Login Logout Admin Register

Harry Potter 6 in Vietnamese (Part 9)

Part: 1 - 2 - 3 - 4 - 5 - 6 - 7 - 8 - 9 -10

Chương 25:
The Seer Overhead
Lời Tiên Tri Bị Nghe Lén

Việc Harry đi chõi với Ginny Weasley có vẻ rất được mọi người quan tâm , nhất là đám con gái ,Dù sao, những tuần vừa qua Harry cũng thấy vui khi nói về chuyện này. Sau cùng, có 1 sự thú vị làm Harry vui hõn mà nó vẫn còn nhớ hoài bởi vì nó bị cuốn hút vào tình hình khủng khiếp của phép thuật hắc ám .

“Anh biết là bây giờ người ta bàn tán gì về anh không ?” Ginny nói khi đang ngồi trên sàn nhà, trong phòng sinh hoat chung và đọc tờ Nhật báo Tiên tri. Ba dementor công kích trong một tuần, và tất cả những gì Rolmida Vane làm là hỏi em xem có thật là anh có xăm một con hà mã trên ngực hay không?

Cả Ron và Hermione cùng cười rống lên nhưng Harry phớt lờ họ .

“Rồi em nói gì với nó?”

“Em nói với nó đó là con ong rừng Hungary”, Ginny nói, vừa lật sang trang khác một cách lười nhác. “hơn cả bậc trượng phu”

“Cám õn”,Harry nhe răng cười. “Còn Ron?”

“Một người lùn , nhưng mà em chưa nói là xăm ở đâu ”

Ron quắc mắt khi Hermione bò lăn ra cười .

“Coi chừng đó”,Ron chỉ tay vào Harry và Ginny “Chỉ vì tui cho phép không có nghĩa là tui không thể rút lại lời hứa .”

“Cho phép”,Ginny chế giễu.”Anh cho phép em làm gì từ khi nào ?Dù sao , chính anh cũng đã nói anh thích anh Harry hõn là anh Micheal hay anh Dean mà”

“Đúng vậy , tao có nói “,Ron miễn cưỡng” miễn là hai đứa đừng có ôm hôn nhau trước mặt mọi người như vậy.”

“Anh thật là một kẻ đạo đức giả ! Còn anh và Lavender thì sao . hai người cứ quấn lấy nhau nhý một cặp giun ở mọi nơi.”Ginny vặn lại.

Nhýng sự chịu đựng của Ron không nên bị thử thách nhiều khi bọn họ….., mặc dù thời gian Harry và Ginny bên nhau ngay càng it hõn. Kì thi Pháp sý thường đẳng của Ginny đang tới gần nên nó buộc phải ôn tập thêm vào ban đêm .Vào một buổi tối , Ginny thi đã đến thư viện , còn Harry thì đang ngồi trong phòng sinh hoạt chung , bên cạnh cửa sổ, nó vờ như đang hoàn thành bai tập môn thảo dýợc học nhýng mà kì thực là nó đang hồi tưởng lại khoảng thời gian thật vui ở ngoài bờ hồ, bên cạnh Ginny giờ ăn trưa .Bỗng Hermione từ đâu xen vào ngồi giữa nó và Ron với khuôn mặt không mấy dễ chịu lắm.

“Mình muốn nói chuyện với bồ , Harry”

“Chuyện gì ?” harry hỏi một cách nghi ngờ . Chỉ vừa mới hôm qua thôi , Hermione đã nạt thẳng vào mặt nó vì chuyện nó làm cho Ginny xao lãng tâm trí khi ngày thi đang tới gần .

“Cái gọi là Hoàng tử lai.”

“Ồ ,đừng “harry rên rỉ “Làm ơn dẹp nó qua một bên đi”

Nó còn không dám trở lại căn phòng Cần Thiết đó để lấy lại cuốn sách ,những hành vi của nó ở trong lớp độc dýợc cung đủ làm nó đau khổ lắm rồi ( mặc dù Slughorn ,người mà tán thành Ginny đã đùa cợt cho là Harry bị tương tư). Nhưng mà nó chắc là thầy Snape vẫn chưa từ bỏ hy vọng được chạm tay đến quyển sách và nó phải để quyển sách lai ở đó trong khi thầy Snape còn đang đề phòng nó.

“Mình không dẹp” Hermione kiên quyết “..cho tới khi bồ nghe mình nói . Giờ mình đang cố gắng tìm một chút manh mối về kẻ mà có hứng thú với việc tạo ra phép thuật hắc ám . ”

“Ngýời đó không thích nó.”

“Ngýời đó , người đó là ai?”

“Ta nên kết thúc chuyện này đi ” Harry gắt. “Prince, Hermione, Prince”

“Đúng rồi “Hermione nói, hai má hõi đỏ trong khi lôi từ trong cặp ra một miếng báo cũ và ném phịch xuống bàn, trước mặt Harry. “Nhìn nè, nhìn bức hình này đi”

Harry cầm miếng báo lên , nhìn chằm chằm vao bức hình đã bị ố, Ron cũng cúi xuống để xem. Trong hình là một đứa con gái khoảng mười lăm tuổi .Cô ta không đẹp lắm, trông có vẻ khó chịu và rầu rĩ với cặp chân mày đậm và dài, khuôn mặt xanh xao. Bên dưới tấm ảnh là dòng ghi chú: Eileen Prince, đội trưởng đội Gobstoned, trường Hogwarts.

“Thật là ” Harry nói, mắt nhìn chăm chú vào bài báo viết về tấm ảnh. Đó là một câu chuyện ngu ngốc về cuộc thi Cúp liên trường.

“Tên cô gái là Eileen Prince. Prince, hiểu hông Harry ”

Họ nhìn nhau và rồi Harry nhận ra điều Hermione vừa nói. Nó bật cười.

“Không phải ”

“Chuyện gì ?”

“Bồ nghĩ cô ta là Half-blood..? Ồ thôi nào ”

“Tại sao lại không ? Harry, không có hoàng tử thật sự nào trong thế giới pháp thuật cả! Đó có thể là mật danh, một danh xưng tự nào đó mà người ta tự đặt ,hoặc có thể là tên thông thường của họ , đúng không ? Ồ , nghe này ! Nếu như thế thì cha của cô ta là một pháp sư mang họ Prince, còn mẹ của cô ta là dân Muggle nên cô ta là “Prince - máu - lai”

“woa , thật là tài tình , Hermione à …”

” Có thể cô ta tự hào vì là một Prince - máu - lai ”

“Nghe này Hermione , mình có thể nói đó không phải là một cô gái, và mình chỉ có thể nói vậy thôi”.

“Sự thật là bạn không nghĩ con gái có thể có đủ tài giỏi như vậy!” Hermione giận dữ.

“Vậy miình chõi với bạn như thế nào trong suốt năm năm qua mà bạn cho rằng mình nghĩ con gái không thể tài giỏi.” Harry chua chát ” Đó chỉ là cách ngýời ta viết thôi. Mình chỉ biết Prince là một gã. Cô gái này không mắc mớ gì phải làm những chuyện đó. Dù sao, bồ lấy cái này ở đâu vậy ?”

“Thý viện” Hermione trả lời” Ở đó có cả một bộ sưu tập về những nhà tiên tri cổ xưa. À, mình định tìm thêm một chút thông tin về Eileen nếu có thể. ”

“Tự bạn đi mà làm” Harry cáu kỉnh.

“Cũng được” Hermione nói “Và nõi đầu tiên tôi kiếm” Cố chọc tức Harry khi đi về phía bức chân dung “là thành tích giải thưởng của môn độc dược.”

Harry quắc mắt nhìn Hermione một cái rồi tiếp tục thả hồn vào bầu trời đem ngoài kia.

“Cô ta không bao giờ cho là bồ có thể tốt hõn cô ta ở môn độc dýợc.” Ron nói, rồi trở lại bài copy môn Một ngàn loại nấm và thảo dược thần diệu của nó.

“Bồ không muốn tui nổi giận chứ, tui sẽ lấy lại quyển tập đó.”

“Dĩ nhiên là không rồi “Ron nói một cách mạnh mẽ.” Prince là một thiên tài. Dù sao…nếu không có đũa phép….” Ron đưa ngón tay cắt ngang qua cổ một cách có ý nghĩa.” Mình không muốn bàn cãi về chuyện này. Ý mình là phép thuật bạn sử dụng cho Molfoy thì thật là tuyệt.”

“Mình cũng vậy” Harry nhanh nhảu.

“Nhưng mà nó cũng được chữa khỏi đúng không? ”

“đúng thế” Harry nói “hoàn toàn đúng, mặc dù trong lòng nó cũng thấy khó chịu trong suốt thời gian đó. Cũng nhờ thầy Snape….”

“Mà bồ vẫn còn bị cấm túc ở chỗ thầy Snape hả ?” ron tiếp tục

“Còn, hết thứ bảy này đến thứ bảy khác” Harry thở dài. “Ông ta còn nói nếu mình không làm xong việc ổng giao trong năm nay thì năm sau sẽ tiếp tục.”

Nó thấy thật sự rất chán việc bị cấm túc bởi vì việc đó đã ngốn gần hết khoảng thời gian bên cạnh Ginny của nó. Quả thực, gần đây nó luôn tự hỏi xem thầy Snape có biết việc này hay không vì càng ngày thầy Snape càng giữ nó lại lâu hơn.

Bỗng sự xuất hiện của Jimmy Peakes lôi nó ra khỏi những suy nghĩ chua chat kia. Jimmy đưa cho nó cuộn giấy da.

“Cám õn Jimmy,… A, thầy Dumbledore!” Harry phấn khởi mở cuộn giấy và chăm chú đọc. “Thâỳ muốn mình tới gặp thầy gấp.”

Bọn harry cùng nhìn nhau.

“Ồ” Ron khẽ kêu “Bồ đã đoán sai … Thầy đã không biết …?”

“Tốt hõn là mình nên mau tới đó” Harry nói rồi nhảy vội ra ngoài.

Nó vội ra khỏi phòng sinh hoạt , đi dọc hành lang tầng bảy với tốc độ nhanh nhất. Trên hành lang không có ai ngoại trừ con yêu Peeves nhào qua nhào lại, chọi phấn vào ngýời Harry như nó vẫn thơờng làm rồi cơời tinh ranh. Rồi con Peeves biến mất, hành lang trở nên im ắng; còn mọi ngơời thì đã trở về phòng sinh hoạt của mình 15 phút trơớc giờ giới nghiêm.

Bỗng Harry nghe tiếng la cùng với tiếng đổ vỡ. Nó dừng lại và lắng nghe.

“Sao-mày-dám-aaaaaaa!”

Âm thanh phát ra từ một hành lang gần đó. Harry chạy nhanh cề phía đó, sẵn sang đũa phép trong tay, đến góc hành lang, nó thấy giáo sư Trelawney nằm sóng soài trên sàn, trên đầu quấn cái khăn choàng ,còn bên cạnh là những cái chai rượu, có một cái bị bể.

“Giáo sư ”

Harry vội chạy tới giúp giáo sý Trelawney đứng dậy. Mấy cái dây chuỗi hạt của cô bị výớng vào cặp kính. Cô ấy nấc to, vỗ nhẹ vào đầu, đẩy tay Harry ra.

“Có chuyện gì vậy, thưa cô ”

“Hình như con hỏi nhiều quá” Cô nói bằng giọng the thé “Cô đang đi tản bộ, vừa suy ngẫm về những điềm gỡ hắc ám vừa thoáng qua trong đầu..”

Nhưng harry không để ý lắm tới chuyện đó. Nó đang chú ý nõi nó đang đứng: ở bên trái là tấm thảm thêu hình những chú lùn đang nhảy múa, ở bên phải là dãy tường đá dày nhý che đậy cái gì đó.

“Thưa giáo sư, có phải cô đang cố vào căn phòng Cần Thiết phải không ạ?”

“….điềm cô được báo - Cái gì ?” Cô dò xét.

“Phòng Cần Thiết “Harry lặp lại. “Có phải cô đang cố đi vào đó phải không?”

“Cô - à - cô không biết là hoc sinh cũng được phép biết về nó”

“Không có gì là họ không biết cả” Harry nói. “Nhưng mà có chuyện gì vậy? Cô thét lên …Nghe như là cô bị tấn công …”

“Cô-ừm-” Giáo sý tralawnwy nói, quấn lại cái khăn và nhìn Harry với đôi mắt mở to. “Cô muốn-àh-cất an toàn -ừm-một vài vât dụng cá nhân trong phòng ..” và cô lẩm bẩm chuyện gì đó nghe đại loại nhý “lời buộc tội bẩn thỉu”.

“Được” hary nói , nhìn chằm chằm vào những cái chai dưới sàn “Nhưng mà cô không vào giấu chúng được?”

Harry thấy rất lạ. Lúc trước căn phòng đã hiện ra khi nó muốn giấu quyển sách Hoàng tử lai.

“Ồ, không, cô đã vào đó rồi ” Cô Trelawney nói, mắt nhìn trừng trừng vào bức tường. “Nhưng mà đã có ai vào trước rồi.”

“Ai” Harry gặng hỏi. “Ai ở trong đó?”

“Cô không biết” Cô Tralawney nói, hõi sửng sốt với giọng điệu nài nỉ của Harry .”Cô đi vào phòng thì nghe một giọng nói, cái giọng mà cô chýa từng nghe trước đây, trong những năm cô ẩn náu, sử dụng căn phòng này.”

“Một giọng nói? Nó nói gì?”

“Cô không biết nó nói gì, hình như nó reo mừng. ”

“Reo mừng?”

“Một cách vui sướng” Cô khẽ gật đầu.

Harry nhìn cô.

” Đó là giọng nam hay nữ?”

“Cô đoán là giọng nam” cô đáp.

“Và nó nghe có vẻ vui mừng?”

“Đúng, rất vui” cô quả quyết.

“Nhý thể là nó đang ăn mừng cái gì?”

“Chắc chắn như thế”.

“Và sau đó -”

“Kế đó cô hỏi’ Ai đó?’”

“Cô không thể tìm ra kẻ đó là ai trước khi lên tiếng sao?” Harry hỏi, hõi nản chí.

“Con mắt tâm linh” Cô nói với vẻ nghiêm trọng ,nắn lại cái khăn choàng đầu và những sợi chuỗi.” được chọn để lắng nghe tiếng nói trần tục”

“Vậy à” Harry vội nói; nó đã từng nghe nhiều về Con mắt tâm linh của cô Trelawney trýớc đây.” Và giọng nói cho biết ai ở đó”.

“Không” Cô nói “Mọi thứ tối đen như mực và tiếp sau đó là cô bị ném mạnh ra khỏi phòng!”

“Và cô không biết gì nữa?” Harry nói .

“Không , cô không biết, như cô đã nói , cú ném-” Cô ngừng nói và nhìn Harry một cách nghi ngờ .

“Con nghĩ là cô nên nói cho thầy Dumbledore biết.” Harry nói “Thầy nên được biết về việc ăn mừng của Malfoy - ý con là về kẻ đã ném cô”

Hõi bất ngờ, cô Trelawney sững lại vì đề nghị này, có vẻ khó chịu.

“Thầy hiệu trưởng đã nói là ông sẽ ít gặp tôi hõn” Cô lạnh lùng . “Ta không muốn nói chuyện với ngýời mà không hiểu giá trị những lời ta tiên tri. Nếu cụ Dumbledore muốn phớt lờ lời cảnh báo của những lá bài về -”

Bỗng nhiên cánh tay xưõng xẩu của cô xiết chặt cổ tay Harry.

“Lần nào cũng vậy, bất kể ta chỉ ra cho họ thấy -”

Đột ngiên, cô Trelawney rút từ cái khăn choàng đầu của mình một lá bài.

” - toà tháp bị sét đánh” Cô ta thì thầm “Tai ưõng. Thảm hoạ. Đang tới rất gần … ”

“Đúng rồi” Harry lặp lại “À, con vẫn nghĩ là cô nên nói cho thầy Dumbledore biết về giọng nó ,những thứ đã xảy ra trong bóng tối, và việc cô bị ném ra khỏi phòng …”

“Con nghĩ vậy sao?” Giáo sý Trelawney hõi lưỡng lự một chốc, nhưng có thể nói là ý tưởng kể lại cho thầy Dumbledore nghe là hơi phiêu lưu.

“Bây giờ con phải đến gặp thầy” Harry “Con có hẹn với thầy. Ta có thể đi cùng nhau”.

” À, nếu vậy cũng được” Giáo sư mỉm cười. Cô cuối xuống, nhặt những cái chai rượu lên và ném chúng một cách thô bạo vào cái bình to màu sọc trắng xanh ở hốc tường gần đó.

“Cô đã bỏ rõi con trong lớp” Cô xúc động trong khi họ cùng lên đường. “Con có thể không là nhà tiên tri giỏi… nhưng mà con là một Object tuyệt vời…”

Harry không đáp; nó miễn cưỡng trở thành một Object của lời tiên tri về nhửng số phận bất hạnh của cô Trelawney.

“Cô e là” Cô tiếp tục “con ngựa con, à không, một con nhân mã - không biết về về bói bài. Cô đã hỏi hắn ta có biết về nó, cô có cảm nhận về tai ương sắp tới không rõ ràng ? Nhưng mà có vẻ hắn thấy cô thật khôi hài. Đúng, thật khôi hài !”

Giọng của cô hõi kích động, và Harry nghe thấy một luồng hơi mạnh từ chai mặc dù nó đã bị vứt lại đằng sau.

“Có lẽ con nhân mã đó nghe ngýời ta nói rằng cô được thừa kế món quà từ người bà vĩ-vĩ-đại của cô. Những cái tin đồn thường được những người ghen tỵ bàn tán trong nhiều năm. Con biết cô nói tới ai chứ, Harry? Thầy Dumbledore đã để cô dạy ở ngôi trường tuyệt vời này, đặt rất nhiều niềm tin vào cô trong suốt những năm qua, có phải là cô chưa chứng tỏ cho thầy thấy được điều đó?”

Harry lầm bầm điều gì đó không rõ.

“Cô vẫn còn nhớ rất rõ lần đầu thầy Dumbledore phỏng vấn cô. “Cô Trelawney tiếp tục bằng giọng khàn khàn. “Thầy thật sự là rất ấn tượng, đúng, rất ấn tượng.. .Cô đang ngồi trong quán Đầu Heo, một cách ngẫu nhiên- những con rệp, cưng à- nhưng mà lương thấp. Thầy Dumbledore đã lịch sự gọi tôi vào phòng. Thầy ấy đã hỏi cô… Cô phải thú nhận là, ngay lần đầu tiên, cô nghĩ thầy không có lợi cho bói toán… và người cô bắt đầu cảm thấy hơi lạ, hôm đó cô không ăn gì nhiều… nhưng sau đó…” và bây giờ Harry đang hết sức chú ý vào lần đầu tiên, vì nó biết những chuyện đã diễn ra vào lúc đó: cô Trelawney đã tiên tri về điều mà làm thay đổi cả cuộc đời nó, về Voldemort.

“… nhưng sau đó bọn cô bị chen ngang một cách thô lỗ bởi thầy Severus Snape!”

“Sao?”

“Đúng, có gì đó ngoài cửa và nó bật mở, tên pha rượu bất lịch sự đứng cùng với Snape, nói rằng họ nhầm phòng. Dù vậy, cô e là hắn đang nghe lén cuộc phỏng vấn giữa cô và thầy Dumbledore, con biết đấy, vào thời điểm đó chính lão cũng đang kiếm việc làm, và không nghi ngờ gì là sẽ kiếm được một việc ! À , sau đó, con biết đấy, dường như thầy Dumbledore dường như sẵn sàng cho cô một công việc , còn cô thì không thể không nghĩ, Harry, đó là vì thầy ấy đánh giá cao sự khác nhau hoàn toàn giữa thái độ khiêm tốn và tài năng thật sự của cô so với kẻ lanh chanh, háo thắng, kẻ đang nghe lén ngoài kia - Harry - cưng õi ?”

Nhìn qua, cô Trelawney nhận ra Harry không còn đứng cạnh mình nữ ; nó đã đứng lại, cách cô khoảng mười bước chân.

“Harry” cô ngập ngừng kêu.

Hình như khuôn mặt nó trắng bệch, làm cho côTrelawney hõi khiếp đảm và lo sợ. Harry đang đứng bất động như bị một cú sốc nào đó giáng xuống, liên tiếp, xoá sạch mọi thứ ngoại trừ những thứ mà nó không muốn nhớ…

Chính là thầy Snape, kẻ đã nghe lén được lời tiên tri. Chính hắn đã mang lời tiên tri về cho Voldemort. Snape cùng với Peter Pettigrew đã giúp Voldermort lùng kiếm Lily và Jame và đứa con trai của họ…

Mọi thứ khác đều trở nên vô nghĩa đối với Harry vào lúc này.

“Harry” Cô Trelawney lặp lại . “Cô nghĩ là chúng ta phải đi tới gặp thầy hiệu trưởng chứ?”

“Cô ở lại đây” Harry nói qua đôi môi đã tê cứng.

“Nhưng mà, cưng õi … cô phải kể cho thầy chuyện cô bị tấn công như thế nào ở phòng - ”

“Cô ở lại đây” Harry lặp lại đầy giận dữ.

Cô Trelawney thấy hõi hoảng khi Harry chạy ngang qua cô , vòng qua góc hành lang để tới phòng thầy Dumbledore, nõi được một tượng đầu thú canh giữ. Harry hét mật khẩu vào tượng đầu thú, rồi chạy lên cầu thang xoắn ốc đang chuyển động, nó phóng lần ba bậc. Tới nõi, nó không gõ mà dộng mạnh vào cánh cửa, rồi nhảy bổ vào phòng trước khi giọng nói điềm đạm “Mời vào” vang lên .

Con Fawles nhìn quanh, đôi mắt đen sáng của nó lấp lánh, ánh vàng, phản xạ với ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ. Thầy Dumbledore đang đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài sân, trên tay đang cầm chiếc áo choàng dài.

“À Harry, thầy có hứa là cho con đi cùng.”

Trong một thoáng, Harry không hiểu thầy đang nói gì. Cuộc nói chuyện với cô Trelawney ban nãy đã làm rối tung mọi thứ trong đầu nó và não của nó có vẻ như đang hoạt động một cách chậm chạp.

“Đi… với thầy…?”

“Chỉ khi nào con muốn, dĩ nhiên”

“Nếu con …”

Chợt Harry nhớ ra lý do nó hăm hở chạy tới đây lúc đầu.

“Thầy tìm ra rồi hả? Có phải thầy đã tìm ra Horcux?”

“Thầy cho là như vậy. ”

Sự oán giận và giận dữ đã gây ra một cú sốc cho Harry, nó bị kích động mạnh: trong một chốc, nó không nói nên lời.

“Con sợ cũng là lẽ đương nhiên thôi ” thầy nói.

“Con không sợ!” ngay lập tức Harry nói, nhýng điều đó hoàn toàn đúng; sợ là cảm giác duy nhất nó cảm nhận được vào lúc này. “Horcux gì? Ở đâu?”

“Thầy không chắc - dù thế, thầy nghĩ ta có thể loại trừ mấy con rắn - nhưng thầy tin là nó trốn trong một cái hang trên một bờ biển cách đây nhiều dặm, cái hang thầy đã tìm kiếm trong một thời gian dài: trong đó Tom Riddle đã hăm doạ hai đứa trẻ cùng chung trại mồ côi với hắn trong chuyến đi hàng năm; con nhớ không?”

“Nhớ ạ” Harry đáp. “Nó đươc bảo vệ như thế nào ạ?”

“Thầy không biết; thầy ngờ là có gì đó mờ ám” thầy ngập ngừng, rồi nói “Harry, thầy hứa với con là con có thể đi cùng thầy, và thầy giữ lời hứa đó, nhưng thầy thật sai lầm khi không báo cho con biết là chuyện này sẽ cực kì nguy hiểm. ”

“Con sẽ đi” Harry nói, dù trước đó thầy Dumbledore vừa cảnh báo nó. Sục sôi lòng thù hận thầy Snape, sự thèm muốn làm một điều gì đó thật mạo mạo hiểm và liều lĩnh của nó đã tăng gấp mười lần. Có vẻ như điều này đã thể hiện trên mặt Harry, vì thầy Dumbledore rời bên cửa sổ, đến gần Harry và nhìn nó một cách gần gũi hõn, nhiều nếp nhăn xuất hiện giữa cặp lông mày bạc của thầy.

“Con có chuyện gì à?”

” Dạ, không có gì ” Harry nói dối.

“Cái gì làm con lo lắng vậy?”

“Con không lo lắng.”

“Harry, con không bao giờ là một Occlumens tốt - ”

Lời nói như tia lửa làm bùng trở lại cơn thịnh nộ của Harry.

“Snape !” Nó la to, con Fawkes khẽ kêu lên sau lưng họ.” Mọi việc là do Snape! hắn đã nói cho Voldemort về lời tiên tri. Chính hắn. Hắn đã nghe lén bên ngoài, cô Trelawney đã nói thế.”

Sắc mặt thầy Dumbledore vẫn không có biểu hiện gì khác, nhưng Harry cho là mặt thầy đã biến sắc dýới ánh đỏ của mặt trời chiếu vào. Trong một lúc, thầy không nói g .

“Con nghe chuyện đó khi nào?, cuối cùng thầy nói.

“Vừa ban nãy!” Harry nói, cố nhịn để không phải hét lên .Bỗng nhiên sau đó, nó không còn làm chủ bản thân được nữa.

“VÀ THẦY ĐÃ ĐỂ CHO HẮN DẠY Ở ĐÂY VÀ HẮN ĐÃ KÊU VOLDEMORT TÌM KIẾM CHA MẸ CON!”

Thở hổn hển như vừa mới đánh nhau, Harry ngoảnh mặt không nhìn thầy, người vẫn không thèm có một chút gì thay đổi, và vẫn đi đi lại lại trong phòng, xoa mấy khớp ngón tay vào nhau. Harry muốn nổi xung lên và lao vào thầy, mà nó cũng muốn đi với thầy để tiêu diệt Horcux; nó muốn nói với thầy rằng: thầy là một ông già ngu ngốc vì đã tin lão Snape, nhưng nó sợ thầy sẽ không dẫn nó theo nếu thầy không kiểm soát được cõn giận của mình…

“Harry” thầy khẽ nói “Làm õn nghe thầy nói”

Việc ngăn không cho thầy đi tới đi lui cũng khó như chuyện nó phải tự kiềm chế để không hét toáng lên. Nó ngừng suy nghĩ, mím môi, nhìn vào khuôn mặt nhăn nheo của thầy.

“Giáo sư Snape đã làm một việc - ”

“Đừng có nói với con đó chỉ là một lỗi lầm, thưa thầy, ông ta đã nghe lén ngoài cửa!”

“Đừng có ngắt lời thầy.” Thầy Dumbledore đợi Harry gật đầu một cách cộc lốc rồi mới tiếp “Giáo sý Snape đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Thầy ấy vẫn còn là tay sai của Voldemort vào cái đêm thầy ấy nghe lén được một nửa đầu lời tiên tri của giáo sý Trelawney. Lẽ đương nhiên là thầy ấy phải báo ngay cho chủ chuyện đó vì nó có ảnh hưởng sâu sắc tới chủ của thầy ấy. Nhýng thầy ấy đã không biết - thầy không thể nào biết được - đứa bé mà Voldemort săn được trước đó, tức là cha mẹ của nó đã bị giết trong cuộc tàn sát của Voldemort là những người mà thầy ấy biết rất rõ, đó chính là cha mẹ của thầy ấy - ”

Harry không la hét nữa mà thay vào đó là một nụ cười rầu rĩ.

“Hắn ghét ba con giống như ghét chú Sirius vậy! Thầy có để ý thấy không, thưa giáo sư, hắn ghét cho tới chết “.

“Con không thể hình dung được là thầy ấy đã cảm thấy hối hận như thế nào đâu khi thầy ấy thấy cái cách mà Voldemort thực hiện lời tiên tri. Harry à, thầy tin đó là điều hối tiếc lớn nhất trong cuộc đời thầy ấy và đó là lý do thầy đó quay trở lại.”

“Nhhwng hắn là một Occlumens tốt phải không, thưa thầy?” Harry nói, giọng nó run run, cố gắng giữ cho mình được bình tĩnh. ” Và Voldemort không thuyết phục được thầy Snape đứng về phe hắn ? thưa thầy … làm sao con có thể tin chắc là thầy Snape đã đứng về phía chúng ta?”

Thầy Dumbledore không nói gì, thầy trông có vẻ như đang quyết định điều gì đó. Cuối cùng thầy nói: “Thầy chắc chắn. Thầy tin giáo sư Severus Snape.”

Harry hít sâu, cố giữ ý kiến của riêng mình .

“À, con thì không ” Harry nói to đến mức có thể “Hiện giờ Snape đang có chuyện gì đó mờ ám với Malfoy, ngay dýới mũi của thầy, mà thầy vẫn - ”

“Ta đã nói về điều này rồi, Harry” thầy nói, bây giờ giọng thầy nghe có vẻ hõi lạnh lùng. “Thầy đã nói cho con biết quan điểm của thầy.”

“Thầy sẽ rời trường tối nay và con cá là thầy sẽ không biết được Snape và Malfoy có lẽ đã quyết định - ”

“làm gì?” thầy nhướn mày. “Con đoán họ đang làm gì?”

“Con… họ đang quyết định gì đó” Harry nói, hai tay nó xoa vào nhau. “Giáo sư Trelawney vào phòng cần thiết, cô ấy muốn giấu mấy chai rượu, và cô ấy nghe tiếng Malfoy reo mừng, nó đang cố làm gì đó rất nguy hiểm. Và nếu thầy vẫn có ý định ra khỏi trường mà không có - ”

“Đủ rồi” thầy Dumbledore nói. Thầy nói thật bình tĩnh, Harry ngưng bặt. Nó biết nó đã đi quá giới hạn. “Con có thấy là thầy vắng mặt mà không đặt sự bảo hộ ở trường lần nào trong năm học này chưa? Tối nay, khi thầy đi khỏi, sẽ có thêm những sự bảo hộ khác thay thế. Làm õn đừng có nghĩ là thầy không quan tâm một cách nghiêm túc tới sự an toàn của học trò thầy , Harry à ”

“Con không phải.” Harry lí nhí, có một chút bối rối, nhưng thầy Dumbledore không để ý.

“Thầy không muốn bàn thêm gì về vấn đề này nữa”

Nó toan cãi nhýng kìm lại, sợ rằng nó sẽ lại quá đà mà làm hỏng cơ hội được đi cùng thầy, nhưng thầ tiếp tục, “Con có muốn đi với thầy tối nay không ?”

“Có ạ” Harry nói ngay lập tức.

“Tốt thôi, mà nghe này”.

Thầy đứng thẳng người dậy.

“Thầy sẽ dẫn con đi với điều kiện: con phải tuân theo mọi yêu cầu thầy đưa ra sau đây, không được hỏi gì cả”

“Vâng ạ”

“Chắc là con hiểu chứ, Harry. Ý thầy là con phải làm theo cả những mệnh lệnh như ‘ chạy’, ‘trốn’ , ‘lùi lại’ , con hiểu không ”

“Con - vâng, được ạ.”

“Nếu thầy bảo con nấp, con sẽ làm thế chứ?”

“Vâng ạ”.

“Nếu thầy bảo con trốn, con sẽ vâng lời?”

“Vâng ạ “.

“Nếu thầy bảo con bỏ mặc thầy đi và hãy tự cứu mình, con sẽ làm như thầy nói chứ?”

“Con –”

“Harry?”

Hai thầy trò nhìn nhau.

“Vâng, thưa thầy.”

“Rất tốt. Giờ thầy muốn con về lấy áo tàng hình và gặp lại thầy ở đại sảnh trong năm phút nữa.”

Thầy quay trở lại, bên cửa sổ. Mặt trời bây giờ đang chiếu những tia sáng màu hồng ngọc ở cuối chân trời. Harry đi nhanh ra khỏi phòng, xuống cầu thang xoắn ốc. Lòng nó bỗng có gì đó rất khó tả. Nó biết nó đang làm gì.

Ron và Hermione đang ngồi trong phòng sinh hoạt chung lúc nó trở về. ” Thầy Dumbledore nói gì vậy?” Hermione hỏi ngay.”Harry, bồ ổn chứ?” Nó nóng lòng.

“Mình ổn” Harry đáp ngắn gọn, đi nhanh qua bọn bạn .Nó phóng nhanh lên cầu thang, vào phòng ngủ nam sinh , mở tung cái rương của nó, lôi ra tấm bản đồ đạo tặc và cặp vớ len. Sau đó, nó trở lại phòng sinh hoạt chung, dừng lại ở chỗ Ron và Hermione ngồi, đang nhìn nó với ánh mắt kinh ngạc.

“Mình không có nhiều thời gian.” Harry hổn hển. “Thầy Dumbledore kêu mình lấy áo tàng hình, nghe này …”

Nó nói nhanh về nõi nó sắp tới và lí do. Nó không thể ngừng mặc cho Hermione há hốc miêng vì sợ hay những câu hỏi thiếu suy nghĩ của Ron. Sau này bọn nó có thể bàn chi tiết hõn.

“… vì thế hai bồ hiểu ý mình chứ?” Harry nói nhanh. “Thầy Dumbledore sẽ không có ở đây đêm nay, vì vậy Malfoy sẽ dễ dàng thực hiện ý đồ của nó. Không, nghe mình nè!” Nó xuưt một cách giận dữ khi cả Hermione và Ron có ý muốn cắt ngang. “Mình biết Malfoy tổ chức cái gì trong phòng Cần thiết. Đây - ” Nó đẩy tấm bản đồ đạo tặc vào tay Hermione.” Mấy bồ phải canh chừng thằng đó lẫn lão Snape. Thầy Dumbledore nói thầy ấy sẽ tăng cường bảo vệ ở trường, nhưng nếu lão Snape có tham gia, lão sẽ biết thầy Dumbledore đặt bẫy gì và cách vô hiệu hoá chúng - nhưng mà lão không biết mấy bồ canh phòng lão, đúng không?”

“Harry” Hermione bắt đầu , đôi mắt mở to vì sợ.

“Mình không có thì giờ để tranh cãi ” Harry sẳng giọng. “Giữ lấy cái này”- Nó giúi vào tay Ron đôi vớ.

“Cám ơn” Ron nói “Ơ, mà tại sao mình lại cần vớ?”

“Thì bồ phải gói nó lại chứ. Đó là Felix Felicis. Chia đều cho Ginny với. Gởi lời chào tạm biệt tới cô ấy giùm mình. Thôi, mình phải đi đây, thầy Dumbledore đang đợi - ”

“Không” Hermione nói, trong khi Ron đang mở chai thuốc màu vàng bé tí ra, hơi hốt hoảng.” Bọn mình không cần nó, bồ cứ giữ lấy, bồ biết là bồ sắp phải đối mặt với cái gì mà?”

“Mình ổn. Mình sẽ đi với thầy Dumbledore.” Harry nói. “Mình muốn biết là mấy bồ vẫn ổn … Ồ, đừng như thế chứ, Hermione. Mình sẽ gặp lại mấy bồ sau.”

Rồi harry bỏ đ , chui qua lỗ chân dung ,chạy nhanh đến đại sảnh.

Thầy Dumbledore đang đợi nó ở trước cánh cửa bằng gỗ sồi. Thầy quay lại khi Harry vừa đến bậc tam cấp, nó thở hổn hển, thấy hõi xốc hông.

“Thầy muốn con mặc áo choàng vào, làm ơn .” Thầy Dumbledore nói, và đợi harry mặc vào xong mới tiếp “Rất tốt. Ta đi thôi”

Thầy đi ngay xuống mấy bậc thang bằng đá. Harry vội vã đi bên cạnh, dưới chiếc áo tàng hình, vẫn còn thở hổn hển và đổ nhiều mồ hôi.

“Nhưng người ta sẽ nghĩ gì nếu biết thầy rời trường?” Harry hỏi, trong lòng nó nghĩ về Malfoy và Snape.

“Thầy phải vào làng Hogmead để uống gì cái gì đó” thầy nhẹ nhàng nói. “Đôi khi thầy là khách quen của Rosmerta, hoặc là quán Đầu heo … Đó là cách tốt nhất để che giấu địa điểm thật sự mình muốn đến. ”

Họ xuống tới dưới sân vào lúc chạng vạng tối. Không khí đầy mùi cỏ dễ chịu, mùi hồ nước và mùi củi cháy bay ra từ ngôi nhà của bác Hagrid. Thật khó mà tin là họ đang phải đối đầu với những điều nguy hiểm, khủng khiếp.

“Thưa thầy” Harry khẽ gọi, khi cánh cổng hiện ra ở cuối đường, “Chúng ta sẽ là Apparating chứ?”

“Đúng, con có thể Apparate bây giờ, thầy tin thế” thầy đáp.

“Vâng, nhưng mà con chưa có chứng chỉ” Harry nói.

Nó cảm thấy tốt nhất là nên trung thực; chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó làm hỏng mọi thứ bằng sự xuất hiện của nó ở nõi nó định tới cách đây hàng trăm dặm.

“Không vấn đề gì cả” Thầy Dumbledore nói “Thầy có thể giúp con lần nữa”.

Họ đi qua cánh cổng, khuất vào trong bóng tối, rời con đường mòn để tới làng Hogmead. Màn đêm buông nhanh khi họ đi và lúc họ ra tới đường lớn thì trời đã tối hẳn. Những ánh sáng lập loè phát ra từ cửa sổ của những cửa hiệu. Khi họ gần tới cửa hiệu Ba cây chổi thì họ nghe một giọng hét khàn khàn.

“- đi ra ngoài!” bà Rosmerta hét lên, một người đàn ông trông-bẩn-thỉu bị ném mạnh ra ngoài. “Ồ, chào Albus… Ông ra ngoài trễ vậy…”

“Buổi tối tốt lành, bà Rosmerta, …. thứ lỗi cho tôi, tôi đến quán Đầu Heo…. không có ý làm bà phiền, nhưng đêm nay tôi thích bầu không khí yên tĩnh hơn …”

Một phút sau, họ tới góc đường bên cạnh, bảng hiệu của quán Đầu Heo đưa cót két dù không có chút gió. Trái ngược với cửa hiệu Ba cây chổi, quán rượu trống rỗng, không có khách.

“Chúng ta không cần phải vào” Thầy khẽ nói , chăm chú nhìn xung quanh. “Miễn là đừng có ai thấy chúng ta… còn bây giờ, con hãy giữ chặt tay thầy, Harry. Không cần phải chặt như vậy, đơn thuần là thầy dẫn con đi thôi. Nào, cùng đếm đến ba: một…hai…ba…”

Harry quay lại. Ngay lập tức, một cảm giác kinh tởm là nò bị bóp chặt bởi một cái ống cao su chật cứng, nó không thể thở được, khắp cõ thể nó đều bị dồn nén dù nó đa cố chịu đựng, và chỉ đến khi nó nghĩ mình sẽ chết ngạt thì hình nhý sợi dây vô hình đó bị đứt ra. Nó thấy mình đang đứng trong bóng tối lạnh lẽo, nó hít đầy phổi cái không khí tươi mát, mằn mặn.

Chương 26:
The Cave
Cái Hang

Harry có thể cảm thấy vị mằn mặn của biển, những tiếng sóng xô vào bờ xung quanh; một cơn gió nhẹ lạnh lẽo khẽ làm rối mái tóc, khi nó dõi tầm nhìn về phía biển – biển sáng trăng và bầu trời trải đầy sao. Nó đang đứng trên một mõm đá cao, biển khuấy tung những bọt sóng bên dưới. Nó khẽ liếc nhìn qua vai. Một vách đá dựng đứng phía sau họ, dốc, đen tuyền và không hình thù. Những phiến đá mà Harry và cụ Dumbledore đang đứng, nhìn cứ như rằng chúng đã bị rời ra từ bức tường đá vậy. Khung cảnh thật khô khan và trống trải, biển và đá cứ thế ôm lấy nhau mà không cần một bóng cây, một bụi cỏ hoặc một bờ cát nào.

“Con nghĩ sao?” Cụ Dumbledore hỏi. Ý cụ muốn hỏi ý kiến của Harry rằng liệu đây có phải là một địa điểm tốt cho một buổi picnic.

“Họ đã mang những đứa trẻ từ viện mồ côi đến đây phải không ạ?” Harry hỏi, cậu khó có thể tưởng tượng ra nổi một nơi hẻo lánh đến vậy cho một buổi picnic.

“Không phải chính xác là nơi đây”. Cụ Dumbledore nói. “Có một ngôi làng ở khoảng nửa đường dọc theo những vách đá phía sau chúng ta. Ta nghĩ rằng bọn trẻ đã được dẫn đến đó để hứng gió biển và nhìn những cơn sóng. Không, ta nghĩ rằng chỉ Tom Riddle và một vài nạn nhân của hắn đã đến đây. Không Muggle nào có thể leo đến đây nếu không là một tay leo núi giỏi, những con thuyền không thể đậu vào vách đá, những luồng nước xung quanh vách đá quá nguy hiểm. Ta tưởng rằng Riddle đã không leo xuống, phép thuật sẽ tốt hơn những sợi dây thừng. Và hắn ta đã mang hai đứa bé theo bên mình, chắc là cho việc thích thú của hắn khi làm chúng sợ hãi. Ta nghĩ đi một mình cũng buồn lắm chứ, phải không?

Harry ngước nhìn vách đá lần nữa và cảm thấy nao nao.

“Nhưng còn điểm dừng cuối của hắn – của chúng ta nữa– nằm khá xa đây. Đến đây.”

Dumbledore vẫy Harry tới sát bờ vực nơi mà những hốc đá lởm chởn sẽ là điểm tựa để leo xuống phía dưới, để đến những tảng đá nửa ngập chìm trong nước và gần bên cái mỏm đá. Đó là một cuộc trèo xuống khó tin và Dumbledore bị cản trở một chút bởi bàn tay bị thương, di chuyển chầm chậm. Những phiến đá phía dưới trơn trượt vì tảo biển. Harry có thể nhận thấy lốm đốm những hơi nước biển va vào mặt cậu. “Lumos”, cụ Dumbledore nói, khi vừa chạm đến tảng đá gần nhất của vách đá. Những ánh vàng lấp lánh trên mặt nước đen ngòm phía dưới nơi mà cụ đang đứng; vách đá đen phía sau cụ cũng lấp lánh theo. “Con thấy không?” cụ Dumbledore nói nhỏ, khẽ nâng chiếc đũa phép. Harry thấy một cái khe mở ra trên vách đá, những dòng nước xoáy tròn xung quanh. “Con sợ bị ướt chứ?”

“Không ạ” Harry trả lời.

“Cởi áo tàng hình của con ra đi – bây giờ không cần nữa – chúng ta hãy xuống phía dưới,” Và với sự nhanh nhẹn của một người trẻ tuổi, rời tảng đá cụ Dumbledore nhảy xuống mặt biển, và bắt đầu bơi, với những sải tay hoàn hảo, tới kẻ hở đen ngòm của vách đá, chiếc đũa thần được ngậm chặt trong miệng. Harry cởi áo tàng hình của nó, xếp vào trong túi, và theo sau. Nước lạnh cóng, quần áo của Harry lúc này đã ngấm nước, nặng và khá vướng víu. Những hơi thở khó khăn với đầy mùi muối và tảo biển, Harry chẳng bận tâm và cố gắng bơi theo cái ánh sáng leo lét, mờ mờ bây giờ đang tiến sâu hơn vào hang đá. Cửa hang chẳng bao lâu mở ra một hang động tối tăm mà Harry cho rằng có lẽ nó sẽ bị ngập kín khi thủy triều lên. Hai bên vách đá cách nhau một khoảng cách nhỏ bé, ẩm ướt và mờ ảo với ánh sáng ít ỏi từ cây đũa phép của cụ Dumbledore. Tiến vào sâu hơn, đường ngầm uốn cong về bên trái, và nó thấy rằng đường ngầm đã ăn khá sâu vào bên trong vách đá. Nó tiếp tục bơi theo cụ Dumbledore, đầu những ngón tay đã bắt đầu tê cóng của nó chạm vào vách đá gồ ghề và ẩm ướt.

Vào lúc ấy nó thấy cụ Dumbledore nhô lên khỏi mặt nước, mái tóc bạc và chiếc áo choàng của cụ lóng lánh nước. Khi Harry đến nơi, nó thấy những bậc thang dẫn vào một cái hang lớn. Nó trèo lên một cách khó khăn, nước nhiễu xuống từ bộ quần áo sũng nước của nó, nó khó mà kìm chế được sự run rẩy trước không khí lạnh cóng xung quanh.

Cụ Dumbledore đứng giữa trung tâm của hang động, giơ cao đũa phép, chầm chậm kiểm tra những vách đá và trần hang.

“Vâng, chính là nơi này,” cụ Dumbledore nói.

“Sao cụ biết ạ?” Harry thì thầm.

“Nó bị ma thuật,” cụ Dumbledore nói ngắn gọn. Harry khó có thể xác định được cái sự run rẩy của nó lúc này là do cái rét hay là do niềm phấn khích nữa. Nó nhìn cụ Dumbledore giờ đang tiếp tục nhìn quanh, rõ ràng đang chú tâm vào những điều mà Harry không thể biết. “Đây đơn thuần chỉ là phía bên ngoài, cửa vào mà thôi,” cụ Dumbledore nói sau một lúc. “Chúng ta cần vào phía bên trong…. Đó chính là những rào cản của Vodemort dành cho chúng ta, hơn là những khó khăn của thiên nhiên….”

Dumbledore tiến tới vách hang và khẽ sờ bằng những ngón tay nám đen của cụ, thì thầm những từ bằng giọng khác lạ mà Harry không hiểu được. Cụ Dumbledore cứ vậy hai lần vòng quanh hang động, xem xét hầu như tất cả những phiến đá, đôi khi lưỡng lự khẽ rút tay về rồi lại chạm vào một chỗ nào đó, cho đến khi cuối cùng cụ dừng hẳn, chỉ tay môt cách dứt khoát vào vách đá. “Chỗ này đây,” cụ nói. “ Chúng ta tiếp tục từ đây, nơi lối vào đã được che đậy.” Harry không hỏi làm sao mà cụ biết. Nó chưa hề nhìn thấy một phù thủy nào làm bằng cách này, đơn giản chỉ bằng những cái nhìn và chạm tay; nhưng Harry đã từ lâu học được rằng những tiếng nổ và khói thường là những dấu vết của sự kém cỏi hơn là khả năng thực sự. Dumbledore lùi lại phía sau, chỉ chiếc đũa thần vào phiến đá. Trong khoảnh khắc, hình bóng của một khung vòm xuất hiện, với ánh sáng trắng rực rỡ phía sau.

“Cụ mở đư-đuợc nó rồi!” Harry nói trong sự run lập cập của hàm răng, nhưng trước khi những lời nói đó kịp ra khỏi miệng của nó thì cái hình bóng đã biến mất, trở thành phiến đá trơ trọi lại như trước.

“Harry, ta xin lỗi, ta quên mất,” cụ và nói và chĩa đũa phép vào Harry, quần áo của nó giờ trở nên khô và ấm áp cứ như là chúng đã được hong khô dưới lửa.

“Cảm ơn cụ,” Harry nói một cách chân thành, nhưng cụ Dumbledore giờ đang chú tâm trở lại vào vách động. Cụ không dùng bất cứ phép thuật nào nữa, giản đơn đứng đó và quan sát một cách chăm chú, như rằng có một điều gì đó cực kì hấp dẫn được viết trên nó. Harry đứng im, nó không muốn phá vỡ sự tập trung của cụ Dumbledore. Sau khoảng chừng 2 phút với không khí khá căng thẳng, cụ Dumbledore nói một cách trầm tĩnh, “Oh, không phải vậy chứ. Quá tàn ác.”

“Điều gì vậy, Giáo sư?”

“Ta nghĩ rằng,” cụ Dumbledore và nói và đặt bàn tay bị thương của cụ vào bên trong áo choàng và rút ra một con dao bạc ngắn giống như loại mà Harry dùng để cắt khi pha chế trong lớp Độc dược, “chúng ta được đòi hỏi phải trả một cái gì đó để đi qua.”

“Trả ư?” Harry hỏi. “Chúng ta phải đưa cho cánh cửa một thứ gì đó ư?”

“Đúng vậy,” cụ Dumbledore trả lời. “Máu, nếu ta không lầm.”

“Máu?”

“Ta đã nói rằng nó thật độc ác,” cụ Dumbledore trả lời, với giọng khinh bỉ và thậm chí thất vọng, như rằng Vodemort đã đi xa hơn một chút những điều mà cụ Dumbledore phán đoán. “Ý ta, chắc rằng con sẽ hiểu, là chúng ta phải tự làm yếu mình để vào bên trong. Một lần nữa, chúa tể Voldemort lại thất bại trong việc hiểu rằng còn nhiều thứ còn tệ hơn là đau đớn về thể xác.”

“Yeah, nhưng, nếu ta có thể tránh nó…” Harry nói, nó đã chịu nhiều đau đớn nên có vẻ hơi lo lắng.

“Đôi lúc, tuy nhiên, không thể tránh được,” cụ Dumbledore và nói và vén ống tay áo lên, để lộ ra cánh tay bị thương của cụ.

“Thưa thầy!” Harry phản đối, ngay khi cụ Dumbledore giơ con dao lên. “Con sẽ làm nó, Con-“ Nó không biết phải nói điều gì nữa- trẻ hơn, thích hợp hơn?

Nhưng cụ Dumbledore chỉ khẽ mỉm cười. Một ánh chớp bạc, và những tia máu đỏ bắn ra, mặt của tảng đá lấm tấm những hạt máu óng ánh.

“Con thật rất tốt, Harry,” cụ Dumbledore nói, chĩa đũa phép lên vết cắt sâu mà cụ đã tạo trên cánh tay, nó lành ngay lập tức, như lúc Snape làm lành vất thương cho Malfoy vậy, và lần này nó không biến mất nữa: Tảng đá vớ máu bắn lên đã biến mất hẳn, mở ra một lối vào hoàn toàn tối tăm. “Theo sau ta,” cụ Dumbledore nói, và bước vào bên trong với Harry theo sát, lúc này đang hấp tấp thắp sáng cái đũa thần của mình.

Một quang cảnh kì lạ trước mắt họ: Họ thì đang đứng trên bờ của một cái hồ vĩ đại, rộng đến nỗi Harry không thể nào hình dung ra được bề rộng, cái hang thì to đến nỗi trần của nó thì quá tầm nhìn. Một ánh sáng xanh mờ mờ phía xa nơi có lẽ là ở giữa hồ nước; nó được phản chiếu bởi mặt nước hoàn toàn phẳng lặng phía dưới. Ánh sáng xanh cùng với những tia sáng từ hai cây đũa phép có lẽ là những thứ duy nhất phá vỡ bóng tối, mặc dầu những tia sáng không thể đi xa như Harry muốn. Bóng tối dường như dày đặc hơn thông thường.

“Chúng ta hãy đi bộ,” cụ Dumbledore nói nhỏ. “Cẩn thận đừng dẫm lên nước. Đi sát theo ta.” Những bước chân của họ tạo nên những tiếng vang vọng trên bờ đá hẹp dọc bờ hồ.Cứ vậy họ cứ đi, nhưng quang cảnh chẳng khác là bao, vẫn là vách đá khô khốc ở một bên, bên kia là một chiếc gương khổng lồ, đen tối của hồ nước, ở phía giữa kia vẫn là ánh sáng xanh mờ mờ huyền ảo. Harry cảm thấy nơi đây một cảm giác ngột ngạt và tuyệt vọng.

“Thầy ơi?” nói hỏi. “Thầy nghĩ rằng Horcrux ở đây sao?”

“Oh đúng,” cụ Dumbledore trả lời. “Ta chắc nó ở đây. Khó là, làm sao kiếm ra nó?”

“Sao chúng ta không… không dùng phép triệu hồi?” Harry nói, chắc rằng đó là một đề nghị ngốc nghếch. Nhưng Harry bây giờ đã có phần ít lo lắng hơn.

“Chúng ta có thể chứ,” cụ Dumbledore nói, “Sao con không thử nó?”

“Con sao? Oh… vâng…” Harry không lường được tình huống như vậy, nhưng nó chóng vượt qua khỏi sự ngập ngừng và gọi to và vẫy đũa phép, “Accio Horcrux!”

Một tiếng động như là tiếng nổ, một thứ gì đó rất lớn trồi lên khỏi mặt nước cách đó khoảng chừng 20 feet, trước khi Harry kịp nhận ra nó là cái gì, nó đã biến mất, để lại những cơn sóng trên lớn trên mặt hồ. Harry đã bất ngờ và va vào vách đá; tim vẫn còn đập khi hỏi cụ Dumbledore.

“Nó là cái gì ạ?”

“Một thứ gì đó, Ta nghĩ nó sẵn sàng xuất hiện khi chúng ta cố gắng gọi Horcrux.”
Harry nhìn mặt nước. Bế mặt hồ nước giờ đã phẳng lì như mặt gương trở lại. Những cơn sóng đã biến mất một cách bất thường; Tim của Harry, tuy nhiên. Vẫn còn đập mạnh.

“Thầy biết trước điều đó chứ ạ?”

“Ta biết rằng một thứ gì đó sẽ xuất hiện nếu chúng ta cố gắng lấy Horcrux bằng những nỗ lực bình thường. Nó dù sao cũng là một ý hay, Harry, nhưng đơn giản quá.”

“Nhưng chúng ta chẳng biết cái vừa rồi là cái gì,” Harry nói, nhìn mặt nước phẳng lặng.
“Những thứ đó chứ,” cụ Dumbledore trả lời. “Ta nghi ngờ rằng không chỉ là một. Chúng ta nên đi tiếp phải không nào?”

“Thưa thầy?”

“Vâng, Harry?”

“Thầy có nghĩ rằng chúng ta phải xuống phía dưới hồ nước?”

“Xuống dưới à? Duy nhất nếu chúng ta rất kém may mắn.”

“Cụ không nghĩ cái Hocrux thì ở bên dưới sao?”

“Oh không…. ta nghĩ nó ở phía giữa kia.” Và cụ Dumbledore chỉ tay vào nơi có thứ ánh sáng xanh huyền hão ở giữa hồ.

“Vậy chúng ta phải băng qua hồ để đến đó ạ?”

“Vâng, ta nghĩ vậy.” Harry không nói gì. Suy nghĩ của nó bây giờ toàn về những con quái vật nước, những con rắng khổng lồ, về những con quỉ, yêu tinh….

“Aha,” cụ Dumbledore thốt lên, và bất ngờ dừng lại, Harry đâm vào cụ, nó súyt ngã nhào xuống mặt nước, và cánh tay không bị thương của cụ đã kéo nó lại. “Xin lỗi, Harry, ta nên cảnh báo con. Đứng sát vào vách đá nhé, ta nghĩ ta đã tìm ra chỗ ấy.”

Harry không có khái niệm về điều cụ Dumbledore nói; nơi này hoàn toàn giống những chỗ đã đi qua, nhưng hình như cụ Dumbledore đã phát hiện điều gì đó khác lạ. Lần này cụ dùng tay, nhưng không phải trên vách đá mà trong không gian xung quanh cụ, như rằng đang tìm kiếm và nắm lấy một thứ gì tàng hình vậy.

“Oho,”cụ Dumbledore thốt lên vui sướng, một chốc sau. Tay cụ đã chạm tới một thứ gì đó trong không gian mà Harry không thể nhìn thấy. Cụ Dumbledore di chuyển gần hơn đến mặt nước, Harry quan sát một cách tò mò trong lúc mũi giày của cụ sát gần đến mép của bờ đá. Vẫn giữ bàn tay nắm chặt trong không khí, cụ Dumbledore nâng đũa phép bằng cánh tay còn lại và gõ nhẹ nắm tay của cụ lên chỗ đó.

Ngay lập tức một sợi dây xích xanh dày bằng đồng xuất hiện, nối từ bàn tay đang nắm của cụ đến phía sâu dưới mặt hồ. Cụ Dumbledore kéo sợi dây xích, quấn quanh tay cụ như một con rắn, nó va vào bờ đá tạo nên những âm thanh chói tai vang vào vách đá, cụ kéo một thứ gì đó từ dưới mặt hồ lên. Harry nói không ra hơi khi một chiếc thuyền bé nổi lên trên mặt nước, màu xanh như sợi dây xích, với những gợn sóng lăn tăn, nó từ từ chạm vào bờ đa nơi mà Harry và cụ Dumbledore đang đứng.

“Làm sao cụ biết nó ở đó ạ?” Harry hỏi hết sức ngạc nhiên.

“Phép thuật luôn luôn để lại những dấu vết,” cụ Dumbledore trả lời, khi chiếc thuyền chạm vào bờ đá với một tiếng va nhẹ, “thỉnh thoảng những dấu vết rất cá biệt. Ta đã dạy Tom Riddle. Ta biết phong cách của hắn.”

“Nó…. Chiếc thuyền liệu có an toàn không ạ?”

“Oh vâng, ta nghĩ vậy. Voldemort đã phải cần tạo ra một công cụ để băng qua hồ mà không chọc giận những thứ mà hắn đã tạo ra trong trường hợp hắn muốn thăm hoặc lấy lại Horcrux.”

“Vậy là những thứ bên dưới mặt nước sẽ không làm gì chúng ta nếu chúng ta dùng thuyền của Voldemort phải không ạ?”
“Ta nghĩ cúng ta nên nghĩ đến việc bọn chúng sẽ nhận ra, chúng ta không phải là chúa tể Voldemort. Nhưng dù sao, đến bây giờ chúng ta đã làm rất tốt. Chúng đã cho chúng ta lấy con thuyền.”

“Nhưng tại sao chúng lại cho chúng ta?” Harry hỏi, cảm thấy những cái nhìn từ dưới mặt nước khi nó quay đi.

“Voldemort có thể có lý do để tin rằng không ai trừ một phù thủy cực giỏi có thể tìm ra con thuyền,” cụ Dumbledore trả lời. “Ta nghĩ hắn cũng đã chuẩn bị cho chuyện này, hắn biết vậy, vì người nào đã có thể tìm ra con thuyền, cũng biết rằng hắn đã có những rào cản phía trước mà chỉ có hắn mới có thể đi qua. Chúng ta chờ xem có thực là vậy không.”

Harry nhìn con thuyền. Nó thực sự nhỏ bé. “Nó không giống như là có thể chứa được hai người một lúc. Nó có thể chứa cả hai chúng ta chứ ạ? Chúng ta có nặng quá không?”

Cụ Dumbledore lắc đầu.”Voldemort không quan tâm về vấn đề trọng lượng, hắn chỉ quan tâm về phép thuật khi qua cái hồ của hắn. Ta nghĩ một lời nguyền đã được đặt trên con thuyền để duy nhất một phù thủy có thể dùng mà thôi.”

“Nhưng —-?”

“Ta không nghĩ rằng con có vấn đề gì, Harry: Con còn nhỏ và không đủ sức sao. Voldemort sẽ không bao giờ nghĩ đến việc một cậu bé mười sáu tuổi có thể đến được đây: Ta nghĩ rằng thêm phép thuật của con nữa cũng không sao.” Những lời đó chẳng làm Harry phấn khích lên; có lẽ Dumbledore biết điều đó, nên cụ nói thêm, “Voldemor đã sai lầm, Harry, Voldemort đã sai lầm…. Tuổi tác thực là ngu ngốc khi chúng ta coi thường tuổi trẻ…. Bây giờ, con trước, và cẩn thận đừng cho dính nước.” Cụ Dumbledore đứng cạnh bên và Harry trèo một cách cẩn thận vào bên trong thuyền. Dumbledore bước vào sau đó, và cuộn sợi d6y xích đặt vào sàn thuyền. Harry ngồi một cách khó khăn. Con thuyền bắt đầu di chuyển, không gian yên ắng chỉ có tiếng con thuyền lướt nước; nó tự động di chuyển, như rằng có một lực vô hình nào đó kéo nó đi tới cái ánh sáng ở giữa hồ vậy. Một lúc sau, những vách đá biến mất khuất xa dần. Họ như đang ở giữa đại dương, đại dương không có sóng.

Harry nhìn những con sóng nhỏ do con thuyền tạo ra, nó bất chợt nhìn thấy một ánh trắng dưới mặt nước. “Thầy ơi!” nó hét lên.

“Harry?”

“Con nghĩ con đã thấy một cánh tay dưới nước – một cánh tay người!”

“Vâng, ta chắc là con thấy,” cụ Dumbledore nói bình tĩnh.

Harry nhìn mặt nước như muốn nhìn thấy cánh tay một lần nữa.

“Có phải vừa rồi nó đã nhảy lên khỏi mặt nước - ?” Nhưng Herry đã có câu trả lời trước khi cụ Dumbledore đáp; dưới ánh sáng của cây đũa phép, một xác người đàn ông nằm dưới mặt nưới một vài inches, mắt mở to, tóc và áo choàng bồng bềnh. “Có những xác người ở đây!” Harry nói giọng khẩn trương.

“Đúng,” cụ Dumbledore bình thản đáp, “nhưng vào lúc này chúng ta không cần bận tâm về chúng.”

“Vào lúc này ạ?” Harry lập lại, chuyển cái nhìn từ mặt nước sang cụ Dumbledore.

“Chẳng sao cả khi mà chúng chẳng làm gì,” cụ Dumbledore trả lời. “Chẳng nên sợ những cái xác, Harry, cũng giống như chẳng nên sợ bất cứ thứ gì phía sau bóng tối. Chúa tể Voldemort tất nhiên tự hắn cũng sợ và nghĩ chúng ta sẽ. Vì vậy một lần nữa hắn đã chứng tỏ thêm sự kém khôn ngoan của hắn. Thật vô nghĩa khi chúng ta sợ hãi khi nhìn vào cái chết và bóng tối.: Harry chẳng nói gì; nó đồng tình, nhưng nó vẫn còn bên trong đầu cái ý nghĩ kinh khủng về những cái xác nổi xung quanh và bên dưới hõ, và nó không thể tin rằng chúng không nguy hiểm.

“Nhưng một trong chúng đã nhảy lên,” nó nói “Khi con thử gọi Horcrux”

“Đúng,” cụ Dumbledore trả lời. “Ta chắc rằng khi chúng ta lấy được cái Horcrux, chúng sẽ chẳng thân thiện nữa đâu. Tuy nhiên, cũng giống như những thứ sinh ra từ lạnh giá và tối tăm, chúng sợ ánh sáng và sự ấm áp, cái mà chúng ta sẽ gọi để hỗ trợ khi cần. Lửa, Harry.” Cụ Dumbledore nói thêm vời một nụ cười khi trả lời Harry.

“Dạ…. vâng….” Harry đáp nhanh. Nó nhìn về phía vệt sáng xanh mà con thuyển vẫn đang lướt đến. Nó không giấu nổi sợ mà nó có. Cái hồ rộng và đầy chết chóc…. Dường như rất nhiều giờ đã trôi qua từ khi nó gặp giáo sư Trelawney, từ khi nó dưa Ron và Hermione Felix Felicis…. Nó tự nhiên muốn nói những lời tạm biệt lâu hơn với chúng…. và nó vẫn chưa gặp được Ginny…”

“Gần đến rồi,” cụ Dumbledore nói một cách hào hứng. Vết sáng xanh đã trở nên to hơn , con thuyền cập vào một cái gì đó với một tiếng va mà Harry không thể nhận ra lần đầu tiên, nhưng khi nó soi ánh sáng của cây đũa phép, nó nhận ra họ đã cập vào một hòn đảo nhỏ ở giữa hồ. “Cẩn thận đừng cho dính nước,” cụ Dumbledore lập lại khi Harry trèo ra khỏi con thuyền.

Hòn đão không lớn hơn văn phòng của cụ Dumbledore là mấy, là sự mở rộng của cái tảng đá, nguồn của cái thứ ánh sáng xanh khi nhìn từ xa. Harry nheo mắt nìn, nó cứ tưởng rằng đó là một loại đèn nào đấy, nhưng sau đó nó nhận ra rằng ánh sáng phát ra từ một cái chậu đá giống như cái Pensieve, và được đạt trên một cái bệ. Cụ Dumbledore và Harry tiến đến cái chậu. Họ nhìn vào bên trong. Bên trong nó là đầy một thứ chất lỏng phát ra ánh sáng xanh lân tinh rực rỡ.

“Nó là thứ gì ạ?” Harry hỏi.

“Ta không chắc,” cụ Dumbledore trả lời. “Cái gì đó đáng lo hơn là máu và những cái xác.” Cụ Dumbledore vén tay áo choàng phía bên bàn tay bị nám đen lên, và chĩa những ngón tay ấy vào mặt của chất nước.

“Thầy, không, đừng chạm vào -!”

“Ta không chạm đâu,” cụ Dumbledore trả lời, cười nhẹ. “Xem, ta không thể chạm vào gần hơn nữa. Con thử xem.”

Harry đạt bàn tay của nó vào bên trong chậu, và cố chạm vào thứ nước đó. Nó chạm phải một cái rào chắn vô hình ngăn cách nó chỉ gần một inch, bất kể nó cố gắng như thế nào.

“Tránh ra nào, Harry,” cụ Dumbledore nói. Cụ nâng đũa phép và làm những động tác phức tạp bên trên chất lỏng, và lầm bầm lặng lẽ. Không có gì xảy ra, ngoại trừ chất nước có vẻ sáng hơn một chút. Harry vẫn im lặng và nhìn cụ Dumbledore, nhưng sau khi cũ rút đũa phép ra, Harry cảm thấy bây giờ thì tốt để nói chuyện.

“Thầy nghĩ cái Horcrux thì ở đây ạ?”

“Oh, vâng,” Cụ Dumbledore cúi gần hơn đến cái chậu. Harry nhìn thấy gương mặt cụ phản chiếu trên nền chất lỏng xanh. “Nhưng làm sao để chạm nó? Nó thì không thể chạm tới bằng tay, biến mất nó, hoặc lấy ra, cũng không thể dùng những bùa chú.” Giống như không suy nghĩ, cụ Dumbledore nâng đũa phép lên lần nữa, xuất hiện một chiếc cốc nhỏ bằng thủy tinh dường như cụ tạo ra vậy. “Ta có thể duy nhất phán đoán rằng chất lỏng này để uống.”

“Cái gì?” Harry nói.”Không!”

“Vâng, ta nghĩ rằng chỉ có thể uống hết, ta mới có thể biết được cái gì phía bên dưới.”

“Nhưng nếu – nó giết thầy thì sao?”

“Oh, ta nghii ngờ về điều đó vậy,” cụ Dumbledore trả lời. “Chúa tể Voldemort không muốn giết người mà đã lên hòn đảo của hắn.” Harry không tin điều đó. Có phải cụ Dumbledore đã đi quá xa trong việc nhìn nhận cái tốt bên trong mọi người?

“Thầy,” Harry cố giữ bình tĩnh, “Thầy, đó là Voldemort chúng ta –“

“Ta xin lỗi, Harry; Ta nên nói rằng, hắn không muốn ngay lập tức giết chết người đã đến hòn đảo của hắn,” cụ Dumbledore nói. “Hắn muốn cho họ sống để biết được rằng vì sao họ có thể thâm nhập qua khỏi hết các rào cản của hắn, và quan trọng nhất là, tại sao họ lại dám uống hết cái chậu. Đừng quên rằng chúa tể Voldemort tin rằng chỉ duy nhất hắn biết về những Horcrux.”

Harry muốn nói nhưng cụ Dumbledore ra dấu im lặng, nhìn vào thứ chất lỏng, dường như suy nghĩ rất nhiều. “Không nghi ngờ nữa,” cụ nói, “Thứ nước này sẽ làm nhiệm vụ của nó để ngăn ta lấy cái Horcrux. Nó có lẽ sẽ làm thay đổi ta, làm ta không còn nhớ rằng tại sao ta ở đây, hoặc tạo ra nhiều đau đớn, hoặc làm cho ta mất khả năng. Lúc đó, Harry, nhiệm vụ của con là tiếp tục cho ta uống, ngay cả ép ta. Con hiểu chứ?”

Mắt của họ nhìn vào cái chậu. Harry không nói gì. Tại sao nó lại được bảo là phải cho cụ Dumbledore uống thứ mà có thể làm cho cụ đau đớn?”

“Con nhớ không,” cụ Dumbledore nói, “Điều kiện để ta cho con theo?”

Harry ngập ngừng, nhìn vào đối mắt xanh của cụ, giờ đã chuyển sang màu xanh lá cây do chất nước phản chiếu.

“Nhưng nếu -?”

“Con đã hứa, phải không, sẽ làm theo bất cứ gì ta dặn?”

“Dạ, nhưng-“

“Ta đã cảnh báo con, phải không, là sẽ có nguy hiểm?”

“Dạ,” Harry trả lời, “nhưng mà-“

“Tốt,” cụ Dumbledore trả lời, vén tay áo lên và nâng chiếc cốc, “con đã có những yêu cầu của ta.”

“Tại sao con không thể uống thay ạ?” Harry hỏi một cách liều lĩnh.

“Bởi vì ta già hơn con, thông minh hơn, và nhiều lần không hữu ích bằng.” Cụ Dumbledore trả lời. “Lần cuối cùng, Harry, ta muốn có sự đồng ý của con rằng con sẽ làm tất cả để ta uống hết chứ?”

“Không thể sao –?”

“Ta có thể có nó chứ?”

“Nhưng-“

“Con nói đi, Harry.”

“Con-dạ được rồi, nhưng mà-“

Trước khi Harry có thể phản ứng khác hơn, cụ Dumbledore đã đạt chiếc cốc thủy tinh vào chất nước. Trong khoảnh khắc, Harry ước rằng cụ không thể nào chạm vào nó, nhưng chiếc cốc đã chạm vào như không có gì ngăn cản, khi chiếc cốc đã đầy chất nước, cụ Dumbledore đưa nó lên miệng. “Chúc sức khỏe, Harry.”

Và cụ uống hết cốc nước. Harryquan sát, lo lắng, và sợ hãi.

“Thưa thầy?” nó hỏi một cách tò mò, khi cụ Dumbledore hạ cái cốc rỗng xuống, “Thầy cảm thấy sao ạ?”

Cụ Dumbledore lắc đầu, mặt nhắm nghiền. Harry tự hỏi rằng cụ có đau đớn hay không. Cụ Dumbledoređạt cái cốc trở lại vào chậu nước, múc đầy nó, và uống lần nữa.

“thầy ơi?” Harry nói giọng sợ hãi. “Thầy nghe con chứ?”

Cụ Dumbledore không trả lời. Gương mặt cụ giống như đang ngủ rất say, nhưng đang mơ mọt cơn ác mộng. Nắm tay của cụ trên cốc nước lỏng dần, và nước bên trong như muốn trào ra. Harry lấy cái cốc và cầm thẳng nó. “Thầy ơi, có nghe con nói không?” Nó lập lại thật lớn, tạo nên một sự vang vọng trong hang động.

Cụ Dumbledore tỉnh dập và nói với một giọng Harry mà nó không nhận ra.

“Ta không muốn…. Đừng ép ta….”

Harry nhìn chằm chằm vào cụ, nó chẳng biết phải làm gì.

“…. không thích…. muốn dừng….” cụ Dumbledore rên rỉ.

“Thầy…. thầy không thể ngừng,thưa thầy.” Harry nói, “thầy nói là sẽ tiếp tục uống mà, phải không? Thầy nói là thầy phải uống tiếp. Đây…” Tự mắng nó về điều mà nó đang làm. Harry đưa cốc nước vào miệng cụ và trút nó.

“Không….” cụ rên rỉ khi Harry múc tiếp một cốc nữa, “Ta không muốn…. ta không muốn…. Để ta đi….”

“Không sao, thầy ơi.” Hary nói. “Không sao, con đây –“

“Dừn nó đi, dừng nó đi,” cụ Dumbledore van nài.

“Vâng… vâng, cái này thôi,” Harry nói dối. Nó đổ hết cốc nước vào miệng của cụ. Cụ Dumbledore hét vang.

“Không, không, không, không, ta không thể, ta không thể, đừng ép ta, ta không muốn….”

“Nó không sao, thầy ơi, nó không sao đâu!” Harry nói to, nó không thể giữ yên chiếc cốc thứ sáu với đôi tay run rẩy của mình, cái chậu đã vơi phân nửa. “Không có gì đâu ạ, thầy vẫn an toàn, nó không thực đâu, con thề là nó không có thực- uống nó đi, uống nữa….” Và một cách ngoan ngoãn, cụ Dumbledore đã uốngnhư rằng nó là thuốc giải độc mà Harry đưa cho cụ, nhưng sau đó, cụ úp mặt vào gối và run rẩy.

“Nó là lội của ta, tất cả,” cụ nức nở. “Xin hãy dừng nó, ta biết ta đã sai, oh dừng nó đi, ta sẽ không bao giờ nữa…”

“Cái nay sẽ làm nó ngừng, thầy.” Harry nói và đổ chiếc cốc thứ bảy cho cụ uống.

Cụ Dumbledore co rúm lại như là có những sự dày vò vô hình xung quanh cụ; bàn tay vẫy như điên dại của cụ gần như suýt làm đổ cái cốc mới múc đầy trên tay Harry, “Đừng hại chúng, đừng hại chúng, nó là lỗi của ta, hại ta đi….”

“Đây, uống nó, uống nó đi, thầy sẽ khỏe,” Harry nói một cách liều lĩnh, và một lần nữa cụ Dumbledore nghe lời nó. Cụ ngã về phía trước, tiếp tục kêu thét, đấm những nắm tay lên đất, khi Harry múc cốc thứ chín.

“Làm ơn, làm ơn, không…. không phải nó. Ta sẽ làm tất cả….”

“Chỉ uống một chút, giáo sư, chỉ uống….”

Cụ Dumbledore đã uống giống như một đứa trẻ chết khát, nhưng khi vừa xong, cụ lại hét như rằng bên trong cụ là những ngọn lửa. “Không, làm ơn, không tiếp tục….”

Haeey múc đầy cốc thứ mười và cảm thấy chiếc cốc đã chạm đáy cái chậu. “Chúng ta gần sắp xong rồi, giáo sư. Uống nó, uống nó đi….”

Nó đỡ cụ Dumbledore dậy và một lần nữa cụ đã uống cạn cái cốc; khi Harry vừa bước đi, múc cốc tiếp theo thì cụ Dumbledore lại bắt đầu hét lên to hơn bao giờ, “Ta muốn chết! Ta muốn chết! Dừng nó lại, dừng nó lại, Ta muốn chết!”

“Uống nó, giáo sư. Uống nó đi….”

Dumbledore lại uống, và ngay khi xong, cụ lại hét, “GIẾT TA ĐI!”

“Cái – cái này sẽ!” Harry thở hổn hển. “Uống cái này thôi…. Nó hết rồi…. hết rồi ạ!” Cụ Dumbledore giật lấy cái cốc, uống hết tất cả, và một điều gì đó cụ muốn nói hiện lên trên nét mặt cụ.

“Không!” Harry hét lên, thay vì múc tiếp; nó chạy lại và đỡ cụ dậy; Cặp mắt kính của cụ gần như rơi ra, miệng há hốc, mắt nhắm nghềin. “Không,” Harry và nói và lay cụ Dumbledore, “Không, thầy không chết phải không, thầy đã nó nó không phải là độc dược mà, tỉnh dậy đi thầy, tỉnh dậy đi – Rennervate!” nó khóc, chĩa đũa phép vào ngực cụ; một ánh chớp đỏ nhưng không có gì xảy ra. “Rennervate - thầy ơi – làm ơn – “

Mắt cụ Dumbledore khẽ mở; trái tim Harry đập mạnh, “Thầy ơi, thầy -?”

“Nước,” cụ Dumbledore thì thào.

“Nước,” Harry thở mệt nhọc. “Dạ – “ Nó bật dập và lấy cái cốc vẫn còn bên trong chậu; nó chú ý đến một mặt dây chuyền nằm bên trong, quấn quanh cái cốc.

“Aguamenti!” nó hét to, làm đầy cái cốc bằng chiếc đũa thần. Cái cốc chứa đầy nước sạch; Harry đến bên cụ Dumbledore, đỡ cụ dậy và cho cụ uống – nhưng nó hoàn toàn trống rỗng. Cụ Dumbledore bắt đều thở dốc. “Con có nó đây – chờ – Aguamenti!” Harry lập lại, chĩa đũa phép vào chiếc cốc. Một lần nữa chiếc cốc lại đầy nước sạch, nhưng khi đưa đến miệng của cụ Dumbledore thì nó lại hoàn toàn trống rộng. “Thầy, con đang cố, con đang cố!” Harry nói tuyệt vọng, dù cụ Dumbledore có nghe được nó hay không; “Aguamenti – Agguamenti – AGUAMENTI!”

Chiếc cốc lại đầy nước một lần nữa. Giờ đây cụ Dumbledore đang thở yếu ớt. Harry nghĩ, chỉ còn cácch còn lại, bởi vì Voldemort muốn vậy… Nó nhoài người ra khỏi bờ đá và đưa chiếc cốc xuống hồ, múc đầy thứ nước lạnh đó cái mà sẽ không biến mất. “Thầy ơi – đây!” Harry vừa nói vừa cố tạt nước vào mặt cụ Dumbledore.

Đó là điều duy nhất nó có thể làm, cái cảm giác lạnh buốt nơi cánh tay không cầm chiếc cốc của nó không phải là do sự giá lạnh của nước. Một cách tay gầy nhom đã nắm chặt và cố kéo nó xuống khỏi bờ đá. Mặt hồ giờ đây không còn phẳng lặng nữa; khắp nơi, nó bị quấy động bởi những cái đầu và những cánh tay trắng bệch xuất hiện từ dưới mặt nước, đàn ông, đàn bà và những đứa con nít với những hốc mắt sâu thẫm và mờ mịt đang tiến gần đến hòn đảo” một đạo quân chết chóc từ dưới mặt nước đen ngòm.

“Petrificus Totalus!” Harry quát, cố lùi vào bờ đá vừa chĩa đã phép vào cái Inferius đang nắm cánh tay nó. Nó buông ra và chìm lại vào mặt nước; nó đã đứng lên được, nhưng còn nhiều nữa những Inferi đang sẵn sàng trèo lên hòn đảo. Những bộ mặt của cúng đang liếc nhìn Harry.

“Petrificus Totalus!” Harry kêu lên lần nữa, đẩy lùi sáu hoặc bảy tên nữa, nhưng nhiều tên đang tiến đến gần nó hơn. “Impedimenta! Incarcerous!” Một vài tên vấp ngã, một hoặc hai thì bị trói lại, nhưng những tên khác cứ tiến lên dẫm lên những tên trước. Vẫn nắm chặt cây đũa phép, Harry hét to, “Sectumsempra! SECTUMSEMPRA!” Nhưng ngoài vết rạch trên làn da trắng bệch, chúng không có máu để chảy: Chúng cứ tiến tới, không cảm xúc, những cánh tay đưa về phía Harry, và khi nó đang cố lùi lại xa hơn, nó cảm thấy những cánh tay lạnh giá từ phía sau, nó bị nhấc bổng lên, và chúng bắt đều mang nó đi, xuống dưới mặt nước, nó cảm thấy rằng chẳng có hy vọng nào cứu thoát nó nữa, và sẽ trở thành một tên bảo vệ cho linh hồn của Voldemort nơi đây….

Nhưng, xuyên qua màn đêm, một ánh lửa hiện lên, đỏ thẫm và vàng rực, một chiếc vòng lửa bao quanh lấy hòn đảo, những cái Inferi đang nắm chặt Harry loạng choạng và chúng trở nên yếu đi; chúng không dám vượt qua cái vòng lửa và trở về mặt nước. Chúng buông Harry, nó bị ném xuống đất, với cánh tay tên chồn, sau nó nó đứng dậy nhanh, giơ đũa phép lên phòng thủ.

Cụ Dumbledore giờ đây đã đứng dậy, xanh tái như những cái Inferi xung quanh, nhưng cao hơn, những ngọn lửa lấp lánh trong mắt cụ, chiếc đũa péhp của cụ như một ngọn đuốc, từ chiếc đầu của nó tạo nên những vòng lửa, như những dây thòng lọng, xiết chặt chúng với cái nóng. Những cái Inferi va vào nhau, vô vọng để thoát khoải chúng….

Cuụ Dumbledore cúi xuống và nhặt lấy cái mặt dây chuyền từ phía đáy chậu và cất vào bên trong áo choàng. Bị xiết bởi những chiếc vòng lửa, những cái Inferi không biết rằng con mồi của chúng đang rời khỏi khi mà cụ Dumbledore và Harry đã trở lại bên trong con thuyền, chiếc vòng lửa theo họ, vòng quanh, những cái Inferi theo họ cho đến khi rời bờ, nơi mà chúng cũng biến mất sau làn nước tối.

Harry, đã rất sợ, nó nghĩ rằng cụ Dumbledore không thể trèo vào con thuyền, cụ đã choáng váng một chút khi cố gắng làm điều đó, tất cả sức lực cụ đã dồn vào việc tạo cái vòng lửa đề bảo vệ họ. Harry đỡ lấy cụ Dumbledore vào chỗ ngồi. Khi họ đã an toàn bị ép chặt chật chội trên con thuyền, nó bắt đầu di chuyển, chiếc vòng lửa vẫn bao quanh họ, và dường như những cái xác Inferi đang bơi phía dưới họ nhưng chúng không dám xuất hiện.

“Thưa thầy,” Harry thì thầm, Con đã quên – về việc gọi lửa – chúng tấn công và con đã hoảng sợ –“

“Ta hiểu mà,” cụ Dumbledore nói nhỏ. Harry có thể nhận ra giọng nói cụ rất yếu.

Họ trở lại bờ bên này với một tiếng chạm nhỏ của con thuyền vào bờ đá, Harry trèo xuống, và nhanh chóng quay lại để giúp cụ Dumbledore. Khi cụ Dumbledore vừa bước xuống, cụ đã buông rơi chiếc đũa phép vủa cụ; chiếc vòng lửa biến mất, nhưng những cái xác Inferi không xuất hiện nữa. Chiếc thuyền con chìm lại vào mặt nước, sợ dây xích cũng vậy từ từ chìm xuống dưới hồ trong tiếng loảng xoảng. Cụ Dumbledore thở dài và dựa vào vách hang.

“Ta yếu quá….” cụ nói

“Không sao đâu, thưa thầy,” Harry nói, lo âu về vẻ xanh xao cực độ và nhịp thở của cụ. “Đừng lo, con sẽ đưa cụ về…. Dựa vào con, thầy….”

Và nó khoác cánh tay không bị thương của cụ lên vai nó, Harry hết sức cốdìu vị hiệu trưởng vòng quanh hồ để trở về.

“Sự phòng thủ… đã được nghĩ rất chu đáo,” cụ Dumbledore nói yếu ớt. “Một ngừơi sẽ chẳng làm được gì…. Con đã làm rất tốt, rất tốt, Harry….”

“Đừng nói thưa thầy,” Harry nói, “Dưỡng sức nha , thầy…. Chúng ta sắp ra khỏi đây rồi….”

“Cánh cổng đã bị đóng lại…. Con dao của ta…”

“Không cần đâu ạ, con sẽ cắt bằng đá,” Harry nói một cách tỉnh táo. “Thầy chỉ cho con, nó ở đâu ạ….”

“Ở đây….”

Harry chà cổ tay của nó lên hòn đá: Khi đã nhận ra sự dâng hiến của máu cho nó, cánh cổng mở ra lần nữa. Họ thoát ra động ngoài, và Harry giúp cụ Dumbledore xuống dòng nước lạnh cóng trong đường ngầm.

“Sẽ tốt thôi, thưa thầy.” Harry lập lại nhiều lần, nó sợ sự im lặng của cụ, hơn là khi cụ nói một cách yếu ớt nữa. “Chúng ta sắp đến rồi…. Con có thể độn thổ cho cả hai trở về… thầy đừng lo….”

“Ta không sao đâu, Harry,” cụ Dumbledore nói, giọng của cụ lớn hơn cả tiếng của dòng nước. “Ta ở bên con.”

Chương 27:
The Lightning Struck Tower
Tòa Tháp Sét Đánh

Trở lại bầu trời đầy sao, Harry kéo cụ Dumbledore lên tảng đá gần nhất. Ướt đẫm và run lẩy bẩy, với sức nặng của cụ Dumbledore ở trên, nó tập trung một cách khó khăn đến đích: Hogsmeade. Nhắm mắt lại, ôm cánh tay của cụ Dumbledore thật chặt, Harry lại tiếp tục cái cảm giác dồn ép khủng khiếp.
Trước khi mở mắt, Harry biết nó đã làm được: mùi của cát, những cơn gó biển đã biến mất. Nó và cụ Dumbledore đang ở giữa con đường tối mịt dẫn tới Hosgmeade. Trong một khoảng khắc, nó thấy nhiều Inferi đang dần dần tiến lại phía nó từ các cửa hàng, thế nhưng sau một cái chớp mắt, chúng biến mất. Quanh nó, chỉ còn lại bóng tối với một vài cây đèn đường le lói.

“Chúng ta đã đến, thưa thầy” Harry nói một khó khăn. Nó bất ngờ nhận ra mũi khâu ở ngực đã khô. “Chúng ta đã đến, chúng ta đã đến Horcrux rồi ! ”
Cụ Dumbledore đứng lảo đảo trước mặt nó. Trong một thoáng, Harry nghĩ rằng phép độn thổ của nó đã làm cho cụ mất thăng bằng. Rồi nó thấy mặt cụ, tái nhợt và ướt đẫm dưới ánh sáng từ xa của cây đèn đường

“Thầy ổn không ạ ?”

“Ta sẽ khá hơn” cụ Dumbledore nói yếu ớt, mặc dù góc miệng của cụ giật mạnh “ Liều thuốc đó… không phải là liều thuốc giải”

Và khi thấy cái rùng mình của Harry, cụ cúi thấp xuống.

“Đừng lo lắng, thầy sẽ ổn mà”

Nó nhìn xung quanh một cách tuyệt vọng, nhưng không có ai cả. Tất cả những gì nó có thể nghĩ được bây giờ là phải bằng mọi cách đưa cụ Dumbledore đến trạm xá.

“Chúng ta cần về trường, thưa thầy…..Bà Pomfrey…”

“Không” cụ nói “ Người ta cần bây giờ là giáo sư Snape… nhưng ta không nghĩ… ta có thể đi xa như vậy…”

“Vâng, thưa thầy. Con sẽ tìm một nơi để thầy nghỉ, rồi con sẽ đi kiếm bà…”

“Severus” cụ Dumbledore nói rõ ràng “ ta cần Severus..”

“Vậng ạ, Snape. Nhưng con sẽ phải đi một lúc, vì vậy con có thể…”

Nhưng trước khi Harry kịp làm gì thì nó nghe thấy tiếng bước chân đang chạy. Trái tim của nó nhảy lên:

Người nào đó đã thấy, người nào đó đã biết là họ cần giúp đỡ. Và nó thấy bà Rosmerta đang chạy xuống con đường tối mịt phía trước họ với đôi guốc cao gót và mặc cái áo choàng lụa thêu những con rồng.

“Ta thấy con Độn Thổ khi kéo cái màn phòng ngủ. Cảm ơn Chúa, cảm ơn Chúa, ta không thể nghĩ cái gì để… nhưng chuyện gì xảy ra với ngài, ngài Albus?”

Bà dừng lại, thở hổn hển rồi nhìn chằm chằm, với đôi mắt mở rộng, xuống cụ Dumbledore.

“Thầy bị thương”, Harry nói “ bà Rosmerta, bà có thể đưa cụ vào quán Ba Cây Chổi khi con đi vào trường và tìm người giúp đỡ? “

“Con không thể đi tới đó một mình được, Con không nhận ra- con không thấy là..?”

“Nếu bà giúp con” Harry nói, không nghe những gì bà Rosmerta nói “ con nghĩ chúng ta có thể đưa cụ vào trong-? “

“Chuyện gì xảy ra? “ cụ Dumbledore nói: “ chuyện gì đã xảy, Rosmerta? “

“Dấu - dấu hiệu đen, thưa cụ”

Và rồi bà chỉ lên bầu trời, về phía Hogwarts. Sự sợ hãi tràn ngập trong Harry… Nó ngước nhìn lên.

Nó ở đó, lở lửng trên bầu trời phía trên trường: cái sọ màu xanh lá cây, đang cháy sáng với cái lưỡi hình con rắn, cái dấu hiệu mà Tử Thần Thực Tử để lại khi chúng vào tòa nhà nào… mọi khi chúng giết ai đó…

“Nó xuất hiện khi nào? “ cụ Dumbledore hỏi, và bàn tay của cụ siết chặt lên vai của Harry khi cụ cố gắng đứng dậy một cách khó khăn.

“ Chắc hẳn khoảng vài phút trước, khi tôi đưa con mèo ra ngoài thì không có nó, nhưng khi tôi lên gác thì - ?”

“Chúng ta cần trở lại lâu đài một lần nữa” cụ Dumbledore nói “ Rosmerta”, và mặc dầu lảo đảo một chút, cụ hầu như hoàn toàn ở vị trí của người điều ra lệnh “ chúng ta cần những cây chổi”

“ tôi có một cặp ở sau quán” bà nói, trông có vẻ rất hoảng sợ “ Tôi có thể chạy đi và lấy về - ?”

“ Không, Harry có thể làm nó”

Harry giơ cây đũa của nó lên lần nữa

“ Accio chổi của bà Rosmerta”

Một giây sau, họ nghe thấy một tiếng nổ lớn khi cửa trước cửa quán rượu vỡ tung lên, hai cây chổi phóng ra ngoài đường và đua nhau đến bên Harry, nơi mà chúng dừng đột ngột, rung nhẹ, ở tốc độ cao nhất.

“Rosmerta, làm ơn gửi một bức thư đến Bộ pháp thuật” cụ Dumbledore nói, khi cụ cưỡi lên cây chổi gần nhất “ Có thể không ai trong Hogwarts nhận ra có cái gì không ổn…Harry, mặc chiếc áo tàng hình của con vào đi”

Harry kéo chiếc áo khoác tàng hình ra khỏi túi, và trùm nó vào người trước khi leo lên chổi, bà Rosmetra đi lảo đảo trở lại quán rượu của bà, khi Harry và cụ Dumbledore đạp xuống đất và bay lên. Khi họ tăng tốc về phía lâu đài, Harry lướt qua một bên cụ Dumbledore, sẵn sàng túm lấy cụ nếu cụ rơi, nhưng hình như dấu hiệu đen dã kích thích cụ: cụ cúi thấp người xuống, mắt nhìn chằm chằm dấu hiệu đen, râu và mái tóc bạc của cụ bay về phía sau trong bầy trời đêm. Và Harry cũng nhìn cái đầu sọ, nổi sợ lớn dần trong nó, như quả bong bóng độc ác, nén phổi nó lại, cuốn theo tất cả sự lo lắng khác trong tâm trí nó…

Họ đã đi bao lâu? Có phải may mắn của Ron, Hermione, và Ginny đã hết rồi không? Toàn trường hay là Neville, hay Luna hay các thành viên khác của DA có phát hiện được những kẻ đã gây nên dấu hiệu đen không? Và nếu … ông ta là người bảo họ đi tuần tra các hành lang, ông ta sẽ nói cho họ để rời khỏi giường an toàn… ông ta có đáng tin cậy, một lần nữa, vì cái chết của một người bạn ?

Khi bay xuyên qua màn đêm, lượn vòng xuống con đường mà nó đã đi trước đó, dù tiếng rít của không khí ban đêm, Harry lại nghe thấy cụ Dumbledore nói khẽ bằng một thứ tiếng lạ.Nó biết vì sao cây chổi của nó rung lên một chút khi họ bay vào sân: cụ Dumbledore đã phá bỏ những bùa mê mà chính cụ đã ếm lên xung quanh lâu đài, để họ có thể nhanh chóng tiến vào lâu đài. Dấu hiệu đen đang lấp lánh ở phía trên tháp thiên văn, nơi cao nhất của lâu đài. Có phải là cái chết đã xảy ở đó không?

Cụ Dumbledore vừa mới băng qua bức tường thành và đang đáp xuống, Harry đáp xuống sau cụ vài giây và nhìn xung quanh.

Tòa thành trống không. Cánh cửa dẫn đến cầu thang xoắn ốc đi vào lâu đài đang đóng. Không có một dấu hiệu về một trận đánh đến chết hay một người nào cả.

“Chuyện này có nghĩa là gì ạ?” Harry hỏi cụ Dumbledore, rồi nhìn lên cái đầu lâu màu xanh với cái lưỡi rắn đang lấp lánh một cách độc ác.” Nó có đúng là dấu hiệu đen? Phải có người nào đó xác định là - thưa thầy?”

Dưới ánh sáng xang lờ mờ của dấu hiệu đen, Harry thấy cụ Dumbledore đang ôm ngực của mình bằng bàn tay đen sẫm.

“ Đi thức Severus dậy” cụ nói yếu ớt nhưng rõ ràng. ” Nói với ông ta những gì đã xảy ra và bảo tới gặp ta. Đừng làm gì khác, đừng nói với bất kỳ ai và đừng cởi cái áo khoác của con. Ta sẽ đợi ở đây.”

“Nhưng-“

“Con đã thề là tuân theo ta, Harry à – đi đi!”

Harry vội vàng chạy đến cánh cửa dẫn đến cầu thang xoắn ốc, nhưng bàn tay của nó vừa mới chạm vào cái vòng sắt của cánh cửa thì nó nghe thấy bước chân từ phía bên kia. Nó nhìn về phía cụ Dumbledore đang ra hiệu cho nó lùi lại. Nó vừa lùi xa cánh cửa, vừa rút cây đũa thần.
Cánh của bật tung và một người hiện ra, hét lớn “ Expelliarmus!”

Người Harry trở nên cứng và bất động, và nó cảm thấy nó rơi vào bức tường của tháp, đứng sững như tượng, không thể di chuyển hay nói được. Nó không biết chuyện gì đã xảy ra – Expelliarmus đâu phải là một lời nguyền đông cứng.

Rồi, bằng ánh sáng của dấu hiệu đen, nó thấy cây đũa của cụ Dumbledore đang bay vòng qua bờ thanh, và nó đã hiểu ra… Cụ đã im lặng làm bất động Harry, và chính cái giây thực hiện lời nguyền đó đã làm cho cụ phải trả giá bằng cơ hội phòng thủ bản thân.

Đứng đối diện với bờ thành, khuôn mặc trắng bệch, cụ Dumbledore vẫn không có dấu hiệu nào của sự hoảng sợ hay đau đớn. Cụ chỉ đơn thuần nhìn vào kẻ đã đánh bật cây đũa thần của cụ và nói “ Chào buổi tối, Draco”

Malfoy bước tới, liếc nhanh xung quanh để kiểm tra có còn ai khác không. Mắt của hắn dừng lại ở cây chổi thứ hai.

“ Có ai khác ở đây nữa? ”

“đó là câu hỏi đáng kẽ ta nên hỏi cậu, hay cậu đang hành động một mình?”

Harry nhìn thấy đôi mắt tái nhợt của Malfoy quay qua cụ Dumbledore dưới ánh sáng xanh nhạt của dấu hiệu

“không” hắn nói” tôi đang nổi cáu đây. Có tử Thàn Thực tử trong trường của ông tối nay”

“À, À” cụ Dumbledore nói, như thể là Malfoy đang trình bày một bài tập về nhà đầy tham vọng.” quả thực là rất tốt. Cậu đã tìm ra cách để đưa chúng vào, phải không?”

“Đúng thế” Malfoy nói, thở hổn hển “ ngay dưới mũi ông mà ông không bao giờ nhận ra”

“tài tình” cụ Dumbledore nói “ Bây giờ…tha thứ cho ta…chúng đang ở đâu? Cậu hình như không được giúo đỡ.”

“Họ gặp những người canh gác của ông. Họ đang đnáh nhau ở dưới. họ sẽ không trễ đâu…tôi đi lên trước. tôi - tôi có việc phải làm”

“À, vậy thì, cậu phải tự xoay xở thôi, cậu bé đáng mến” cụ Dumbledore nói nhẹ nhàng.

Rồi tất cả im lặng. Harry bị giam cầm trong chúng cơ thể tàng hình, tê liệt của mình, nhìn chằm chằm vào hai người họ, đôi tai nó căng ra để nghe những âm thanh của các tử thần thực tử từ xa, và phía trước nó, Draco Malfoy không làm gì cả ngoại trừ chỉ nhìn chằm chằm vào cụ Albus Dumbledore, người mà, không thể tin được, đang mỉm cười.

“Draco, Draco, cậu không phải là một kẻ giết người”

“Làm sao ông biết ?” Malfoy nói

Hắn hình như đã nhận ra những từ ấy trẻ con như thế nào, Harry thấy hắn đỏ ứng dưới ánh sáng xanh của dấu hiệu đen

“ông không biết khả năng của tôi ” Malfoy nói mạnh mẽ hơn “ ông không biết tôi vừa mới làm gì đâu “

“Ồ, vâng , ta biết” cụ Dumbledore nói nhẹ nhàng “ cậu suýt nữa đã giết Katie Bell và Ronald Weasley. Cậu đã cố giết ta, với sự tuyệt vọng ngày càng tăng dần, trong suốt cả năm học. Hãy tha thứ cho ta, Draco à, nhưng đó thực sự là những sự cố gắng yếu ớt… quá yếu ớt, một cách trung thực, ta muốn biết trái tim của cậu có thực sự cho phép…

“nó cho phép!” Malfoy nói dữ dội “ tôi đã làm việc đó trong cả năm học, và tối nay – “

Ở một nơi nào đó sâu trong lâu đài phía dưới, Harry nghe thấy một tiếng hét. Malfoy đông cứng lại, rồi liếc nhìn ra sau.

“ Ai đó đang đánh một trận hay” cụ Dumbledore nói vui vẻ. “ Nhưng cậu đang nói là…vâng, cậu đã xoay xở để đưa các Tử Thần Thực Tử vào trường của ta mà, ta thừa nhận, ta nghĩ là không thể…cậu làm như thế nào vậy?”

Nhưng Malfoy không nói gì, hắn vẫn đang lắng nghe những gì xảy ra bên dưới và hắn hầu như tê liệt như Harry.

“ Có lẽ cậu phải thực hiện công việc này một mình” cụ Dumnledore nói “ nếu người của cậu bị ngăn cản thì sao? Có thể cậu đã nhận ra , các thành viên của hội phượng hoàng cũng ở đây tối nay. Rốt cuộc , cậu thực sự không cần giúp đỡ….ngay bây giờ, ta không có đũa thần… ta không có gì tự vệ cả”

Malfoy vẫn chỉ nhìm chằm chằm cụ.

“Ta biết” cụ nói một cách tử tế, khi mà Malfoy không nói nhúc nhích cũng không nói gì,” cậu sợ phải làm việc này mà không có chúng”

“ Tôi không sợ !” Malfoy gầm lên, mặc dù vẫn không làm gì cụ Dumbledore “ chính ông mới là người nên sợ!”

“Tại sao? Ta không nghĩ cậu sẽ giết ta, Draco à. Giết người không dễ dàng như sự tin tưởng ngây thơ đâu….Vì vậy, hãy nói với ta, trong khi chúng ta đợi những người bạn của cậu…. cậu đưa chúng vào đây bằng cách nào? Hình như cậu đã mất khá nhiều thời gian để vạch kế hoạch”

Malfoy trông có vẻ như hắn đang đánh nhau với sự thôi thúc muốn hét lên hay nôn mửa. Hắn nghẹn ngào và hít sâu, nhìn trừng trừng cụ Dumbledore, cây đũa của hắn chỉ thẳng vào trái tim gần đó [the latter’s heart ].

Và rồi, dường như hắn không thể tự giúp đỡ chính mình, hắn nói “ tôi đã chữa lại cái Vanishing Cabinet hư mà không ai dùng nhiều năm nay. Một Montague đã bị mất năm ngoái.

“Aaaah”

Tiếng thở dài , một nửa rên rỉ, của cụ Dumbledore. Trong một thoáng, cụ nhắm mắt lại.

“ Rất thông minh… có một cặp, ta sẽ lấy nó ?”

“ Cái khác ở trong Borgin and Burkes” Malfoy nói “ chúng tạo ra một loại hành lang giữa chúng. Montague nói với tôi rằng khi hắn mắc kẹt ở Hogwarts, hắn bị giam vào trong ngục nhưng thỉnh thoảng hắn có thể nghe những gì xảy ra trong lâu đài, thỉnh thoảng lại nghe thấy những gì ở cửa hàng, như thể Cabinet ở giữa chúng, nhưng không ai có thể nghe thấy hắn…. Cuối cùng hắn đã Độn thổ ra, mặc dù hắn chưa bao giờ qua được kì thi. Hắn gần như chết đi. Mọi người đều nghĩ rằng đó là một câu chuyện hay, nhưng chỉ có tôi nhận ra ý nghĩa của nó - ngay cả Borgin cũng không biết – ta là người duy nhất nhận ra rằng : có thể vào Hogwarts thông qua các Cabinet nếu tôi sửa chúng”

“ rất tốt” Dumbledore thì thầm “ vậy Tử thần thực tử có thể đi từ Borgin and Burkes vào trường để giúp cậu… một kế hoạch thông minh, rất thông minh… và, như cậu nói, ngay dưới mũi tôi…”

“Ừ” Malfoy nói . Hắn, một cách kỳ lạ, hình như có lấy sự dũng cảm, và an ủi từ lời khen của cụ Dumbledore. “ Vâng , đúng thế”

“Nhưng nhiều lần” cụ tiếp tục “ cậu không chắc là cậu có thể sửa được Cabinet, phải không? Và cậu đã dùng đến cách xem xét một cách thổ thiện và xấu xa như gưiử cho ta một chuỗi hạt bị nguyền rủi mà chắc chắn là đã sai lầm…. chỉ có một cơ hội rất mỏng manh để ta uống rượu mật đó…”

“Ừ,mà , ông vẫn không nhận ra người đứng sau món đó sao? Malfoy chế nhạo, trong khi cụ Dumbledore trược xuống một chút bờ tường, sức lực cụ rõ ràng đang giảm dần, và Harry đấu tranh một cách vô ích, câm lặng, với lời nguyền đang trói chặt nó.

“Thực ra, ta không nhận thấy” cụ Dumbledore nói “ ta chắc đó là cậu”

“vậy tại sao ông không chặn tôi lại?” Malfoy hỏi

“ta đã cố gắng, Draco. Giáo sư Snape đã giám sát cậu theo lệnh của ta”

“Ông ta không làm theo lệnh của ông, ông ta đã hứa với mẹ tôi – “

“ tất nhiên đó là những gì ông ta nói với cậu, Draco à, nhưng – “

“ Ông ta là gián điệp hai mang, ông ,lão già ngu ngốc, hắn không làm việc cho ông, chỉ có ông nghĩ như vậy thôi “

“ Chúng ta đành phải bất đồng với nhau thôi, Draco à. Ta tin giáo sư Snape – “

“À, ông đã đánh mất sự thông thái của mình ” Malfoy chế nhạo “ ông ta đã đề nghị giúp đỡ ta- muốn dành lấy tất cả vinh quang – muốn có một chút hành động – “ cậu đang làm gì vậy? cậu làm cái chuỗi hạt đó phải không, thật ngu ngốc, nó có thể thổi tung mọi thứ-“ Nhưng tôi không nói với ông ta những gì ta đã làm ở phòng yêu cầu, ngày mai ông ta thức dậy và mọi chutện đã xong và ông ta sẽ không còn là người được Chúa tể bóng tối sủng ái nữa, ông ta sẽ không là gì so với tôi, không là gì!”

“Rất tốt “ cụ Dumbledore nói nhẹ nhàng “ Tất nhiên, tất cả chúng ta đểu thích sự đánh giá đúng những công việc của chính chúng ta… nhưng chẳc hẳn cậu phải có tòng phạm, …. Một ai đó ở Hogsmeade, người mà có thể thả Katie- aaah”

Cụ Dumbledore nhắm mắt lần nữa và gật đầu, như thể là cụ sắp ngủ gật.

“… tất nhiên… Rosmerta. Bà ấy bị lời nguyền Độc Đoán [Imperius Curse ] bao lâu rồi?”

“ Cuối cùng ông cũng nhận ra, phải không?” Malfoy chế nhạo

Có một tiếng hét khác ở phía dưới, hơi to hơn những cái trước. Malfoy lại nhìn lui sau một cách sợ hãi, rồi quay lại nhìn cụ Dumbledore, đang nói tiếp “ Rosmerta tội nghiệp đã bị ép phải lẩn tránh trong phòng tắm và đưa cái chuỗi hạt đó cho bất kỳ học sinh Hogwarts nào vào đó một mình? Và bình rượu mật ong độc… à , đương nhiên, Rosmerta có thể bỏ độc vào nó trước khi bà ấy gửi nó đến Slughorn, và tin rằng nó sẽ là quà giáng sinh của ta… vâng, rất rõ ràng…rất rõ ràng…. Ông Filch tội nghiếpẽ không, tất nhiên, nghĩ đến việc kiểm tra cái chai của Rosmerta… hãy nói cho ta, cậu liên lạc với Rosmerta như thế nào? Ta nghĩ rằng tất cả cách thức liên lạc trong và ngoài trường đều bị giám sát”

“những đồng xu bị ếm” Malfoy nói, dường như hắn bị buộc phải tiếp tục nói, dù cây đũa trên tay hắn đang lắc dữ dội “ tôi có một cái và bà ta có một cái và ta có thể gửi những thông điệp đến bà ta-“

“Đó không phải là cách liên lạc bí mật của cái nhóm mà được gọi là Đội quân của Dumbledore [ DA] sao?” cụ Dumbledore hỏi. Giọng cụ nhẹ nhàng và vui vẻ, nhưng Harry thấy cụ lại trượt thấp xuống 1 inch khi cụ nói.

“đúng, ta lấy ý tưởng từ chúng” Malfoy nói, với một nụ cười nhăn nhó “ ta lấy ý tưởng chai rượu mật độc từ con máu bùn Granger, ta nghe con nhỏ nói ,ở trong thư viện, những loại độc mà Filch không nhận ra…”

“Làm ơn đừng dùng những lời lẽ xúc phạm trước mặt ta” cụ Dumbledore nói

Malfoy cười lỗ mãng

“ ông quan tâm đến việc tôi nói “ máu bùn” khi mà tôi muốn giết ông?”

“Đúng” cụ Dumbledore nói, và Harry thấy chân của cụ trượt xuống một chút trên sàn khi cụ cố gắng đứng thẳng “ Nhưng khi định giết ta Draco à, cậu đã mất khá nhiều phút. Chúng ta đang ở một mình. Ta không có khả năng phòng thủ hơn bất kỳ lúc nào, và cậu vẫn không hành động…”

Miệng của Malfoy méo mó một cách không có ý, như thể hắn vừa mới nếm cái gì đó rất đắng.

“bây giờ, về tối nay” cụ Dumbledore tiếp tục” ta bị bối rối một chút những việc đã xảy ra…. Làm sao cậu biết ta đã rời khỏi trường? Nhưng tất nhiên” cụ tự trả lời câu hỏi của chính mình” Rosmerta đã thấy ta rời khỏi, bà ta đã báo cho cậu bằng những đồng xu của cậu, …”

“Đúng vậy” Malfoy nói “ nhưng bà ta nói ông chỉ ra ngoài để uống một chút , rồi ông sẽ trở lại…..”

“À, chắc chắn ta đã uống một cốc… và ta đã quay lại…” cụ lầm bầm. “ vì vậy cậu đã quyết định đặt bẫy ta?”

“ Chúng tôi đã quyết định đặt Dấu hiệu đen ở phía trên tháp và để cho ông đến đây nhanh hơn, để ông thấy người bị giết” Malfoy nói “ Và nó đã thành công”

“À… vâng và không…” cụ Dumbledore nói “ Nhưng ta đã đến, mà, không ai bị giết cả?”

“ ai đó đã chết” Malfoy nói, và giọng hắn hình như tăng lên cả một âm quãng. “một trong những người của ông …. Tôi không đó là ai, lúc đó rất tối… tôi bước ngang qua cái xác… tôi được lệnh đợi ở đây khi ông quay lại, chỉ đám Phượng hoàng của ông đi đường này…”

“Đúng vậy” cụ Dumbledore nói

Có mộy tiếng nổ và những tiếng la từ phía dưới, lớn hơn trước; nghe như người nào đó đang đang chiến đấu trên cái cầu thang xoắn, cầu thang dẫn đến nơi cụ Dumbledore, Malfoy và Harry đang đứng. Và trái tim cuả Harry đánh rầm rầm trong cái lồng ngực tàng hình của nó… người nào đó đã chết… Malfoy đã bước qua cái xác …nhưng đó là ai?

“có một khoảng thời gian ngắn, cách này hay cách khác” cụ Dumbledore nói “ Vì vậy, chúng ta bàn về lựa chọn của cậu, Draco”

“Lựa chọn của tôi !” Malfoy nói lớn “ tôi đang đứng đây với cây đũa thần – tôi đang định giết ông-“

“ cậu bé yêu quý, chúng ta sẽ không giả vờ về điều đó nữa. Nếu cậu định giết ta, cậu đã làm nó khi cậu đánh bật cây đũa của ta, cậu sẽ không dừng lại vì cuộc tán gẫu vui vẻ về phương thức và ý nghĩa này”

“tôi không có lựa chọn nào cả” Malfoy nói, và hắn thình lình trắng như cụ Dumbledore. “ tôi bắt buộc phải làm! Hắn sẽ giết tôi! Hắn sẽ giết cả nhà tôi!”
“ta thấy rõ vị trí khó khăn của cậu “ cụ Dumbledore nói “ Cậu không nghĩ tại sao trước đây ta không đối chấp với cậu? Bởi vì ta biết cậu sẽ bị giết nếu Voldemort nhận ra rằng ta nghi ngờ cậu”

Malfoy nhăn mặt khi nghe đến cái tên

“ta đã không dám nói chuyện với cậu về cái nhiệm mà ta biết cậu được giao, nếu Hắn ếm Legilimency lên cậu “ cụ tiếp tục “ nhưng bây giờ cuối cùng chúng ta cũng có thể nói chuyện thẳng thắn với nhau….không thiệt hại gì cả, cậu không làm ai bị thương cả, dù cậu rất may mắn khi các nạn nhân vô tình của cậu còn sống…. ta có thể giúp cậu, Draco à”

“không, ông không thể” Malfoy nói, tay cầm đũa của hắn lắc rất tồi tệ “ không ai có thể giúp tôi cả. Hắn bảo tôi làm nó nếu không hắn sẽ giết tôi.Tôi không có quyền chọn “

“hãy trở về lẽ phải đi, Draco à. Và chúng tôi sẽ che dấu cậu hoàn hảo hơn cậu có thể tưởng tượng. Hơn nữa, ta sẽ đưa cho những thành viên của Hội đến che giấu mẹ cậu ngay tối nay. Bây giờ cha cậu đã an toàn khi ở Azkaban… khi đến lúc ta cũng có thể bảo vệ ông ta… hãy trở về lẽ phải đi, Draco.. cậu không phải là kẻ giết người…”

Malfoy nhìn chằm chằm vào cụ

“nhưng tôi đã đi quá xa, phải không?” hắn nói chậm chạp. “Chúng nghĩ tôi sẽ chết, nhưng tôi ở đây,….và ông đang ở dướiquyền lực của tôi… tôi là người có đũa thần… ông đang cần lòng nhân từ của tôi…”

“không, Draco à” cụ Dumbledore nói “ Bây giờ lòng nhân từ của ta, không phải của cậu, có ý nghĩa…”

Malfoy không nói. Miệng hắn mở ra, tay cầm đũa vẫn run.

Nhưng tiếng bước chân đột ngột vang lên ở cầu thang và 1 giây sau Malfoy bị hất văng khi bốn người mặc áo choàng đen làm nổ tung cánh cửa ở bờ thành. Vẫn bất động, Harry kinh hãi nhìn bốn người đó: hình như bọn Tử thần thực tử đã thắng trong trận đánh ở phía dưới.

Một người đàn ông nhiều bướu, nghiêng hẳn sang một bên cườirúc rích

“Dumbledore bị dồn vào chân tường!” hắn nói, và hắn quanh sang người phụ nữ nhỏ bé, người trông có vẻ như chị của hắn, đang cười toe toét “ Dumbledore không có đũa, Dumbledore một mình! Làm rất tốt, Draco, Làm rất tốt”

“Xin chào, ông Amycus” cụ Dumbledore nói một cách dũng cảm, như thể đón tiếp hắn vào tiệc trà “ và ông cũng mang theo bà Alecto… rất duyên dáng…”

Người đàn bà cười pha một chút giận dữ

“Ông nghĩ trò đùa nhỏ đó sẽ giúp ông thoát khỏi cái chết?” mụ chế nhiễu

“Trò đùa? Không, không, đó là cách cư xử lịch sự “ cụ Dumbledore đáp lại

“Làm đi” người đứng gần Harry nhất, một người đàn ông mập với mái tóc dài dài, với cái áo choàng đen kín mít. Hắn có một giọng nói mà Harry chưa bao giờ nghe: một giọng nói như tiếng ho cọt két. Harry có thể ngửi thấy một mùi mạnh mẽ trộn lẫn giữa mồ hôi và , không thể sai hơn, máu từ người hắn. Các ngón tay bẩn thỉu với những cái móng tay hơi vàng.

“ ông đó hả, Fenrir?”cụ Dumbledore hỏi

“đúng vậy” một người khác nói “ Rất vui khi gặp ta hả, Dumbledore?”

“Không, ta không thể nói vậy…”

Fenrir Greyback cười, nhe ra những cái răng nhọn hoắc. Máu nhỏ tuèng giọt xuống cằm và hắn liếm môi từ từ, một cách bẩn thủi.

“nhưng ông không biết ta thích tụi nhỏ nhiều thế nào đâu, Dumbledore”

“bây giờ ông lại tấn công cả khi không có trang tròn ? cái này thật không bình thường…. ông cần ăn thịt người mà một lần một tháng không làm ông thỏa mãn sao?

“đúng vậy” Greyback nói “ Nó ông làm ghê tởm phải không Dumbledore? Nó làm ông sợ?

“À, ta không thể giả vờ nó không làm ta ghê tởm một chút” cụ Dumbledore nói “ và, vâng , ta hơi bất ngờ khi Draco đây mời ông, trong tất cả mọi người, vào trường nơi mà tất cả bạn bè của nó đang sống…”

“tôi không mời” Malfoy thì thào. Hắn không nhìn Greyback, hắn hình như không muốn, ngay cả, liếc qua Greyback “ tôi không biết hắn sẽ đến – “

“ta không muốn bỏ lỡ một cuộc viếng thăm Hogwarts, Dumbledore à” Greyback nói “ Không phải lúc nào cũng có những cái cổ bị xé toạt ra…. Ngon, rất ngon…”

Và hắn đưa một cái móng tay màu vàng lên và xỉa những cái răng cửa, trong khi đang liếc cụ Dumbledore

“ông có thể làm món ăn phụ cho ta, Dumbledore..”

“không” Tử thần thực tử thứ tư rít the thé. Hắn có một gương mặt lớn, hung ác. “Chúng ta đã được lệnh. Draco phải làm điều đó. Draco, nhanh lên “
Malfoy có vẻ ít cương quyết hơn . Hắn trông có vẻ khiếp sợ khi nhìn chằm chằm vào mặt cụ, đang tái nhợt hơn moị khi và thấp hơn bình thường, khi cụ trượt quá thấp xuống tường bờ thành.

“Hắn không cần cho thế giới này nữa, nếu chị hỏi ta!” người đang ông nghiêng sang một bên nói với chị lão, “Nhìn hắn lìa – mà chuyện gì xảy ra với chị thế, Dumby?

“Ồ, sự kháng cự yếu hơn, sự phản xạ chậm hơn, Amycus” cụ Dumbledore nói “ Tuổi già, một cách ngắn gọn….. một ngày, có thể, nó sẽ đến với cậu… nếu cậu may mắn…”

“ý ông là gì?” tử thần thực tử thình lình la lên, mạnh mẽ “ Luôn luôn là vậy, phải không, Dumby, nói và không làm gì cả, không gì cả, ta không biết vì sao Chúa tể bón tối không buồn giết ông! Nào Draco, làm đi”

Nhưng ngay lúc ấy, lại có tiếng từ cuộc đánh nhau phía dưới và một giọng nói la lên “ Chúng đã chặn cầu thang – Reducto! REDUCTO!”

Tim Harry nhảy lên: bốn kẻ này đã không giết tất cả những người cản chúng, mà chỉ đi lên tháp,và, như nó đã nghe, chúng chỉ tạo những chướng ngại
“ Draco, nhanh lên” người đàn ông có khuôn mặt tàn ác nói một cách giận dữ.

Nhưng tay của Malfoy run quá mạnh đến nỗi hắn không thể nhắm chính xác

“ta sẽ làm ” Greyback gầm lên, hắn tiến về phía cụ Dumbledore với bàn tay mở rộng, nhe răng ra.

“ta nói không!” người đang ông có bộ mặt tàn ác hét lên; ánh sáng lóe lên và gã người sói văng đi, đâm vào bờ thành và rồi hắn đi lảo đảo, trông rất giận dữ. Trái tim của Harry đập mạnh đến nỗi có thể nghe và biết nó đang đứng đó, đang bị giam bởi lời nguyền của cụ Dumbledore – nếu nó có thể nhúc nhích, nó có thể nhắm một lời nhuyền dưới cái áo tàng hình.

“Draco, làm đi, hay cậu không còn ở phía chúng ta nữa – “ người phụ nữ rít lên, nhưng ngay đúng lúc ấy, cánh cửa bật tung lên một lần nữa và Snape đứng đó, nắm chặt cây đũa của mình trong tay, khi mắt lão đảo một vòng, từ cụ Dumbledore đang dựa vào bức tường đến bốn tử thần thực tử, kể cả gã người sói, và Malfoy

“chúng tôi đang có một vấn đề, Snape” Amycus nhiều bướu nói, cặp mắt và cây đũa đã chỉ vào cụ Dumbledore, “thằng bé hình như không thể-“
Nhưng một người gọi tên của Snape, khá nhẹ nhàng

“Severus…”

Cái âm thanh làm Harry khiếp sợ hơn bất cứ thứ mà nó đã trải qua tối nay. Lần đầu tiên, cụ Dumbledore cầu xin”

Snape không nói gì, mà chỉ bước tới và đẩy mạnh Malfoy. Ba Tử thần thực tử bước lui. Thậm chí gã người sói hình như cũng sợ hãi

Snape nhìn sững cụ Dumbledore, và có một sự thay đổi , những nét căm thù hiện ra trên những đường xù xì của khuôn mặt hắn

“Severus…làm ơn…”

Snape đưa đũa lên và chỉ thẳng nó vào cụ Dumbledore

“Avada Kedavra!”

Một tia màu xanh bắn từ đầu đũa của Snape và trúng ngay ngực cụ Dumbledore. Tiếng thét sợ hãi của Harry không phát ra , im lặng và không thể nhúc nhích được, nó bị buộc phải đứng xem cụ Dumbledore bị hất tung lên: trong nửa giây cụ dường như treo lơ lửng dưới cái đầu lâu phát sáng, và rồi cụ rơi từ từ xuống, như một con búp bê, xuyên qua lỗ châu maivà bay ra ngoài.

Part: 1 - 2 - 3 -