, ta không thể hứa điều đó ,” ông ta cộc cằn. ” Nhưng ta biết rằng Dumbldore tin lão ấy, cho nên ta chắc rằng hắn ra không thể làm điều gì quá sức khủng khiếp…”

“Dạ vâng, đó là một con nhện khổng lồ, bác ấy nuôi nó cả năm… Nó sống trong khu rừng…Nó có thể nói được và đủ thứ hết -”

“Ta nghe đồn rằng hắn có mấy con nhện trong rừng,” Slughorn dịu dàng, nhìn ra đống cây đen thui. ” Đó là sự thật, phải không?”

“Vâng,” Harry nói. ” Nhưng đó là một con, Aragog, con duy nhất mà Hagrid có, nó đã chết tốI hôm qua. Bác ấy bị mất tinh thần. Bác ấy cần có bầu bạn khi bác chôn con đó và con nói là con sẽ tới.”

“cảm động quá, cảm động quá,” Slughorn nói một cách đãng trí, hai con mắt ủ rủ của ông ta tập trung nhìn vào ánh sáng xa x ăm từ túp lều của Hagrid.”

“Nhưng nọc độc nhện rất là đáng giá… Nếu con vật đó chỉ mới chết thì sức mạnh của nó vẫn chưa mất đi… Dĩ nhiên rồi, ta sẽ không làm điều gì vô tình nếu Hagrid đ ang bị đau khổ… Nhưng nếu không có bất cứ cách nào để kiếm được nó…Ý ta là, hầu như không thể thực hiện được việc lấy nọc độc từ một con nhện nếu nó còn sống…”

Slughorn dường như đang nói chuyện với chính ổng hơn là với Harry. “…thiệt là một sự phí phạm khủng khiếp nếu không lấy đượcnó… một pint sức mạnh đó đáng cả trăm Galleons…Nói thật, tiền lương của ta không nhiều…”

Và bây giờ Harry thấy rõ ràng nó đã làm gì,” Vâng,” nó nói, với một sự ngập ngừng thuyết phục nhất,”Vâng, nếu thầy muốn đến đó, giáo sư, Hagrid chắc chắn sẽ vui lòng… Cho Argord một cuộc tiễn đưa lưu luyến nhất, thầy biết đó…”

“Phải, dĩ nhiên rồi,” Slughorn nói, với sự nhiệt tình bây giờ phát ra từ mắt ông ta yếu ớt. “Ta nói trò rằng, Harry, ta sẽ gặp trò dưới đó với một hoặc hai cái bình… Chúng ta sẽ uống vì con vật dễ sợ đó - Ừm - không được khoẻ mạnh - nhưng chúng ta sẽ tiễn đưa nó với một phong cách khác, đại khái là, vì chỉ một lần nó được chôn. Và ta sẽ thay đổi sự ràng buộc của ta, đây là một chút ít ỏi tình cảm chứa chan của ta cho dip này…”

Ông ta hối hả quay trở lại lâu đài, và Harry đi nhanh tới chổ Hagrid, tự cảm thấy hài lòng.

“Tới rồi à.” Hagrid làu bàu, khi oôg ta mở của và thầy Harry hiện ra từ tấm áo khoác tàng hình trước mặt.

“Vâng - mặc dù Ron và Hermione không thể tới,” Harry nói, ” Bọn họ thực sự lấy làm tiếc”

“Không-không sao… Nó…”

Hagrid nấc một cái thật là vĩ đại, Ông ta đã tự làm một cái găng tay màu đ en mà ở ngoài nhìn giống như miếng giẻ được nhúng vào xi đánh giày, và mắt ông ta sưng húp, đỏ, và c ăng phồng. Harry vỗ nhẹ vào khuỷ tay bác ấy, mà là điểm cao nhất mà nó có thể vươn tới.

“Chúng ta chôn nó ở đâu?” nó hỏi. “Trong rừng hả?”

“ồ, không,” Hagrid nói, chùi hai con mắt đang chảy nước ròng ròng xuống giữa áo của mình. ” Những con nhện khác không cho ta đến gần mạng lưới của bọn chúng. Nó là mệnh lệnh duy nhất bảo tụi nó không được ăn thịt ta! Con có thể tin điều đó không, Harry?”

“Câu trả lời rất thành thật là “Có”; Harry nói lại với một sự cố gắng thoải mái một cách khó nhọc khi nó và ron đã đến đối mặt với lũ nhện. Tụi nó chắc chắn rõ ràng rằng Aragog là thứ duy nhất mà chặn được chúng trong việc ăn thịt lão Hagrid.

“Chưa bao giờ có nơi nào trong rừng mà ta chưa đến trước đây!” Hagrid nói, lắc lắc cái đầu. ” Điều đó không dễ dàng, để cái xác con Aragod ở đây, ta có thể nói với con là - bọn chúng thường ăn thịt xác chết của đồng loại, thấy không… Nhưng ta muốn cho nó một cuộc chôn cất tử tế… một cuộc đưa tiễn thật lưu luyến…”

Ông ta lại nức nỡ lên một lần nữa và Harry lại vỗ vỗ lên khuỷu tay ông ấy, nói rằng ông ta đã làm rất là tôt (mà chất thuốc đó dường như tỏ ý rằng đó là điều phải làm), “Giáo sư Glughorn xuống gặp chúng ta ở đây, bác Hagrid.”

“Không có rắc rối gì đấy chứ?” Hagrid nói, trông hoảng sợ. “Con không được ra khỏi lâu đài vào ban đêm, ta biết, đó là lỗi của ta -”

“Không, không, khi thầy ấy nghe những gì con làm, thầy ấy nói là thầy sẽ vui lòng đến và dành sự tôn trọng của thầy ấy tới Aragog,” Harry nói.

“Thầy ấy nói là sẽ đến đây để thay đổi một số điều cho phù hợp hơn, con nghĩ là… và thầy ấy nói sẽ mang theo vài cái bình và chúng ta sẽ uống để tưởng nhớ Aragog…”

“Ông ấy làm vậy sao?” Hagrid nói, trông va ngạc nhiên vuèa xúc động.” Thật - thật là một người tử tế, quả là,.. Ta thật sự chưa bao giờ nói chuyện với Slughorn trước đây…Đến đây và tiễn đưa Aragog? Hic, nó sẽ thích điều đó, Aragog sẽ…”

:

Harry nghĩ một cách riêng tư là Aragog sẽ thích Slughorn nhiều về phần thịt của Slughorn mà nó có thể ăn được, nhưng nó chỉ đơn thuần đi tới phía sau cửa sổ của túp lều của lão Hagrid, khi nó thấy con nhện khủng khiếp đầy lông là nằm chết ở ngoài, những cái chân rối vào nhau và lộn xộn.

” Chúng ta sẽ chôn nó ở đây, bác Hagrid, trong vườn hả?”

“Ta nghĩ là ở phía bên kia mấy cây bí ngô,” lão Hagrid nói trong tiếng ngẹt. ” Ta đã đào sẵn - con biết đấy - cái mồ. Ta chỉ nghĩ là chúng ta sẽ nói vài điều tốt về nó - những kĩ niêm vui vẽ, con biết đấy -”

Giọng lão run run và bị bể. Cửa mở và lão quay sang trả lời nó, thổi cái mùi từ chiếc khăn tay vĩ đại lốm đốm dơ của lão. Slughorn đã lật đật đứng chổ cửa, trên tay kẹp mấy cái bình, và khoác một cái cà vạt màu đ en sẫm.

“Hagrid,” ông ta nói giọng nghiêm trang.”Rất lấy làm tiếc về sự mất mát của ông.”

“Ngài thật là tử tế,” Hagrid nói.” Cám ơn rất nhiều, và cảm ơn vì đã không nhốt Harry…”

“Một đêm buồn bã, buồn bã…Con vật đáng thương đó đâu rồi?”

“Ngoài kia”, Hagrid nói trong tiếng lắc.”Chúng ta - chúng ta sẽ làm nó chứ?”

Ba bọn họ bước trở ra ngoài vườn. Mặt trăng vẫn sáng lấp lánh xuyên qua những tán cây, và những tia sáng đó trộn lẫn với ánh sáng từ cửa sổ của Hagrid soi sáng cái xác con Aragog đang nằm cạnh cái hố thiệt bự bên cạnh một cái ụ đất cao mười foot.

“Thật lộng lấy” Slughorn nói, đi tới chổ cái đầu con nhệnh, nơi mà tám con mắt đang nhìn chằm chằm một cách vô hồn lên trời và hai cái càng khổng lồ, cong queo, nằm bất động dưới ánh trăng. Harry nghĩ là nó có thể nghe đựoc tiếng kêu leng keng phát ra từ mấy cái bình khi Slughorn đến chỗ mấy cái càng, nhìn như là đang khám xét cái đầu tóc của nó.

“Không ai có thể hiểu được chúng đẹp như thế nào” Hagrid nói khi Slughorn quay trở lạI, nước mắt lão chảy ra từ hai khoé mắt. ” Tôi không biết là ngài cũng quan tâm đến một sinh vật như là Aragog, Horace à.”

“Quan tâm? Lạy chúa Hagrid, tôi tôn sùng chúng!” Slughorn nói, bước lạI gần từ cái xác. Harry thấy những tia sáng lấp lánh của cái bình hiện ra bên dướI tấm áo khoác của ông. Harry nghĩ, chùi hai mắt nó một lần nữa, là không có gì cần phải nói.”Bây giờ…chúng ta có thể bắt đầu việc chôn cất được chưa?”

Hagrid gật đầu và đi theo. Lão cố nhấc con nhện bự chảng lên tay mình, và với một tiếng lầm bầm lơn, lão lăn nó xuống cái hố đen, làm nó rớt xuống giữa hố kêu một cái uỵch thiệt là dữ dội. Hagrid bắt đầu khóc một lần nữa.

“Dĩ nhiên rồI, thật khó cho ông, ngườI biết nó rõ hơn ai hết.” Slughorn nói, người mà cũng giống như Hary, là không thể vớI tớI khuỷ tay của Hagrid, nhưng cũng vỗ nhẹ vào nó một cái giống như Harry đã làm.

” Ta cũng có một vài lời”

Ông ta hẳn phải lấy đựoc nhiều nọc độc chất lượng xịn từ con Aragog, hary nghĩ vậy, và dành cho Slughorn một nụ cười ngớ ngẫn khi ông ta bước xuống cạnh cái hố và nói, trong sự chậm chạp, với một cái giọng uy nghi ” Tạm biệt, Aragog, vua của loài nhện, người bạn trung thành mà ta sẽ không quên. Dù xác ngươi có bị thối rữa, thì linh hồn mi vẫn tồn tại trên những cái mạng nhện nằm yên tĩnh trong khu rừng, nhà của mi. Và con cháu của mi sẽ sống sung túc và những người bạn của mi sẽ tìm thấy niềm an ủi đối với sự mất mát của họ.”

“Siệt…siệt là… đẹp.” Hagrid tru lên, lão sụn xuống đống phân và khóc to hơn bao giờ hết.

“Đây, đây” Slughorn nói, vẫy đũa phép của mình đến nỗi đống đất khổng lồ đó nẩy lên cao và rớt xuống kêu cái rầm, lên trên con nhện chết, tạo thành một cái mộ trơn nhẵn. ” Hãy vô trong này và uống đi..trèo lên đây”

Bọn họ đặt Hagrid xuống ghế cạnh cái bàn. Con Fang, nãy giờ vẫn trốn trong cái thúng trong suốt quá trình chôn, bây giờ nhẹ nhàng đến chỗ bọn họ và rúc mạnh cái đầu vào lòng Harry như nó vẫn thường làm, Slughorn mở một cái bình rượu mà ông mang theo.

Chương 23 :
HORCRUXES

Harry có thể cảm thấy chất thuốc May Mắn đang tan dần khi nó lẻn trở lại tòa lâu đài. Cửa trước vẫn không khóa, nhưng ở tầng 3 Harry chạm trán con yêu tinh Peeves và may mà không bị phát hiện nhờ kịp thời chui tọt vào một đường tắt bên cạnh. Khi lên đến chỗ bức chân dung Bà Béo, cởi áo khoác Tàng hình ra, nó không mấy ngạc nhiên khi thấy Bà Béo tỏ ra rất khó chịu.

“Biết mấy giờ rồi không mà còn gọi cửa hả?”

“Cháu xin lỗi. Cháu phải ra ngoài vì mấy việc quan trọng…”

“Mật khẩu đã thay đổi lúc nửa đêm rồi, cậu chịu khó ngủ ngoài hành lang vậy nhé.”

“Bà đùa à? Sao lại phải đổi mật khẩu lúc nửa đêm chứ?”

“Đấy là lệnh,” Bà Béo đáp. “Nếu cậu không bằng lòng thì cứ việc đi khiếu nại với ông hiệu trưởng. Chính ông ta ra lệnh thắt chặt an ninh chứ ai.”

“Hay thật,” Harry cay đắng nhìn xuống sàn đá cứng. “Quá hay! Giá mà có cụ Dumbledore ở đây thì tôi sẽ đi liền, bởi chính cụ muốn tôi…”

“Giáo sư Dumbledore đã về rồi.” Một giọng nói vang lên sau lưng Harry. “Ông ấy mới trở lại trường cách đây một tiếng đồng hồ.”

Nick Suýt Mất Đầu lướt tới bên Harry, cái đầu lắc lư trên cổ áo xếp nếp. “Ta nghe Nam Tước Đẫm Máu nói vậy. Hắn thấy cụ trở về, trông hơi mệt một chút nhưng vui vẻ.”

“Vậy ông ấy đâu rồi?” Harry hỏi, tim đập dồn.

“Lại đang rên rỉ và đập phá loảng xoảng các thứ trên Tháp Thiên văn ấy. Đó là trò chơi ưa thích của hắn mà…”

“Tôi không nói Nam tước Đẫm máu, tôi muốn nói đến cụ Dumbledore cơ.”

“Ơ, ông ấy đang ở trong văn phòng. Qua những gì Nam tước Đẫm máu nói, ta nghĩ ông hiệu trưởng có việc phải làm trước khi đi ngủ…”

“Dĩ nhiên rồi,” Harry đáp, vô cùng hào hứng khi nghĩ đến lúc kể cho cụ Dumbledore nghe về việc nó lấy được ký ức của thầy Slughorn. Nó xoay một vòng và chạy hết tốc lực, bỏ mặc Bà Béo gọi ơi ới sau lưng.

“Quay lại đi! Này, ta nói dối đấy! Ta bực vì cậu đánh thức ta dậy mà! Mật khẩu vẫn là ‘tapeworm’ thôi!”

Nhưng Harry đã chạy ngược hành lang và vài phút sau, dừng trước cái máng xối hình đầu thú của cụ Dumbledore. Khi nó nói “toffee eclairs”, cái máng xối nhảy sang một bên, cho phép Harry bước vào cầu thang xoắn.

“Mời vào,” cụ Dumbledore nói khi Harry gõ cửa. Nghe giọng cụ có vẻ mệt mỏi. Harry đẩy cửa vào. Văn phòng của cụ Dumbledore vẫn như mọi khi, cái khác duy nhất là bầu trời sao đen thăm thẳm ngoài cửa sổ.

“Trời đất, Harry à?” cụ Dumbledore ngạc nhiên. “Làm sao mà thầy lại hân hạnh được gặp con vào lúc muộn mằn thế này?”

“Thầy ơi, con lấy được rồi. Con có được ký ức của Slughorn rồi!”

Harry lôi cái chai thủy tinh nhỏ ra và chìa cho cụ Dumbledore. Thầy hiệu trưởng sững sờ một thoáng. Rồi gương mặt cụ nở một nụ cười rạng rỡ.

“Harry, đúng là tin sốt dẻo đây. Tốt quá. Thầy luôn tin là con làm được mà.”

Dường như quên là đã muộn lắm rồi, cụ vội bước ra khỏi bàn, dùng bàn tay không bị thương đỡ lấy chai đựng ký ức của thầy Slughorn rồi sải bước tới chỗ cái tủ đặt chậu Tưởng Ký.

“Và bây giờ,” cụ Dumbledore đặt cái chậu đá lên bàn, dốc hết chất trong chai xuống. “Giờ chúng ta sẽ biết. Nhanh lên Harry…”

Harry ngoan ngoãn cúi người xuống chậu Tưởng Ký và cảm thấy hai chân rời khỏi sàn nhà… Một lần nữa nó lại rơi vào trong bóng tối và đáp xuống văn phòng của Horace Slughorn nhiều năm về trước. Thầy Slughorn lúc này trông trẻ hơn nhiều, mái tóc dày màu vàng rơm bóng mượt và hàng ria mép hoe vàng. Thầy đang ngồi thoải mái trên chiếc ghế bành, chân gác lên tấm thảm nhung, một tay cầm ly rượu vang nhỏ, tay kia sục vào hộp dứa tẩm đường. Và có khoảng nửa tá con trai đang ngồi quanh Slughorn, Tom Riddle ngồi giữa cả bọn, chiếc nhẫn vàng-và-đen của Marvolo lấp lánh trên tay hắn.

Cụ Dumbledore đáp xuống cạnh Harry đúng vào lúc Riddle hỏi, “Thưa thầy, có đúng là Giáo sư Merrythought sẽ nghỉ hưu không ạ?”

“Tom, Tom, nếu ta biết thì ta cũng không nói với con được,” Slughorn vung vẩy ngón tay về phía Riddle ra vẻ quở trách, nhưng đồng thời lại nháy mắt. “Thầy rất muốn biết con lấy tin này từ đâu. Con biết nhiều hơn quá nửa số giáo viên ở đây đấy, chàng trai ạ.”

Riddle mỉm cười, đám con trai cười theo và nhìn hắn đầy ngưỡng mộ.

“Con có cái khả năng kỳ lạ là biết được những điều không nên biết, cộng thêm việc khéo tâng bốc những người con cần – tiện đây cũng phải cám ơn con về hộp dứa, đúng là thứ ta thích. Thế này thì ta nghĩ 20 năm nữa con sẽ lên đến chức Bộ trưởng Bộ Pháp thuật. Không, 15 năm thôi nếu con cứ chịu khó gửi dứa cho ta, ta quen thân nhiều người bên Bộ Pháp thuật lắm.”

Tom Riddle chỉ mỉm cười trong khi cả đám con trai lại cười phá lên lần nữa. Harry để ý rằng dù Riddle không phải là đứa lớn tuổi nhất trong nhóm, nhưng đám trẻ dường như đều coi hắn là đại ca.

“Con không biết liệu con có hợp với chính trị không, thưa thầy,” hắn nói khi tiếng cười đã tắt. “Đầu tiên là con không có gốc gác… thích hợp.”

Vài đứa con trai lén cười với nhau. Harry dám chắc rằng chúng đang cười cợt về những gì chúng biết, hoặc nghĩ là biết, liên quan đến vị tổ tiên lừng danh của đại ca chúng.

“Vớ vẩn,” Slughorn nói nhanh, “đương nhiên là con xuất thân từ gia đình phù thủy dòng dõi. Con tài năng như thế cơ mà! Ồ, con sẽ còn tiến xa. Ta chưa bao giờ nhìn nhầm một học sinh nào cả.”

Chiếc đồng hồ vàng nhỏ trên bàn thầy Slughorn điểm 11 giờ, và ông ta nhìn quanh.

“Trời ạ, đến giờ rồi. Các con nên đi ngủ đi kẻo gặp rắc rối đấy. Lestrange, thầy muốn con nộp bài luận vào ngày mai, nếu không sẽ bị cấm túc. Con cũng vậy, Avery.”

Từng đứa một rời khỏi căn phòng. Slughorn ráng nhấc người lên khỏi chiếc ghế bành và đặt ly rượu rỗng không lên bàn. Có tiếng gì đó chuyển động đằng sau làm ông ta quay lại: Riddle vẫn đứng đó.

“Nhanh lên Tom, con không muốn bị tóm vì quá giờ ngủ chứ. Nên nhớ con là huynh trưởng…”

“Thưa thầy, con muốn hỏi thầy vài điều.”

“Cứ hỏi đi, con yêu, cứ hỏi đi…”

“Dạ thưa, thầy có biết gì về… về Horcrux không ạ?”

Slughorn nhìn chằm chằm vào Riddle, các ngón tay nần nẫn vô tình siết chặt lấy đế ly rượu.

“Đây có phải là một Đề tài Phòng chống nghệ thuật Hắc ám không nhỉ?”

Nhưng Harry có thể nói thầy Slughorn biết thừa đó chẳng phải là bài tập trên lớp.

“Không hẳn thưa thầy,” Riddle đáp. “Con bắt gặp từ này khi đang đọc sách và con không thật hiểu lắm.”

“Không à? Phải rồi… còn lâu con mới tìm được quyển sách nào ở Hogwarts nói cho con biết chi tiết về Horcrux, Tom ạ. Đó là thứ đồ Hắc ám, vô cùng xấu xa.”

“Nhưng thầy biết rõ mọi điều về chúng, phải không ạ? Ý con là, một pháp sư cỡ như thầy – xin lỗi, con muốn nói là nếu thầy còn không biết thì liệu ai có thể biết đây – do đó con mới…”

Tuyệt hảo, Harry nghĩ, vẻ ngập ngừng này, điệu bộ tự nhiên này, và một chút tâng bốc khéo léo, tất cả đều vừa đủ. Harry đã có quá nhiều kinh nghiệm về việc moi thông tin từ những người không sẵn lòng nói ra, nên nó phải thừa nhận Riddle quả là bậc thầy. Rõ ràng Riddle rất thèm muốn điều Slughorn biết, và có thể đã chuẩn bị cho thời khắc này hàng tuần nay rồi.

Slughorn không nhìn Riddle, tay nghịch nghịch cái nơ trên nắp hộp dứa tẩm đường. “Thực ra thì cũng không có hại gì lắm nếu cho con biết qua. Chỉ để con hiểu thêm về thuật ngữ này thôi. ‘Horcrux’ là một vật mà người ta dùng để giấu một phần linh hồn mình vào đó.”

“Thưa thầy con vẫn chưa hiểu cách làm,” Riddle nói. Giọng hắn đã cố nén xuống, nhưng rõ ràng hắn đang rất khích động.

“Nghĩa là ta có thể tách đôi linh hồn mình ra, và giấu một phần linh hồn vào một vật nào đó bên ngoài cơ thể. Nếu ai làm như thế thì dù cơ thể có bị tấn công hoặc phá hủy, hắn vẫn không thể chết, bởi một phần linh hồn hắn vẫn còn ở cõi trần và không bị suy chuyển. Nhưng tất nhiên, tồn tại theo cách như vậy thì…”

Gương mặt Slughorn co rúm lại. Harry chợt nhớ đến những lời nó đã nghe gần 2 năm về trước: “Ta bị xé khỏi thân thể ta, ta còn thua cả hồn ma, thua cả con ma hèn kém nhất… Nhưng ta vẫn sống.”

“Chẳng ai muốn tồn tại theo cách đó đâu Tom ạ. Thà chết còn dễ chịu hơn.”

Nhưng sự thèm khát của Riddle ngày càng rõ rệt, hắn không che giấu nổi vẻ tham lam nữa.

“Làm sao để chia nhỏ linh hồn mình?”

Thầy Slughorn tỏ ra rất miễn cưỡng. “Con phải hiểu rằng linh hồn cần được giữ nguyên vẹn. Chia nhỏ nó ra là hành động đi ngược lại tạo hóa.”

“Nhưng làm thế nào ạ?”

“Bằng cách phạm một tội ác. Một tội ác khủng khiếp nhất. Bằng cách giết người. Khi giết người, linh hồn kẻ phạm tội sẽ bị xé ra. Tay phù thủy nào định tạo ra một Horcrux sẽ lợi dụng điều đó. Hắn sẽ đóng hộp phần linh hồn bị xé.

“Đóng hộp ư? Bằng cách nào?”

“Bằng một phép thuật nào đó. Đừng có hỏi ta, ta đâu có biết.” Slughorn lắc đầu tựa như con voi già bị lũ muỗi quấy rầy. “Trông ta giống kẻ giết người để đóng hộp linh hồn mình lắm sao?”

“Dĩ nhiên là không, thưa thầy,” Riddle nhanh nhảu đáp. “Con xin lỗi, con không có ý xúc phạm.”

“Không sao đâu,” Slughorn khàn giọng. “Con tò mò về những chuyện đó thì cũng dễ hiểu. Những pháp sư đã đạt đến đẳng cấp nhất định luôn bị những vấn đề như thế hấp dẫn…”

“Vâng thưa thầy. Nhưng con vẫn chưa hiểu – dĩ nhiên con chỉ tò mò thôi – Liệu một Horcrux thì có đủ không? Liệu có tốt hơn không, có khiến ta mạnh hơn không nếu ta tách linh hồn mình thành nhiều phần? Bảy phần chẳng hạn. Số 7 là con số huyền diệu nhất, hùng mạnh nhất, phải không ạ?”

“Thề có bộ râu của Merlin,” Slughorn la lên. “Những bảy! Nghĩ đến việc giết một người còn chưa đủ tội lỗi sao? Chia linh hồn ra, dù vì nguyên nhân nào đi nữa, cũng đủ tệ hại lắm rồi…đằng này lại chia thành những 7 mảnh…”

Slughorn bây giờ trông lo lắng ra mặt. Ông ta đăm đăm nhìn Riddle tựa như hối hận vì đã trả lời hắn.

“Tất nhiên,” Slughorn lầm bầm. “Những gì chúng ta đang nói chỉ là giả thiết thôi… Chuyện sách vở thôi mà, phải không nào?”

“Vâng thưa thầy”, Riddle đáp gọn.

“Nhưng Tom này, dù thế nào đi nữa cũng đừng hở ra với ai những điều thầy vừa nói, tức là, những điều thầy trò mình vừa mới thảo luận nhé. Mọi người mà biết thì không hay đâu. Chuyện Horcrux bị cấm ở Hogwarts, con biết đấy… Đặc biệt Dumbledore rất nghiêm khắc về chuyện này…”

“Con sẽ không hở ra một lời nào đâu, thưa thầy.” Riddle nói và bỏ đi, nhưng Harry vẫn kịp để ý trên mặt hắn một niềm vui cuồng bạo hệt như lần đầu tiên hắn biết mình là phù thủy. Niềm vui đó không làm Riddle trông đẹp trai hơn, mà trái lại, khiến những đường nét trên mặt hắn càng có vẻ thiếu tính người…

“Cám ơn con, Harry.” Cụ Dumbledore nói nhỏ. “Chúng ta đi thôi.”

Khi Harry đáp xuống văn phòng thầy hiệu trưởng thì cụ đã ngồi sau bàn mình. Harry cũng ngồi xuống, yên lặng chờ đợi.

“Thầy đã đợi bằng chứng này từ lâu lắm rồi,” Cuối cùng cụ Dumbledore cất lời. “Nó xác nhận giả thuyết của thầy là đúng, và cũng cho thấy chúng ta còn quá nhiều việc phải làm…”

Harry nhận thấy đột nhiên các ông bà hiệu trưởng cũ trong những bức chân dung treo tường đều thức giấc và lắng nghe cuộc nói chuyện. Một ông pháp sư mũi đỏ béo mập thậm chí còn lôi ra một cái ống nghe dành cho người điếc.

“Harry à, thầy chắc con hiểu tầm quan trọng của những gì chúng ta vừa mới nghe. Chỉ mới khoảng bằng tuổi con bây giờ mà Tom Riddle đã dám làm tất cả mọi thứ để có thể trở nên bất tử.”

“Thầy có nghĩ là hắn đã thành công không ạ?” Harry hỏi dồn. “Có phải hắn đã tạo được một Horcrux? Nhờ vậy hắn không chết khi tấn công con? Hắn giấu Horcrux ở đâu đó chăng? Một phần linh hồn hắn vẫn nguyên vẹn chăng?”

“Nhiều hơn là một. Con đã nghe Voldemort nói rồi, hắn rất muốn biết ý kiến của Horace về chuyện gì có thể xảy ra nếu tạo ra nhiều hơn một Horcrux, chuyện gì có thể xảy ra với một phù thủy quyết trở thành bất tử đến nỗi dám giết người nhiều lần, dám xé linh hồn mình thành nhiều mảnh và đem cất giấu chúng ở những Horcrux khác nhau. Không sách nào cho hắn biết điều đó. Theo thầy biết, mà thầy chắc Voldemort cũng biết, chưa có phù thủy nào dám xé linh hồn mình thành nhiều hơn hai mảnh.”

Cụ Dumbledore dừng lại một lát, sắp xếp lại dòng suy nghĩ rồi tiếp. “Bốn năm trước, thầy nhận được một thứ là bằng chứng chắc chắn cho thấy Voldemort đã chia nhỏ linh hồn hắn.”

“Ở đâu ạ? Như thế nào ạ?” Harry hỏi.

“Chính con đưa nó cho ta mà Harry. Quyển nhật ký của Riddle, với lời hướng dẫn làm thế nào để mở lại căn phòng bí mật.”

“Thưa thầy, con không hiểu.”

“Dù thầy không chứng kiến Riddle bước ra khỏi cuốn nhật ký, những gì con kể cho thầy không giống với bất cứ hiện tượng nào thầy từng thấy trước đây. Chỉ một ký ức thôi mà có thể tự mình suy nghĩ và hành động ư? Chỉ một ký ức thôi mà có thể hút hết sinh khí của cô bé giữ cuốn nhật ký đó ư? Không, phải có cái gì khác, nguy hiểm hơn ẩn mình trong đó… một mảnh linh hồn, thầy dám chắc như vậy. Quyển nhật ký ấy phải là một Horcrux.

Thế nhưng lại nảy sinh thêm nhiều câu hỏi. Điều thầy muốn biết nhất và cũng lo ngại nhất, đó là cuốn nhật ký dường như không chỉ có tác dụng bảo vệ linh hồn. Nó còn được dùng như một thứ vũ khí.”

“Con vẫn chưa hiểu ạ.”

“Cuốn nhật ký có chức năng của một Horcrux, nghĩa là nó bảo vệ cho linh hồn giấu bên trong được an toàn và giúp chủ nhân của nó tránh khỏi cái chết. Nhưng đồng thời Riddle lại rất muốn người khác đọc được cuốn nhật ký ấy, muốn linh hồn hắn nhập vào hoặc chiếm lấy một thể xác khác để có thể tháo cũi sổ lồng cho con quái vật của Slytherin một lần nữa.”

“Rõ là hắn không muốn công sức của mình bị phí phạm rồi.” Harry nói. “Hắn muốn tất cả mọi người biết hắn là người thừa kế của Slytherin, bởi vì hồi ấy hắn chưa thể tiết lộ ra được.”

“Hoàn toàn chính xác,” cụ Dumbledore gật đầu. “Nhưng nếu hắn định truyền lại cuốn nhật ký cho một học sinh Hogwarts tương lai nào đó, lẽ nào hắn có thể thờ ơ với mẩu linh hồn quý giá giấu trong đó? Như giáo sư Slughorn đã giải thích, mục đích của Horcrux là để giữ cho một phần linh hồn được an toàn, chứ không phải đem quẳng cho người khách qua đường nào đó, để rồi có nguy cơ bị tiêu hủy. Và thực vậy, điều đó đã xảy ra. Mảnh linh hồn kia không còn nữa. Chính con đã lo liệu chuyện đó mà Harry.”

“Chính sự bất cẩn của Voldemort khi sử dụng cái Horcrux này khiến thầy lo ngại. Hẳn là hắn đã làm ra, hoặc định làm ra nhiều Horcrux nữa, để nếu hắn có mất cái Horcrux đầu tiên thì cũng không đến nỗi tai hại lắm. Thầy không muốn tin vào điều này, nhưng chẳng còn cách giải thích nào hay hơn.”

“Và rồi 2 năm sau đó, con kể cho thầy nghe rằng vào cái đêm Voldemort trở lại với thân xác của hắn, hắn tuyên bố một điều đáng sợ nhất, rõ ràng nhất với đám Tử thần Thực tử: “Ta đã vượt xa hơn bất kỳ ai trên con đường đạt tới sự bất tử”. ‘Vượt xa hơn bất kỳ ai’ - đám Tử thần thực tử có thể không hiểu, nhưng thầy hiểu hắn muốn nói gì. Hắn nói về những Horcrux, NHIỀU Hocrux, Harry ạ, mà ta tin là chưa có phù thủy nào đạt được như vậy. Tuy nhiên mọi sự đều ăn khớp: Chúa tể Voldemort ngày càng mất nhân tính hơn bao giờ hết. Sự thay đổi đó chỉ có thể giải thích bằng việc linh hồn hắn đã bị cắt xé vượt xa cái mức mà người ta vẫn gọi là ‘tội lỗi thông thường’…”

“Như vậy hắn giết người khác để không ai có thể giết được hắn ư?” Harry hỏi. “Sao hắn không chế tạo một Hòn đá Phù thủy hoặc đánh cắp nó, nếu hắn thèm được bất tử đến thế?”

“Ồ, chúng ta đều biết hắn đã thử làm vậy 5 năm về trước. Nhưng có vài lý do khiến thầy tin rằng Hòn đá Phù thủy không hấp dẫn Chúa tể Voldemort bằng Horcrux.

Dù Thuốc Trường Sinh có thể kéo dài sự sống, nhưng nếu muốn được bất tử thì phải uống nó thường xuyên. Do đó, Voldemort sẽ phải phụ thuộc hoàn toàn vào Thuốc Trường Sinh. Giả sử thuốc hết hoặc bị đầu độc, hoặc nếu Hòn đá Phù Thủy bị đánh cắp, hắn sẽ chết như người thường. Hãy nhớ là Voldemort thích hành động một mình. Thầy nghĩ hắn không chịu nổi nếu cảm thấy bị phụ thuộc, dù phụ thuộc vào chất Thuốc Trường Sinh đi nữa.

Tất nhiên, Voldemort sẵn sàng uống thuốc nếu nó giúp hắn thoát khỏi kiếp sống vật vờ khủng khiếp mà hắn phải chịu sau khi tấn công con. Nhưng chỉ để có lại một thân thể mà thôi. Còn sau đó, thầy tin là hắn tiếp tục dựa vào các Horcrux. Hắn chẳng cần gì thêm nữa sau khi lấy lại được hình người. Voldemort đã sẵn sàng để trở nên bất tử, con thấy đấy, gần với sự bất tử hơn bất kỳ ai.

Nhưng giờ đây, Harry à, có được thông tin này, một thông tin tối quan trọng, chúng ta cũng tiến gần đến khả năng kết liễu Voldemort hơn bất cứ ai. Con nghe hắn nói đấy: “Liệu có tốt hơn không, có khiến ta mạnh hơn không nếu ta tách linh hồn mình thành nhiều phần… Số 7 là con số huyền diệu nhất, hùng mạnh nhất…” Phải, việc có được 7 mảnh linh hồn có sức hấp dẫn lớn đối với Chúa tể Voldemort.”

“Hắn làm ra đến 7 Horcrux ư?” Harry hỏi, choáng váng, trong khi đó những bức chân dung trên tường tỏ ra vừa sững sờ vừa phẫn nộ. “Những Horcrux này có thể ở bất cứ chỗ nào trên thế giới, được cất giấu, được chôn, tàng hình…”

“Thầy rất mừng là con đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.” Cụ Dumbledore bình tĩnh đáp. “Nhưng Harry à, thứ nhất, không có 7, mà chỉ có 6 Horcrux thôi. Mảnh linh hồn thứ 7, dù bị cắt xén tơi tả đến đâu, cũng phải nằm trong cơ thể Voldemort mới tạo ra. Chính phần linh hồn này của Voldemort đã sống vật vờ như bóng ma suốt những năm qua, không có phần hồn này thì cũng không có hắn. Đây sẽ là mảnh linh hồn cuối cùng mà ta phải tiêu diệt nếu muốn giết được Voldemort, mảnh này nằm trong chính thân thể hắn.”

“Nhưng 6 Horcrux còn lại… làm sao tìm ra chúng?”

“Con quên rồi sao, con đã phá hủy một cái. Thầy mới diệt một cái nữa.”

“Thế ạ?” Harry phấn khởi hỏi.

“Đúng thế Harry,” cụ Dumbledore nói và chìa bàn tay sạm đen như bị đốt ra. “Nó là chiếc nhẫn của Marvolo. Một lời nguyền khủng khiếp được gài trong đó. Xin lỗi nếu thầy tỏ ra hơi thiếu khiêm tốn, nhưng nếu không nhờ khả năng phi thường của thầy, cộng với sự giúp đỡ kịp thời của Giáo sư Snape khi thầy về đến Hogwarts trong tình trạng bị thương nặng, thì có lẽ thầy đã chẳng còn sống mà kể lại câu chuyện này. Giờ đây chiếc nhẫn không còn là một Horcrux nữa.”

“Nhưng làm sao thầy tìm ra nó ạ?”

“Bây giờ con đã biết, thầy rất quan tâm đến việc khám phá quá khứ của Voldemort. Thầy đã đi nhiều nơi, ghé thăm những chỗ Voldemort từng biết. Thầy tình cờ tìm thấy chiếc nhẫn được giấu trong đống đổ nát của nhà Gaunt. Một khi Voldemort đã gắn được một phần linh hồn vào bên trong chiếc nhẫn, có lẽ hắn không muốn đeo nó nữa. Hắn bảo vệ nó bằng nhiều phép thuật hùng mạnh, đem giấu nó trong túp lều tổ tiên hắn từng sống (dĩ nhiên là Morfin đã bị tống vào ngục Azkaban.) Nhưng hắn không thể ngờ rằng một ngày nọ, thầy lại chịu khó ghé vào đống đổ nát ấy và để ý tìm những thứ bị che dấu bằng pháp thuật.

Nhưng chúng ta cũng không nên tự khen mình nhiều quá. Con đã hủy cuốn nhật ký, thầy hủy chiếc nhẫn, nhưng nếu giả thiết 7 mảnh linh hồn là đúng, thì vẫn còn 4 Horcrux nữa.”

“Và chúng có thể là bất kỳ cái gì, phải không thầy? Có thể là những cái vỏ đồ hộp, chai thuốc rỗng…”

“Con đang nghĩ đến những cái Khóa Cảng, Harry à, thứ đồ vật tầm thường không ai chú ý tới. Nhưng lẽ nào Chúa tể Voldemort mà lại dùng vỏ đồ hộp với chai thuốc cũ để giữ gìn linh hồn quý báu của hắn sao? Con quên những thứ thầy cho con xem rồi. Chúa tể Voldemort thích sưu tầm các chiến tích, và đặc biệt ưa thích thứ đồ có lai lịch phép thuật hùng mạnh. Hắn tự hào, hắn tin vào sự ưu việt của bản thân, hắn quyết tâm ghi tên mình vào vị trí nổi bật nhất trong trang sử pháp thuật… Những điều đó khiến thầy tin Voldemort phải rất cẩn thận khi chọn đồ vật dùng làm Horcrux, và ưu tiên những thứ có vẻ cao quý.”

“Quyển nhật ký đâu có đặc biệt như vậy.”

“Quyển nhật ký, như chính con đã nói, là bằng chứng cho thấy hắn là người thừa kế của Slytherin. Với Voldemort nó có tầm quan trọng khác thường.

“Vậy những Horcrux khác thì sao? Thầy đã biết chúng là cái gì chưa ạ?”

“Thầy chỉ có thể đoán thôi. Dựa trên những nguyên nhân đã nêu, thầy nghĩ Voldemort sẽ chọn những vật mà tự chúng đã mang vẻ huy hoàng cao quý. Vì thế thầy mới ra soát lại quá khứ của Voldemort để xem có đồ vật nào bị biến mất ở những nơi hắn xuất hiện hay không.”

“Chiếc cúp của Hufflepuff!” Harry kêu lên. “Và cái mặt dây chuyền nữa!”

“Đúng thế.” Cụ Dumbledore mỉm cười. “Thầy sẵn lòng đặt cược, không phải cả bàn tay lành đâu mà chỉ cược vài ngón tay thôi, rằng đó là cái Horcrux thứ 3 và thứ 4. Nếu Voldemort đã tạo ra 6 Horcrux thì hai cái còn lại khó đoán hơn, nhưng thầy cũng thử liều vậy. Sau khi có được 2 di vật của Hufflepuff và Slytherin, hắn sẽ đi tìm những món đồ thuộc về Gryffindor và Ravenclaw. Bốn đồ vật của 4 nhà sáng lập trường Hogwarts hẳn là rất hấp dẫn trí tưởng tượng của Voldemort. Thầy không biết liệu hắn đã kiếm được thứ gì của Ravenclaw hay chưa, nhưng di vật duy nhất được biết đến của Gryffindor thì hiện vẫn an toàn.”

Cụ Dumbledore chỉ ngón tay đen sạm về bức tường phía sau, nơi thanh gươm nạm hồng ngọc vẫn nằm im lìm trong vỏ bao thủy tinh.

“Có phải vì thế hắn rất muốn quay lại Hogwarts không ạ? Để tìm kiếm vài món đồ của những người thành lập trường?”

“Suy nghĩ chính xác đấy Harry, nhưng chẳng giúp chúng ta tiến xa hơn chút nào, bởi vì Voldemort đã phải ra đi mà không có dịp lục lọi ngôi trường này. Thầy buộc phải kết luận rằng hắn chưa hoàn tất được giấc mơ thu thập đủ di vật của cả bốn nhà sáng lập. Hắn chắc chắn có 2 thứ rồi – có thể đã tìm thấy 3 - đó là tất cả những gì chúng ta được biết.”

“Nếu hắn có được thứ gì đó của Ravenclaw hoặc Gryffindor, thì vẫn còn một Horcrux thứ sáu nữa.” Harry vừa nói vừa đếm. “Trừ khi hắn có đủ di vật của cả hai người.”

“Thầy không nghĩ vậy đâu. Có lẽ thầy biết Horcrux thứ sáu là cái gì. Con sẽ nói sao nếu thầy cho con hay, thầy từng rất tò mò về hành vi của con rắn Nagini?”

“Rắn ạ?” Harry giật mình. “Lẽ nào có thể dùng động vật làm Horcrux?”

“Thực ra làm vậy là không khôn ngoan, vì phó thác một phần linh hồn của mình cho một thứ có thể tự suy nghĩ và di chuyển thì liều lĩnh vô cùng. Tuy nhiên, nếu thầy tính đúng, thì khi Voldemort vào nhà bố mẹ con để giết con, hắn vẫn chưa tạo ra Horcrux cuối cùng trong bộ 6 cái. Dường như hắn muốn tạo ra Horcrux từ những cái chết đặc biệt quan trọng, mà con là một trong số đó. Hắn tin là bằng cách giết con, mối nguy mà lời tiên tri nhắc đến sẽ tiêu tan, hắn sẽ trở nên vô địch. Thầy chắc hắn định làm cái Horcrux cuối cùng từ cái chết của con. Và rồi hắn thất bại. Tuy nhiên sau vài năm vắng bóng, hắn đã dùng con rắn Nagini để giết một ông già Muggle. Thế rồi có lẽ hắn đã biến Nagini thành cái Horcrux cuối cùng. Con rắn thể hiện sự liên quan với Slytherin, mà điều này càng làm tăng tính huyền bí của Chúa tể Voldemort. Chắc hắn yêu quý con rắn cũng ngang với những thứ kia. Rõ ràng hắn thích giữ nó gần bên mình, và điều khiển nó nhiều hơn mức một Xà Khẩu bình thường vẫn làm.”

“Vậy là,” Harry nói, “quyển nhật ký và chiếc nhẫn đã bị hủy. Cái mặt dây chuyền bằng vàng, chiếc cúp và con rắn vẫn nguyên vẹn. Và thầy nghĩ có thể Horcrux thứ sáu là di vật của Ravenclaw hoặc Gryffindor?”

“Một bản tóm tắt cô đọng chính xác rất đáng ngưỡng mộ.” Cụ Dumbledore nói và nghiêng mình.

“Và… thầy vẫn đang tìm chúng chứ ạ? Có phải thầy đi tìm chúng mỗi lần rời trường?”

“Đúng thế. Thầy đi tìm từ lâu rồi. Thầy nghĩ… có thể sắp tìm ra một Horcrux nữa. Có nhiều dấu hiệu đáng mừng.”

“Nếu thầy tìm được,” Harry nói nhanh, “con có thể đi cùng để giúp thầy hủy nó không ạ?”

Cụ Dumbledore chăm chú nhìn Harry một lát trước khi đáp, “Thầy nghĩ là được.”

“Thật ạ?” Harry hỏi lại, không tin vào tai mình.

“Thật”, cụ Dumbledore cười. “Thầy nghĩ con có quyền ấy.”

Harry thấy nhẹ nhõm cả người. Thật tốt biết bao khi không phải nghe mãi những lời nhắc nhở về chuyện cẩn thận giữ gìn nữa. Nhưng mấy ông bà hiệu trưởng quanh tường có vẻ không mấy ấn tượng với quyết định của cụ Dumbledore. Harry thấy một vài người lắc đầu. Phineas Nigellus thậm chí còn khịt mũi rõ to.

“Liệu Voldemort có biết mỗi khi Horcrux bị phá hủy không, thưa thầy? Hắn có cảm nhận được điều đó không?” Harry hỏi, không thèm đếm xỉa đến mấy ông bà phù thủy trong tranh.

“Câu hỏi hay đấy Harry. Thầy nghĩ là không. Khi mà Voldemort ngày càng chìm đắm trong cái ác, khi những mảnh linh hồn kia bị cắt rời khỏi hắn đã quá lâu, hắn không có được cảm giác như người thường nữa. Có thể khi cái chết đến, hắn sẽ nhận ra… Dù sao, hắn cũng không hề biết chuyện quyển nhật ký bị hủy, mãi cho đến khi hắn buộc Lucius Malfoy phải nói ra sự thật. Khi khám phá ra cuốn sách đã bị tiêu hủy và mất hết sức mạnh, thầy được biết là Voldemort đã nổi cơn thịnh nộ.”

“Nhưng con tưởng chính hắn muốn Lucius Malfoy tuồn nó vào Hogwarts cơ mà?”

“Phải, Voldemort từng muốn thế nhiều năm về trước, khi hắn chắc chắn là có thể tạo thêm những Horcrux mới. Lucius phải đợi lệnh hắn, nhưng chẳng bao lâu sau khi đưa cho Lucius cuốn nhật ký, hắn biến mất. Hẳn Voldemort nghĩ Lucius rất kính sợ chủ nhân nên sẽ không dám làm gì khác ngoài việc giữ gìn cẩn thận cuốn sách. Nhưng hắn đã tính sai. Hắn biến mất trong suốt một thời gian dài và Lucius nghĩ chủ mình đã chết. Vả lại Lucius cũng không biết cuốn sách kia thực ra là cái gì. Chắc Voldemort chỉ nói với Lucius rằng quyển nhật ký có thể giúp mở cửa Phòng Chứa Bí Mật bởi vì nó đã được ếm bùa rất khéo léo, vậy thôi. Nếu mà Lucius biết được hắn đang nắm trong tay một phần hồn của ông chủ, hắn ắt sẽ tôn kính cuốn sách hơn. Nhưng thay vào đó, hắn lập một kế hoạch khác để đạt mục đích riêng của mình. Bằng cách đẩy quyển nhật ký cho con gái của Arthur Weasley, hắn hy vọng vừa làm Arthur mất uy tín, lại vừa rũ bỏ được thứ đồ vật ma thuật rất dễ khiến hắn bị bắt.

Ôi… Lucius khốn khổ… Sau khi biết Lucius đã dám vứt cái Horcrux đó đi để mưu đồ lợi riêng, cộng thêm lần thảm bại ở bộ Pháp thuật năm ngoái, Voldemort nổi điên. Thầy chẳng ngạc nhiên nếu lúc này Lucius thích được an toàn trong nhà ngục Azkaban hơn.”

Harry nghĩ một lát rồi hỏi: “Vậy nếu tất cả Horcrux đều bị hủy, ta có thể giết được Voldemort?”

“Phải, thầy nghĩ vậy. Không có đám Horcrux ấy, Voldemort sẽ chỉ là một con người bình thường với một mẩu linh hồn tàn tật. Tuy nhiên, con nên nhớ là dù linh hồn hắn có bị tổn thương đến mức không thể khôi phục lại nữa thì quyền năng pháp thuật và trí tuệ của hắn vẫn còn nguyên. Cần phải có sức mạnh và kỹ năng phi thường mới có thể tiêu diệt một phù thủy cỡ Voldemort, ngay cả khi hắn đã mất hết Horcrux.”

“Nhưng con có quyền năng phi thường nào đâu.” Harry không nhịn được nói.

“Con có chứ,” cụ Dumbledore đáp quả quyết. “Con có thứ sức mạnh mà Voldemort không bao giờ có. Con có thể…”

“Con biết rồi ạ,” Harry nóng nảy. “Con có thể yêu.” Khó khăn lắm nó mới nhịn được không thêm một câu “Khả năng lớn quá nhỉ!”

Cụ Dumbledore tựa như đọc được điều Harry đang cố nhịn không nói ra. “Phải, Harry à, con biết yêu. Và điều đó, thể hiện qua những gì đã xảy đến với con, thực là vĩ đại. Con vẫn còn quá trẻ nên chưa hiểu con khác thường thế nào đâu Harry.”

“Vậy, khi lời tiên tri phán rằng con có “một sức mạnh mà Chúa tể Hắc ám không biết đến”, đó chỉ là… tình yêu thôi ư?” Harrry hơi thất vọng.

“Phải, chính là tình yêu. Nhưng Harry, nên nhớ rằng lời tiên tri chỉ quan trọng khi chínhVoldemort làm cho nó trở nên quan trọng. Cuối năm ngoái thầy đã nói với con điều này. Voldemort coi con là người nguy hiểm nhất, và bằng cách đó, hắn khiến con thực sự trở thành người đáng sợ nhất với hắn.”

“Như thế thì có khác gì…”

“Khác chứ!” Cụ Dumbledore bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn. Và chỉ ngón tay đen khô quắt về phía Harry, cụ nói, “Con đã quá coi trọng những gì lời tiên tri nói.”

“Nhưng,” Harry ấp úng, “thầy nói rằng lời tiên tri có nghĩa là…”

“Ví thử Voldemort không nghe được lời tiên tri, liệu nó có được thực hiện không? Có còn giá trị gì không? Dĩ nhiên là không! Chẳng lẽ con nghĩ mọi lời tiên tri ở Phòng Tiên Tri đều xảy ra hết sao?”

“Nhưng,” Harry thực sự hoang mang, “năm ngoái thầy nói con và Voldemort sẽ phải giết lẫn nhau…”

“Harry, Harry, đó là bởi Voldemort đã phạm một sai lầm nghiêm trọng: hắn đã hành động theo những gì Giáo sư Trelawney nói! Nếu Voldemort không giết cha con, liệu hắn có gieo rắc trong con khát vọng trả thù mãnh liệt đến thế? Chắc chắn là không. Nếu hắn không khiến mẹ con phải chết để bảo vệ con, liệu hắn có tạo cho con lớp bảo vệ kỳ diệu mà hắn không thể xâm nhập được? Ôi Harry! Con vẫn chưa hiểu sao? Giống như mọi bạo chúa trên đời này, Voldemort đã tự tạo ra cho hắn kẻ thù đáng sợ nhất. Con có biết bạo chúa nào cũng e sợ những người chúng áp bức không? Tất cả bọn chúng đều biết rằng, một ngày nào đó, trong những nạn nhân sẽ có một người đứng lên chống lại chúng. Voldemort cũng thế thôi. Hắn không ngừng tìm kiếm kẻ có thể thách thức quyền lực của hắn. Hắn nghe được lời tiên tri và vội vã hành động. Kết quả là hắn đã tự chọn ra người có khả năng kết liễu đời hắn, hơn thế nữa còn trao cho người ấy thứ vũ khí độc nhất vô nhị!”

“Nhưng…”

“Quan trọng nhất là con phải hiểu được điều này!”, cụ Dumbledore nói, đứng lên và sải bước quanh căn phòng, chiếc áo choàng lấp lánh kêu sột soạt. Harry chưa bao giờ thấy cụ xúc động như vậy.

“Bằng cách cố gắng giết con, Voldemort đã tạo nên con người đang ngồi trước mặt ta đây, và trao cho con năng lực để hoàn thành sự nghiệp. Chính nhờ sai lầm của Voldemort mà con có thể nhìn thấu những suy nghĩ, những tham vọng của hắn, con có thể hiểu tiếng rắn giống hắn. Tuy nhiên, Harry ạ, dù con có thể xâm nhập thế giới của Voldemort – đó là một khả năng đặc biệt mà gã Tử thần Thực tử nào cũng thèm đến chết người – nhưng con không bao giờ bị phe Hắc ám quyến rũ. Con chẳng bao giờ thể hiện một chút mong muốn nào dù nhỏ nhất, là được gia nhập vào đội ngũ của Voldemort!”

“Dĩ nhiên là con không thể rồi!” Harry phẫn nộ đáp. “Hắn đã giết cha mẹ con!”

“Tóm lại, con được bảo vệ, nhờ khả năng biết yêu!” Giọng cụ Dumbledore vang to. “Đó là lớp bảo vệ duy nhất tỏ ra có hiệu quả khi chống lại sự lôi cuốn của quyền lực Hắc ám! Bất chấp những cám dỗ con đã trải qua, những nỗi đau khổ, trái tim con vẫn trong sạch như ở tuổi mười một, khi con nhìn vào chiếc gương thần phản chiếu mọi ước vọng thầm kín của mình. Và chiếc gương hiện ra cho con cách duy nhất để đánh bại Chúa tể Voldemort, chứ không thể hiện mong muốn được bất tử hay giàu có. Harry, con có biết là chẳng mấy phù thủy có thể nhìn thấy những gì con đã thấy trong gương không? Lẽ ra trước đây Voldemort nên biết hắn đang đương đầu với cái gì, nhưng hắn không biết! Còn giờ đây hắn đã biết. Con có thể xâm nhập vào đầu óc của Voldemort mà vẫn yên ổn, ngược lại hắn không thể có được con mà không phải chịu những cơn đau ghê gớm, như hắn đã thấy ở Bộ Pháp thuật. Thầy nghĩ hắn không thể hiểu vì sao, Harry ạ. Bởi vì khi vội vã cắt xé linh hồn mình ra, Voldemort đâu có ngừng lại để hiểu được sức mạnh vô song của một linh hồn vẹn toàn, trong sạch.”

“Nhưng thưa thầy,” Harry nói, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, “cuối cùng thì kết quả vẫn giống nhau, phải không ạ? Con sẽ phải giết hắn, hoặc là…”

“PHẢI ư? Dĩ nhiên là con phải làm thế. Nhưng không phải bởi lời tiên tri đã phán truyền. Đó là bởi vì con, chính con, sẽ không bao giờ cảm thấy yên ổn nếu con không hành động! Cả hai ta đều biết thế! Hãy tưởng tượng, nếu con chưa bao giờ nghe nói đến lời tiên tri thì con cảm thấy thế nào về Voldemort? Thử nghĩ xem nào!”

Harry nhìn cụ Dumbledore đi qua đi lại trước mặt nó, lặng người suy nghĩ. Nó nghĩ về mẹ, về cha, về chú Sirius. Nó nghĩ đến Cedric Diggory. Đến những tội ác ghê tởm mà Voldemort đã làm. Một ngọn lửa cháy trong lồng ngực nó, làm nó khô cả họng.

“Con muốn hắn phải chết!” Harry lặng lẽ nói. “Và con muốn tự mình giết hắn.”

“Phải rồi. Con thấy đấy, lời tiên tri không có nghĩa là con phải làm bất cứ thứ gì! Nhưng nó đã khiến Chúa tể Voldemort coi con là địch thủ ngang hàng… Nói cách khác, con tự do lựa chọn con đường riêng của mình, thậm chí hoàn toàn có thể quay lưng lại với lời tiên tri! Nhưng Voldemort vẫn coi trọng lời tiên tri ấy. Hắn tiếp tục săn đuổi con… tất yếu sẽ dẫn đến…”

“Đến việc một trong hai kẻ sẽ phải kết liễu cuộc đời kẻ kia,” Harry đáp. “Đúng vậy.”

Cuối cùng thì nó cũng hiểu những gì cụ Dumbledore đang cố giải thích. Harry nghĩ, phải lê gót đến đấu trường để đối diện với cái chết hoàn toàn khác với khi nó ngẩng cao đầu bước vào cuộc giao tranh. Ai đó sẽ bảo rằng hai điều này chẳng khác gì nhau, nhưng cụ Dumbledore biết, và Harry nghĩ với một niềm tự hào sôi sục, “Con biết, giống như cha mẹ con đã từng biết, rằng đó mới là sự khác biệt lớn nhất trên thế gian này!

Chương 24:
SECTUMSEMPRA

Kiệt sức nhưng hết sức phấn khởi về công việc tối hôm qua, Harry kể tất cả mọi chuyện đã xảy ra cho Hermione và Ron trong lớp học Bùa Chú sang nay (Harry cũng không quên dung bùa Muffiato để ngăn những người chung quanh nghe được câu chuyện.) Cả hai đều tỏ vẻ ấn tượng và hài long với cách thức Harry đã dung để lấy được kí ức của Giáo Sư Slughorn, và cũng cực kì sợ hãi khi Harry kể về Horcruxes của Voldemort và lời Giáo sư Dumbledore đã hứa sẽ mang Harry đi cùng khi tìm được Horcruxes.

“Wow,” Ron thốt lên khi Harry hoàn tất câu chuyện của mình, không hề ý thức rằng mình đang vẫy đũa thần một cách lơ đãng về phía trần nhà. “Wow, cậu thật sự sẽ đi cùng Giáo sư Dumbledore… cố gắng phá hủy … Wow!”

“Ron, cậu đang làm tuyết rơi kìa,” Hermione nói một cách nhẹ nhàng, kéo cổ tay Ron và chuyển hướng đũa thần của cậu ấy cách xa trần nha, nơi một khối tuyết đang bắt đầu rơi. Harry để ý thấy Lavender Brown đang lườm Hermione từ bàn bên cạnh với đôi mắt đỏ au. Hermione buông tay Ron ngay lập tức.

“Ôi…” Ron lên tiếng khi nhìn xuống vai mình một cách ngạc nhiên. “Xin lỗi … trông như thể chúng ta đầy gàu vậy…”

Lavender òa khóc khi Ron phủi những bông tuyết giả trên vai Hermione. Trông thật có lỗi, Ron quay lưng về phía cô ấy.

“Chúng tớ chia tay tối qua,” Ron khe khẽ kể cho Harry nghe. “Khi cô ấy bắt gặp chúng ta đi ra khỏi phòng tập thể. Hiển nhiên là cô ấy không thể trông thấy cậu dưới lớp áo tàng hình nên cho rằng chỉ có mình và Hermione đi với nhau…”

“À, nhưng cậu đâu tiếc khi mọi chuyện kết thúc, đúng không?” Harry hỏi.

“Hoàn toàn không,” Ron thừa nhận. “Mọi chuyện thật kinh khủng khi cô ấy la hét nhưng ít nhất tớ không phải đứng ra để kết thúc mọi chuyện.”

“Hèn nhát,” Hermione mỉa mai dù trông cô thật thích thú. “Đêm qua không phải là một đêm tốt lành cho những câu chuyện lãng mạn xung quanh. Harry này, Ginny và Dean cũng chia tay tối qua.”

Harry cảm thấy dường như ánh mắt của Hermione ẩn chứa một điều gì đó nhưng cậu vẫn tin rằng chắc chắn cô ấy không thể biết trái tim cậu đột nhiên nhảy múa ở bên trong. Cố gắng không để lộ một chút khác lạ trên khuôn mặt cũng như giọng nói, Harry hỏi: “Tại sao thế?”

“Ồ, một lí do khá buồn cười… Ginny nói rằng Dean luôn tìm cách giúp cô leo qua lỗ chân dung bà Béo, như thể cô ấy không tự vào được vậy… nhưng bọn họ vốn không mấy suôn sẻ cũng khá lâu rồi.”

Harry liếc về phía bên kia lớp, Dean trông thật không vui.

“Hiển nhiên việc này sẽ đặt cậu vào tình trạng thật khó xử, đúng không?” Hermione hỏi.

“Ý cậu là sao?” Harry vội đáp.

“Đội Quidditch,” Hermione trả lời. “Nếu Ginny và Dean không thèm nói chuyện với nhau…”

“Ồ, … phải rồi.” Harry đáp.

“Flitwick.” Ron cảnh báo. Vị giáo sư nhỏ bé lớp bùa mê đang tiến về phía chúng, và Hermione là người duy nhất trong nhóm đã có thể biến dấm thành rượu. Bình thuỷ tinh của cô đựng đầy chất lỏng màu đỏ thắm, trong khi chất lỏng của Harry và Ron vẫn có màu nâu đậm.

“Này này các chàng trai,” Giáo Sư Flitwick rít lên the thé một cách đầy trách cứ. “Nói ít thôi và luyện tập nhiều lên… thử làm cho ta xem nào.”

Cả hai cùng giơ đũa thần lên và tập trung hết sức chỉ vào bình của mình. Dấm của Harry đông thành băng trong khi bình của Ron phát nổ.

“Được rồi… bài tập về nhà là Luyện Tập.” Giáo sư Flitwick nói trong khi trồi lên từ dưới bàn và lấy những mảnh vỡ ra khỏi chóp mũ.

Cả ba đứa có được một giờ nghỉ chung hiếm hoi sau lớp Bùa mê nên cùng đi về phòng họp chung. Ron dường như cảm thấy thật thoải mái sau khi mối quan hệ giữa cậu ấy và Lavender kết thúc. Hermione cũng trông rất vui tươi mặc dù khi được hỏi đang cười toe toét vì chuyện gì thì cô ấy chỉ trả lời một cách đơn giản: “Hôm nay quả là một ngày đẹp trời.” Cả hai người đều không có vẻ lưu ý đến cuộc chiến dữ dội đang diễn ra trong đầu Harry:

Cô ấy là em gái của Ron.
Nhưng cô ấy bỏ Dean.
Cô ấy vẫn là em gái của Ron.
Mình là bạn thân nhất của cậu ấy.
Điều đó còn làm mọi chuyện tệ hơn nữa.
Nếu mình nói trước với Ron—
Cậu ấy sẽ đánh ngươi.
Nếu mình không để tâm thì sao?
Cậu ấy là bạn thân nhất của ngươi.

Harry chỉ hơi nhận ra rằng ba đứa đang trèo vào phòng họp chung đầy ánh nắng qua lỗ chân dung bà Béo, và lơ đãng liếc qua một nhóm học sinh năm thứ 7 đang túm tụm trong đó, cho đến khi nghe thấy Hermione reo lên: “ Katie! Chị trở lại rồi à? Chị có sao không?”

Harry nhìn chằm chằm: đó đúng là Katie Bell, trông thật khỏe mạnh và được vây quanh bởi những người bạn hết sức vui mừng của cô.

“Mình khỏe lắm!” Cô trả lời một cách vui vẻ. “Họ cho phép mình xuất viện thứ hai vừa rồi, mình ở nhà với bố mẹ vài ngày và quay lại trường sáng nay. Leanne vừa mới kể cho mình nghe về McLaggen và trận đấu vừa rồi, Harry…”

“Phải rồi,” Harry đáp lời, “Ừ, chị đã trở lại và Ron cũng đã khỏe, chúng ta sẽ có một cơ hội tốt để đánh bại Ravenclaw, nghĩa là vẫn còn cơ hội giành được chiếc cúp. Nghe này Katie…”

Harry cần phải hỏi cô ấy ngay lập tức. Sự tò mò tạm thời đẩy Ginny qua một bên trong tâm trí Harry. Trong khi những người bạn của Katie đang thu gom vật dụng vì cả bọn sắp trễ giờ học Biến Hình, Harry hỏi nhỏ:

“… chiếc vòng cổ đó… chị có nhớ ai đã đưa cho chị không?”

“Không,” Katie trả lời, lắc đầu một cách buồn bã. “Tất cả mọi người đều hỏi mình về điều đó, nhưng mình hoàn toàn không có một manh mói gì cả. Điều cuối cùng mình có thể nhớ được là mình đang bước vào nhà vệ sinh nữ trong quán Ba Cây Chổi.”

“Vậy thì chị chắc chắn rằng mình đã vào trong nhà vệ sinh chứ?” Hermione xen vào.

“Ừ, mình biết mình đã đẩy cánh cửa mở ra.” Katie trả lời. “Vì vậy mình nghĩ là người đã dùng bùa sai khiến mình hẳn phải đứng ngay phía sau cánh cửa. Những chuyện sau đó mình hoàn toàn không nhớ gì hết cho đến những việc xảy ra cách đây hai tuần ở bệnh viện thánh Mungo. Nghe nè, mình phải đi đây. Mình không muốn bị Giáo Sư McGonagall la cho chù hôm nay là ngày đầu tiên mình trở lại trường…”

Katie vớ vội sách vở cùng túi của mình và rượt theo những người bạn của mình để mặc Harry, Ron và Hermione ngồi lại bàn nơi cửa sổ, trầm tư suy nghĩ về những điều cô đã nói.

“Vậy thì đó phải là một cô gái hoặc phụ nữ đã đưa cho Katie chiếc vòng cổ đó,” Hermione lên tiếng, “để có thể vào trong nhà vệ sinh nữ.”

“Hoặc một ai đó trông như một cô gái hoặc phụ nữ,” Harry đáp lại. “Đừng quên là có một vạc đầy Polyjuice Potion (chú thích:có lẽ là thuốc biến hình?) ở Hogwarts. Chúng ta biết một ít đã bị lấy cắp.”

Trong tâm trí Harry hiện lên cảnh Crabbes và Goyles đi nghênh ngang trong hình dạng con gái.

“Mình nghĩ là mình sẽ uống vài giọt Felix và trở lại Phòng Nhu Cầu một lần nữa.” Harry nói.

“Đó sẽ là một sự phí phạm.” Hermion nói một cách dứt khoát và đặt cuốn âm tiết của Spellman vừa được lấy ra khỏi cặp. “May mắn chỉ có thể giúp cậu trong chứng mực thôi Harry. Trường hợp của giáo sư Slughorn không giống như vầy, cậu luôn có khả năng thuyết phục ông ta, chỉ cần nắm bắt lấy thời cơ thích hợp. May mắn không đủ sức giúp cậu phá bỏ bùa chú mạnh mẽ đâu. Đừng có lẵng phí phần thuốc còn lại, cậu sẽ cần đến tất cả may mắn có thể có khi GS Dumbledore đưa cậu đi cùng…” nói đến đây giọng cô chùng xuống như thì thầm.

“Chúng ta không thể pha chế thêm sao?” Ron hỏi Harry, phớt lờ Hermione. “Thật tuyệt nếu có dự trữ sẵn món thuốc đó… Kiếm trong sách thử xem.”
Harry lôi cuốn “Độc Dược Cao Cấp” ra khỏi túi của mình và tìm Felix Felicis.

“Ồ, cực kì rắc rối,” Harry trả lời trong khi lướt qua danh sách thành phần thuốc. “Và mất sáu tháng để bào chế…phải hầm nhừ…”

“Chán thật.” Ron đáp.

Vừa chuẩn bị cất cuốn sách sang một bên, Harry chợt nhìn thấy góc trang được đánh dấu và lật sang. Đó chính là lời chú Sectumsempra, chú thích: dành cho kẻ thù, mà Harry đã đánh dấu cách đây vài tuần. Phần lớn vì không muốn để Hermione trông thấy, Harry vẫn chưa tìm ra hiệu quả của lời chú và tự nhủ sẽ dùng thử trên McLaggen khi đến gần hắn mà không bị hay biết lần sau. (Chỗ này mình không chắc lắm vì cả hai đều dùng him, không biết ý bà ấy là ai đến sau lưng ai???)

Người duy nhất đặc biệt không hài lòng về sự trở lại của Katie là Dean Thomas vì biết rằng mình không còn được cần đến để trám vào vị trí của Katie trong đội Quidditch nữa. Khi Harry thông báo với Dean về điều đó, hắn ta chỉ hơi cằn nhằn và nhún vai, chấp nhận quyết địng của Harry một cách lạnh lùng. Nhưng Harry có cảm giác hết sức rõ rệt rằng hắn ta cùng Seamus thì thầm một cách chống đối sau lưng mình.

Đêm hôm sau là lần tập dượt tuyệt vời nhất kể từ khi Harry làm thủ quân. Cả đội cực kì hài lòng khi được giải thoát khỏi McLaggen và có lại Katie trong đội hình đến nỗi tất cả đều bay rất tốt.

Ginny không có vẻ gì buồn bã về việc chia tay với Dean, trái lại, cô còn là linh hồn và sức sống của cả đội. Ginny diễn lại cảnh Ron nhoi lên hụp xuống trước khung thành một cách lo lắng, và cảnh Harry bị McLaggen lấn lướt trước khi bị đánh ngã bất tỉnh, khiến cho mọi người hết sức vui vẻ. Harry cũng tham gia cười đùa cùng mọi người và không khỏi vui mừng khi có lí do chính đáng để nhìn Ginny. Trong buổi tập luyện Harry lãnh thêm không ít chấn thương do banh Bludger vì không để tâm đi tìm trái banh Snitch.

Cuộc chiến giữa Ron và Ginny vẫn diễn ra trong tâm trí Harry. Đôi khi cậu tự nhủ Ron, sau sự cố với lavender, sẽ không mấy lưu tâm nếu Harry hẹn hò với Ginny, nhưng rồi phản ứng của Ron khi bắt gặp em gái mình và Dean hôn nhau xuất hiện trước mắt Harry, khiến cậu tin rằng chỉ cần mình nắm tay Ginny cũng đủ để Ron cho rằng đó là sự phản bội hèn hạ.

Tuy nhiên, Harry cũng không thể không trò chuyện với Ginny, cười giỡn cùng cô, cùng trở về sau giờ luyện tập; dù lương tâm khá cắn rứt nhưng Harry nhận ra mình đang tìm cách tốt nhất để đi riêng với Ginny. Giả như GS Slughorn tổ chức một bữa tiệc nhỏ như trước kia thì thật là thuận tiện, vì Ron sẽ không có mặt ở đó. Nhưng tiếc thay GS Slughorn có vẻ như đã từ bỏ chúng. Cũng có đôi lần Harry nghĩ đến chuyện nhờ Hermione giúp, nhưng nghĩ rằng mình không thể chịu đựng được ánh nhìn tự mãn của Hermione mà Harry vẫn cảm nhận được mỗi khi bị cô bắt gặp cậu đang chăm chú nhìn Ginny hoặc cuời với những trò đùa của cô ấy. Như thể mọi việc chưa đủ rắc rối, Harry còn cảm thấy lo lắng đến khó chịu rằng nếu mình không nói với Ginny sớm, sẽ có một ai đó đi trước một bước, vì cả Ron lẫn Harry đều phải công nhận rằng bản thân Ginny rất nổi tiếng trong trường.

Tóm lại, ý định dùng Felix Felicis ngày càng mạnh mẽ trong Harry, đây chính là trường hợp, mà theo như Hermion nói, Harry cần một thời điểm thích hợp. Những ngày tháng năm ấm áp nhẹ nhàng trôi qua, và Ron lúc nào cũng ở ngay cạnh bên mỗi khi Harry gặp Ginny. Harry thấy mình như đang ao ước một vận may kì diệu nào đó khiến cho Ron chợt nhận ra rằng: không có gì tuyệt vời hơn bạn thân và em gái của mình có cảm tình với nhau, đồng thời để cho hai người một chút riêng tư dù chỉ là vài giây. Dường như cả hai ước muốn đó không có cách nào thực hiện được khi trận chung kết Quidditch ngày càng đến gần, khiến cho Ron lúc nào cũng hăng hái bàn luận chiến thuật với Harry và không mấy để tâm đến bất cứ chuyện gì khác.

Ron không phải là người duy nhất lưu tâm đến chuyện này mà sự phấn khởi lan khắp cả trường vì đây là trận đấu quyết định người đoạt cúp của giải năm nay. Nếu Gryffindor thắng Ravenclaw với tỉ số cách biệt 300 điểm (một mục tiêu khá cao, và Harry cũng chưa bao giờ thấy đội mình bay tốt hơn thế này) Gryffindor sẽ đứng đầu. Dù Gryffindor có thắng nhưng dưới 300 điểm sẽ phải đứng thứ hai sau Ravenclaw. Trong trường hợp đội của Harry thua 100 điểm, Gryffindor sẽ đứng thứ 3 ,và thứ 4 nếu thua hơn 100 điểm. Harry tin chắc rằng sẽ không một ai sẽ để Harry quên được mình là người thủ quân đầu tiên trong hai thế kỉ đưa Gryffindor đến hạng bét nếu điều đó xảy ra.

Cuộc đua trong trận chiến mang tính quyết địng này có đủ các nét đặc trưng xưa nay: thành viên của hai nhà đối thủ cố gắng hăm dọa đối phương trong hành lang; những bài hát giễu cợt về mỗi thành viên trong đội được tập dượt ầm ĩ khi chúng đi ngang qua. Các cầu thủ Quidditch không đi huêng hoang khắp nơi và tận hưởng sự chú ý thì cũng chui tọt vào nhà vệ sinh để nôn mửa. Bằng cách nào đó, kết quả trận đấu đã trở nên không thể tách rời với sự thành công hay thất bại của kế hoạch về Ginny trong tâm trí Harry. Tin rằng nếu Gryffindor có thể thắng với hơn 300 điểm, khung cảnh hài lòng và một bữa tiệc náo nhiệt sau trận đấu cũng đủ để thay thế một ngụm lớn Felix Felicis.

Giữa bao nhiêu mối lo như thế, Harry vẫn không quên khát vọng tìm ra Malfoy đang âm mưu gì trong Phòng Nhu Cầu. Thường xuyên xem xét Bản Đồ Đạo Tặc và mỗi khi không tìm ra Malfoy, Harry đoán chắc rằng hắn đang dùng rất nhiều thời gian trong căn phòng đó. Mặc dù không còn hy vọng có thể đột nhập vào, Harry vẫn thử đi thử lại khi có cơ hội tiếp cận, nhưng dù Harry có sắp xếp lại hoặc thay đổi yêu cầu trong đầu mình bao nhiêu lần, cánh cửa vẫn không xuất hiện.

Vài ngày trước trận chung kết với Ravenclaw, Harry đi xuống phòng ăn một mình từ phòng họp chung, trong khi Ron vội vàng chạy tới nhà vệ sinh để ói một lần nữa, và Hermione cung hối hả đi tìm GS Vector về một lỗi mà cô cho rằng mình đã phạm phải trong bài luận Arithmancy vừa nộp. Theo thói quen, Harry đi dọc hành lang tầng thứ 7 trong khi xem xét Bản Đồ Đạo Tặc. Ban đầu Harry không thể tìm thấy tên Malfoy trên bản đồ nên cho rằng hắn ra đang ở trong Phòng Nhu Cầu. Nhưng rồi tên của Malfoy xuất hiện với một dấu chấm nhỏ trong nhà vệ sinh nam ở tầng dưới, nhưng không có cả Crabbes lẫn Goyle bên cạnh mà là con ma khóc nhè Myrtle.

Harry không ngừng nhìn chăm chăm vào hai dấu chấm đó mãi cho đến khi cậu va vào một bộ giáp. Được đánh thức khỏi cơn mơ màng bởi tiếng rơi loảng xoảng và không muốn bị bắt gặp bởi Flitch, Harry chạy vội xuống cầu thang đá, vào hành lang phía dưới. Bên ngoài nhà vệ sinh nam, Harry áp sát tai vào cánh cửa nhưng vẫn không thể nghe thấy gì. Một cách nhẹ nhàng, Harry đẩy mở cánh cửa.

Draco Malfoy đang đứng đó, quay lưng về phía cửa, hai tay giữ chặt hai bên bồn rửa mặt, cái đầu màu bạch kim đang cúi xuống.

“Đừng,” tiếng khóc của con ma khóc nhè Myrtle chợt vang lên từ một góc trong phòng thay quần áo. “Đừng… nói cho Myrtle nghe có chuyện gì… Myrtle có thể giúp cậu…”

“Không ai có thể giúp tôi cả,” Malfoy trả lời, run rẩy. “Tôi không làm được… tôi không thể… tất cả đều thất bại… nhưng nếu tôi không làm sớm… hắn nói hắn sẽ giết tôi…”

Harry nhận ra rằng, với một cú sốc khá lớn, cậu đứng chôn chân một chỗ khi trông thấy Malfoy khóc, khóc thật sự, nhưng giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhợt nhạt và rơi xuống chiếc bồn rửa mặt bám đầy bụi. Malfoy hết sụt sịt lại nghẹn ngào, và rồi rùng mình một cái, ngước lên nhìn vào chiếc gương nứt trên tường và trông thấy Harry ở phía sau đang chăm chú nhìn mình.

Malfoy quay ngược lại, rút đũa thần ra hường về Harry cũng vừa rút đũa thần của mình ra theo bản năng. Lời nguyền của Malfoy trượt qua Harry chỉ cách vài inch, đập bể chiếc đèn treo tường ngay bên cạnh. Harry né qua một bên, vung đũa thần và nghĩ đến Levicorpus, nhưng Malfoy đã ngăn được lời chú và giơ đũa thần lên cho một lời nguyền khác.

“Không! Không! Ngừng lại!” Myrtle thét lên với giọng vang dội khắp căn phòng lát đá. “Ngừng lại! Ngừng lại!”

Một tiếng va mạnh và chiếc thùng phía sau Harry nổ tung; Harry thử bùa khóa chân và gây cháy bức tường phía sau Malfoy và phá tan chiếc bình chứa phía dưới Myrtle la hét ầm ĩ; nước tràn ra khắp nơi, Harry trượt té khi Malfoy nhăn nhó hét lên “Cruci– ”

“Sectumsempra!” Ở dưới sàn, Harry vẫy đũa thần một cách hoang dại.

Máu phun ra từ mặt và ngực Malfoy như thể hắn vừa bị chém bởi một thanh gươm vô hình. Malfoy lảo đảo ngã về phía sau và gục xuống sàn sũng nước một cách nặng nề, chiếc đũa thần rơi khỏi cánh tay không còn chút sức lực.

“Không—“ Harry thốt lên.

Trơn trượt và lảo đảo, Harry đứng dậy và lao về phía Malfoy đang nằm đó với khuôn mặt đẫm máu và đôi bàn tay trắng nhợt đang cào vào bộ ngực đầy máu của mình.

“Không—tôi không—“

Harry không biết mình đang nói gì, quỳ xuống bên cạnh Malfoy đang run rẩy một cách không kiềm chế được trong vũng máu của mìn. Con ma khóc nhè Myrtle la hét inh ỏi: “Giết người! Giết người trong nhà vệ sinh. Giết người!”

Cánh cửa bật ra sau lưng Harry, cậu ngước lên đầy sợ hãi khi trông thấy Snape lao vào phòng với khuôn mặt tái mét. Đẩy vội Harry sang một bên, ông ta quỳ xuống bên Malfoy, dùng đũa thần lần theo dấu vết thương khủng khiếp Harry gây ra, lẩm bẩm một câu thần chú nghe giống như một bài hát. Dòng chảy của máu dường như chậm lại, Snape lau sạch phần còn lại từ gương mặt Malfoy và lập lại lời chú. Lúc này những vết thường dường như đang liền lại.

Harry vẫn đứng đó trong cơn sốc về việc mình đã làm, mơ hồ nhận ra rằng chính mình cũng ướt đẫm máu và nước. Con ma khóc nhè Myrtle vẫn đang thổn thức và rên rỉ trên đầu mọi người. Khi Snape hoàn tất lời chú của mình đến lần thứ ba, ông nâng nhẹ Malfoy đứng lên.

“Cậu cần đến phòng y tế ngay. Có thể sẽ để lại khá nhiều sẹo, nhưng nếu dùng cây bạch tiễn ngay lập tức có thể điều đó cũng ngăn chặn được… Đi nào…”
Ông giúp Malfoy đi ra khỏi nhà vệ sinh, và dừng ngay cửa, quay lại lạnh lùng nói với Harry, giận giữ: “Còn cậu, Potter… Đợi tôi ở đây.”

Harry không hề có ý địng phản đối, đứng dậy một cách chậm rãi, run rẩy, và nhìn xuống sàn ướt đẫm. Những vệt máu lững lờ trôi trên mặt nước như những bông hoa đỏ. Harry cũng không hề nghĩ đến việc bảo con ma khóc nhè Myrtle im lặng khi Myrtle vẫn đang tiếp tục khóc lóc và rên rỉ, rõ ràng ngày càng trở nên thích thú.

Snape quay lại sau 10 phút, bước vào nhà vệ sinh và đóng cánh cửa lại.

“Đi,” Ông bảo Myrtle, và con ma nhào xuống bồn cầu ngay lập tức để lại sự yên lặng sau lưng.

“Con không cố ý,” Harry nói ngay lập tức. Giọng cậu dội lại trong không gian lạnh lẽo và ẩm ướt. “Con đã không biết hậu quả của lời chú đó.”

Nhưng Snape phớt lờ tất cả. “Thật không may ta đã đánh giá ngươi quá thấp, Potter,” Ông nói một cách lặng lẽ, “Ai đã dạy ngươi ma thuật hắc ám đến thế? Ai đã dạy ngươi câu thần chú đó?

“Con—đọc đường ở đâu đó…”

“Ở đâu?”

“Trong – một cuốn sách thư viện,” Harry trả lời bừa. “Con không thể nhớ tên cuốn sách đó.

“Dối trá,” Snape đáp lại. Cổ họng Harry trở nên khô rát. Cậu biết biết ông ta sẽ làm gì, điều mà cậu chưa từng ngăn được.

Nhà vệ sinh như mờ đi trước mắt Harry, cậu cố gắng ngăn lại mọi suy nghĩ, nhưng dù cố gắng đến đâu, cuốn sách Độc Dược Cao Cấp của Hoàng Tử mang nửa dòng máu vẫn hiện ra trước mắt.

Và rồi Harry chăm chăm nhìn Snape lần nữa, giữa căn phòng đổ nát và ướt át. Chăm chú nhìn vào cặp mắt đen của Snape, hy vọng rằng ông ta sẽ không nhìn ra điều Harry đang sợ hãi nhưng —

“Đưa cặp ngươi đây,” Snape nhẹ nhàng ra lệnh, “và tất cả sách của ngươi. Tất cả. Mang đến đây cho ta. Ngay lập tức.”

Biết rằng không còn cách tranh cãi, Harry quay đi và lao ra khỏi nhà vệ sinh. Một khi đã ra đến hành lang, Harry chạy vội về phía tháp Gryffindor. Hầu hết tất cả mọi người đang đi ngược lại, há hốc miệng khi nhìn thấy cậu ướt sũng với máu và nước, nhưng Harry không hề trả lời bất cứ câu hỏi vang lên.
Harry hết sức sửng sốt, như thể một con vật cưng đột nhiên trở nên hoang dại, không hiểu vị hoàng tử đó nghĩ gì mà lại chép một lời nguyền như thế vào sách của mình? Và điều gì sẽ xảy ra khi Snape nhìn thấy cuốn sách? Liệu ông ta có kể cho Slughorn nghe không?—Bao tử Harry nhộn nhạo cả lên—bằng cách nào cậu đã đạt được vị trí tốt đến thế trong lớp Độc Dược cả năm nay?! Liệu ông ấy có tịch thu và tiêu hủy nó không? Cuốn sách đó đã dạy Harry biết bao điều và trở thành người hướng dẫn cũng như bạn của Harry. Cậu không thể để điều đó xảy ra… không thể…

“Cậu đã ở đâu–? Tại sao cậu ướt nhẹp –? Máu ư?” Ron đang đứng trên đầu cầu thang, nhìn Harry một cách sửng sốt.

“Mình cần sách của cậu,” Harry thở hổn hển. “Sách Độc Dược của cậu. Nhanh lên… đưa nó cho mình.”

“Nhưng còn cuốn của Hoàng tử mang—“

“Mình sẽ giải thích sau…”

Ron lấy cuốn sách Độc Dược Cao Cấp của mình ra khỏi cặp và đưa cho Harry; cậu cầm lấy và chạy lướt qua Ron ra phòng họp chung. Ở đó, Harry chụp vội cặp sách của mình, phớt lờ ánh mắt ngạc nhiêu của bao nhiêu người đã ăn tối xong, lao ra ngoài qua lỗ chân dung và chạy lên hành lang tầng 7.
Harry thắng gấp lại bên cạnh tấm thảm thêu hình chú lùn nhảy múa, nhắm mắt lại và bắt đầu bước chậm.

Mình cần một chỗ để giấu cuốn sách… Mình cần một chỗ để giấu cuốn sách…Mình cần một chỗ để giấu cuốn sách…

Harry đi qua đi lại ba lần trước bức tường dài trống không. Cuối cùng cậu cũng thấy nó khi mở mắt ra: cánh cửa dẫn đến Phòng Nhu Cầu. Harry kéo mạnh cánh cửa mở ra, lao vào trong phòng, và đóng sầm cánh cửa sau lưng.

Harry há hốc miệng kinh ngạc. Dù đang trong tình huống gấp rút, hoảng hốt, sợ hãi về điều đang chờ đợi cậu ở nhà vệ sinh, Harry không thể không hết hồn trước cái mình đang nhìn. Căn phòng cậu đang đứng lớn như một thánh đường, với những cửa sổ lớn trên cao chiếu những tia sáng xuống cái trông như một thành phố với những bức tường cao chót vót, được xây bằng những vật dụng được dấu bởi biết bao thế hệ những người sống ở Hogwarts. Ở đó có những lối đi và đường nhỏ được bao quanh bởi những cây cột nghiêng ngả gồm vật dụng vỡ, được xếp vào, có lẽ để dấu đi những bằng chứng của sử dụng sai bùa chú, hoặc được dấu bởi những gia tinh đầy tự hào của lâu đài. Hàng ngàn sách không chút nghi ngờ, hoặc bị cấm, hoặc vẽ vời, hoặc bị đánh cắp được giấu trong phòng. Còn có cả chai vỡ chứa độc dược đã bị đông cứng, nón, trang sức, áo choàng; thậm chí có cả những thứ trông như vỏ trứng rồng, những chai đóng kín chứa độc dược tỏa ánh lung linh đáng sợ, không ít, gươm rỉ, và một chiếc rìu nặng nề dính đầy máu.

Harry chạy vội vào một trong những lối đi giữa những vật dụng được giấu đó. Quẹo phải ngay chỗ một bức tranh thêu khổng lồ, chạy một đọan ngắn, và quẹo trái ngay chỗ chiếc tủ Tiêu Tan mà Montague biến mất năm ngoái, Harry cuối cùng cũng dừng lại bên cạnh một chiếc tủ ly trông như từng bị đổ acid lên bề mặt phồng rộp lên của nó. Cậu mở một trong những cánh cửa cọt kẹt của chiếc tủ: nơi đó từng là chỗ trốn cho vật gì đó trong chiếc lồng và đã chết từ lâu chỉ còn lại bộ xương khô có năm chân. Harry đút cuốn sách của Hoàng Tử mang nửa dòng máu vào phía sau chiếc lồng và đóng sầm cánh cửa. Ngập ngừng vài giây, tim Harry đập dữ dội khi cậu ngước nhìn đống lộn xộn chung quanh… Liệu cậu có thể tìm lại nơi này giữa một đống đổ nát? Harry với lấy bức tượng nửa người của một vị phù thuỷ trên một chiếc thùng gần đó và đặt nó phía trên chiếc tủ ly nơi cuốn sách được giấu, cậu đội lên bức tượng một bộ tóc giả cũ kĩ, bụi bặm, và một chiếc mũ tiara đã ố để làm cho nó dễ tìm thấy hơn. Chạy vội qua các lối cũ nhanh hết mức có thể, Harry trở lại chỗ cánh cửa, lao ra ngoài, đóng sầm cánh cửa sau lưng. Trong chớp mắt cánh cửa trở lại bức tường đá.

Harry chạy ngay về phía nhà vệ sinh, cố nhồi cuốn sánh của Ron vào cặp mình. Một phút sau, cậu đã đứng trước mặt Snape đang đưa tay ra để lấy cặp sách của Harry mà không thèm nói một lời nào. Harry đưa cho ông ta, thở hổn hển, nỗi sợ hãi như đang cháy bừng trong ngực, và chờ đợi.

Snape rút từng cuốn sách của Harry ra, kiểm tra kĩ lưỡng. Cuối cùng, ông chăm chú nhìn cuốn sách Độc Dược thật kĩ trước khi lên tiếng.

“Đây là sách Độc Dược Cao Cấp của ngươi sao, Potter?”

“Dạ phải,” Harry trả lời trong tiếng thở gấp.

“Ngươi có chắc chắn không, Potter?”

“Dạ vâng,” Harry trả lời với một chút thách thức.

“Đây là cuốn sách Độc Dược Cấp Cao ngươi mua từ Flourish và Blotts?”

“Phải.” Harry đáp kiên quyết.

“Vậy thì,” Snape hỏi, “tại sao bìa trong của cuốn sách có tên ‘Roonil Wazlib’?”

Tim Harry như ngừng đập trong giây lát. “Đó là tên gọi đùa của con.” Harry trả lời.

“Tên gọi đùa của ngươi,” Snape lập lại.

“Phải, các bạn thuờng gọi đùa con như thế,” Harry đáp.

“Ta biết thế nào là tên thường gọi,” Snape nói. Đôi mắt đen lạnh lùng của ông ta lại soi vào mắt Harry một lần nữa; cậu cố gắng không nhìn vào cặp mắt đó. Đóng chặt tâm trí ngươi lại… Đóng chặt tâm trí ngươi lại… Nhưng cậu chưa bao giờ thật sự học cách làm điều đó….

“Ngươi có biết ta đang nghĩ gì không, Potter?” Snape nói một cách lặng lẽ. “Ta nghĩ rằng ngươi là kẻ dối trá, lừa đảo và xứng đáng bị cấm túc mỗi thứ bảy cho đến khi niên học kết thúc. Ngươi nghĩ sao?”

“Con—Con không đồng ý, thưa giáo sư,” Harry trả lời, vẫn tránh không nhìn vào mắt ông ta.

“Được thôi, chúng ta sẽ xem cậu cảm thấy thế nào sau các buổi cấm túc,” Snape đáp. “Mười giờ sáng thứ bảy, Potter. Tại văn phòng của ta.”
“Nhưng thưa Giáo Sư…” Harry lên tiếng, liều ngước lên. “Quidditch… trận đấu cuối cùng của…”

“Mười giờ,” Snape nói nhỏ với một nụ cười khoe những chiếc răng vàng. “Gryffidor tội nghiệp… đứng bét năm nay, ta sợ là như thế…”

Và ông ta rời khỏi nhà vệ sinh không nói thêm một lời, để lại Harry đứng nhìn chăm chăm vào chiếc gương nứt trên tường, cảm thấy thật tồi tệ hơn những gì Ron từng trải qua trong đời, Harry tin chắc như thế.

“Mình sẽ không nói ‘Mình đã bảo mà’,” Hermione lên tiếng trong phòng họp chung một giờ sau đó.

“Thôi đi, Hermione,” Ron đáp giận dữ.

Harry đã bỏ bữa ăn tối vì không còn cảm giác muốn ăn nữa. Cậu vừa kể lại với Ron, Hermione, và Ginny những chuyện đã xảy ra, dẫu không mấy cần thiết. Tin tức đã lan ra một cách nhanh chóng: hình như con ma khóc nhè Myrtle đã nhảy lên từ bất cứ nhà vệ sinh nào để kể lại câu chuyện; Malfoy đã được Pansy Parkinson đến thăm trong phòng y tế, cô ta không tốn chút thời gian để nói xấu Harry khắp nơi, và Snape đã kể lại với tất cả các giáo viên chuyện đã xảy ra khá chính xác. Harry đã được gọi ra khỏi phòng họp chung và chịu đựng năm mươi phút căng thẳng trong văn phòng của Giáo Sư MacGonagall, người cho rằng cậu đã hết sức may mắn khi không bị đuổi học và hết sức tán thành quyết định kỷ luật của Snape dành cho Harry mỗi thứ bảy cho đến hết niên học.

“Mình đã bảo có điều gì đó không bình thường về cái tên Hoàng Tử đó,” Hermione nói, hiển nhiên không thể ngừng lại. “Và mình đã đúng, không phải sao?”

“Không, mình không nghĩ là cậu nói đúng,” Harry nói một cách cứng đầu.

Cậu đã có đủ thời gian tệ hại chưa kể sự giảng dạy của Hermione; cái nhìn của đội Quidditch khi Harry tuyên bố mình không thể chơi vào ngày thứ bảy đã là hình phạt nặng nề nhất. Harry cảm nhận được ánh nhìn của Ginny nhưng không dám nhìn vào mắt cô, sợ rằng mình sẽ nhìn thấy sự thất vọng hoặc giận dữ nơi đó. Cậu vừa thông báo Ginny sẽ chơi ở vị trí Tầm Thủ vào thứ bảy, và Dean sẽ chơi thế chỗ Ginny. Có lẽ, nếu Gryffindor thắng, Ginny và Dean sẽ làm hòa với nhau … Ý nghĩ đó xuyên qua Harry như một con dao băng…

“Harry,” Hermione lên tiếng, “Làm sao cậu vẫn có thể bám lấy cuốn sách đó khi lời chú –“

“Cầu có ngừng nhai đi nhai lại mỗi chuyện cuốn sách được không?!” Harry ngắt lời cô. “Vị Hoàng Tử chỉ có chép lại lời chú đó thôi! Đâu phải ông ta khuyên mọi người dùng nó! Chúng ta chỉ biết là có thể ông ấy chỉ lưu lại những gì được dùng chống lại ông ấy.”

“Mình không tin,” Hermione nói. “Thật ra cậu chỉ tìm cách bào chữa –“

“Mình không bào chữa việc mình đã làm!” Harry nhanh chóng đáp lại. “Mình ước là mình chưa từng làm chuyện đó, không chỉ vì mình có khoảng muời hai buổi cấm túc. Cậu biết rằng mình sẽ không dùng một lời chú như thế, dù là đối với Malfoy; nhưng cậu không thể đổ hết lỗi cho vị Hoàng Tử đó, ông ấy đã không viết ‘thử cái này, rất hay’ – ông ấy chỉ ghi chép cho bản thân, chứ không phải ai khác…”

“Có phải cậu đang nói rằng,” Hermione nói, “cậu sẽ quay trở lại –“

“Và lấy cuốn sách? Phải,” Harrt tiếp lời một cách mạnh mẽ. “Nghe này, nếu không nhờ vị Hoàng Tử đó, mình đã không đạt được Felix Felicis. Mình đã không thể cứu Ron khi cậu ấy bị đầu độc, không—“

“—đạt được danh tiếng xuất sắc về Độc Dược mà cậu không xứng đáng,” Hermion xen vào một cách khó chịu.

“Thôi đi, Hermione!” Ginny lên tiếng, và Harry hết sức kinh ngạc, biết ơn, cậu ngước lên. “Theo như tình hình lúc ấy, Malfoy đã định dùng một Lời Nguyền Không Thể Tha Thứ, chị nên mừng khi Harry có gì đó tốt trong tay để đấu lại!”

“Tất nhiên chị mừng Harry không trúng lời nguyền đó!” Hermione nói như thể bị xúc phạm. “Nhưng em không thể gọi lời nguyền Sectumsampra đó là tốt, Ginny, nhìn những gì nó gây ra cho cậu ấy! Và mình đang nghĩ là, với những gì nó gây ra cho cơ hội của đội trong trận đấu –“

“Ồ, đừng bắt đầu diễn như thể chị hiểu rõ Quidditch,” Ginny cướp lời, “chị chỉ tự làm xấu mình thôi.”

Harry và Ron sững sờ nhìn Hermione và Ginny, hai người trước nay luôn hết sức hòa thuận với nhau, bây giờ cả hai ngồi đó khoanh tay, mỗi người nhìn một hướng hết sức giận dữ. Ron nhìn Harry một cách lo lắng, rồi vồ lấy một cuốn sách bất kì và trốn sau đó. Tuy nhiên, Harry, dù biết rằng mình đáng bị như thế, lại đột nhiên thấy vui không thể tin được dẫu cho cả bọn không đứa nào nói chuyện với nhau cả buổi tối hôm đó.

Sự vô tư của Harry không kéo dài được lâu. Cậu còn phải chịu đựng sự chế nhạo của thành viên nhà Slytherin ngày hôm sau, chưa kể sự giân dữ của chính thành viên Gryffindor khi biết rằng Thủ Quân của đội tự làm mình bị cấm thi đấu trong trận cuối cùng của mùa. Sáng thứ bảy, mặc kệ mình đã nói gì với Hermione, Harry sẵn sàng đánh đổi tất cả Felix Felicis trên thế giới để được cùng với Ron và Ginny và những người khác đi xuống sân Quidditch. Cậu cảm thấy như không thể chịu đựng được khi phải quay lưng lại với dòng người đang tuôn ra ngoài không gian đầy ánh nắng, tất cả bọn họ đều đeo huy hiệu hoa hồng, nón, băng rôn bay lượn và khăn quàng, để đi xuống căn hầm tối tăm và đi cho đến khi âm thanh của đám đông dường như tắt hẳn, biết rằng mình sẽ không thể nghe dù chỉ là một từ bình luận hoặc cổ động hay la hét.

“À, Potter,” Snape nói, khi Harry gõ cửa và bước vào văn phòng quen thuộc một cách khó chịu mà Snape vẫn chưa bỏ trống dù bây giờ lớp học ở tầng trên; căn phòng vẫn mập mờ như bao giờ, và vẫn đầy những sinh vật chết nhầy nhụa lơ lửng trong những lọ độc dược xung quanh tường. Đáng ngại thay, trên chiếc bàn nơi Harry sẽ ngồi xuống có rất nhiều những chiếc hộp đầy mạng nhện; trông như đó sẽ là một công việc tẻ nhạt, khó khăn và vô ích.
“Thầy Giám Thị Filch đang tìm một ai đó để dọn dẹp những hồ sơ cũ này,” Snape nói nhẹ nhàng. “Đó là những ghi nhận về những trường hợp vi phạm luật của trường Hogwarts và hình phạt của họ. Những nơi nào mà mực đã mờ, hoặc những thẻ bị chuột cắn, ngươi sẽ chép lại tội lỗi và hình phạt, và chắc chắn chúng được xếp theo thứ tự chữ cái, và đặt trở lại hộp.”

“Vâng, thưa Giáo Sư,” Harry đáp, với tất cả sự coi thường cậu có thể dùng, vào ba chữ cuối.

“Ta nghĩ ngươi có thể bắt đầu,” Snape nói với một nụ cười hiểm độc trên môi, “từ hộp thứ một ngàn không trăm mười hai đến một ngàn không trăm năm mươi sáu. Ngươi sẽ tìm thấy một vài cái tên quen thuộc trong đó khiến cho công việc thêm thú vị. Đây rồi, xem nào…”

Ông ta rút ra một tấm thẻ từ một trong những hộp trên cùng một cách gây chú ý, và đọc: “James Potter và Sirius Black. Bị bắt gặp sử dụng bùa không hợp pháp trên Bertram Aubrey khiến cho đầu của Aubrey to gấp hai lần. Kỉ luật gấp đôi.” Snape cười nhếch mép. “Đó hẳn là một sự an ủi khi nghĩ rằng, dù họ đã khuất, những ghi chép về những thành quả tuyệt vời của họ vẫn còn…”

Harry cảm nhận được cảm giác sôi sục quen thuộc trong bụng. Nghiến chặt răng để cố không trả đũa lại, cậu ngồi xuống trước những chiếc hộp và rút một tấm thẻ về phía mình.

Như Harry đã đoán trước, đó thật sự là một công việc chán ngấy, vô ích, đôi khi bị ngắt quãng (như Snape dự định một cách rõ ràng) với những cơn nhói lên trong bụng khi Harry đọc thấy tên ba mình và người cha đỡ đầu Sirius, thường xuyên đi cùng nhau trong những trò quậy phá nhỏ nhặt, đôi khi được tham gia bởi Remus Lupin và Peter Pettigrew. Và trong khi Harry chép lại tất cả những vi phạm và hình phạt khác nhau của họ, cậu không khỏi thắc mắc chuyện gì đang diễn ra bên ngoài, nơi trận đấu vừa bắt đầu… Ginny chơi ở vị trí Tầm Thủ đối đầu với Cho…

Harry liên tục liếc nhìn chiếc đồng hồ giây khổn lồ trên tường. Dường như những chiếc kim chạy nhanh bằng một nửa những chiếc đồng hồ bình thường, có lẽ Snape đã làm phép khiến nó quay hết sức chậm chạp. Cậu không thể nào chỉ mới ở đây được nửa tiếng… một tiếng… một tiếng rưỡi…

Bao tử Harry như thót lại khi chiếc kim đồng hồ chỉ mười hai rưỡi. Snape không hề lên tiếng kể từ sau khi giao công việc cho Harry cuối cùng cũng nhìn lên đồng hồ lúc một giờ mười.

“Ta nghĩ thế là đủ,” ông ta nói một cách lạnh lùng. “ Đánh dấu nơi đã ngươi đã làm tới. Tiếp tục vào lúc mười giờ thứ bảy tuần sau.”

“Vâng, thưa Giáo Sư.”

Harry nhét một tấm thẻ đã được gấp đại vào trong hộp và vội vàng ra khỏi cửa trước khi Snape đổi ý, chạy nhanh về phía những bậc thang đá, căng tai ra hy vọng nghe thấy bất cứ âm thanh gì từ sân Quidditch, nhưng mọi thứ đều im lặng… Vậy thì trận đấu đã kết thúc…

Do dự trong đại sảnh đông đúc, sau đó Harry chạy nhanh lên cầu thang cẩm thạch; dủ Gryffindor có thắng hay thua, cả đội cũng sẽ ăn mừng hoặc chia buồn trong phòng họp chung.

“Quid agis?” cậu nói một cách ngập ngừng với bà Béo, thắc mắc điều gì đang diễn ra bên trong.

“Cậu sẽ thấy,” bà Béo trả lời không để lộ chút biểu cảm.

Và bà né qua một bên.

Tiếng la hét của tiệc ăn mừng vang ra t